Đang phát: Chương 2180
Hai người Lý Vân Tiêu suýt chút nữa đã nôn mửa, vội vàng vận chuyển đế khí để ngăn cách với không khí ô nhiễm bên ngoài.
Duẫn Ngôn cau có nói:
– Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Trước đây hắn vẫn còn tỉnh táo và hoàn toàn bình thường mà.
Lý Vân Tiêu cũng tỏ vẻ ghê tởm, nói:
– Ngươi thử hỏi hắn xem, dù sao ngoại hình có thay đổi nhưng chưa chắc thần trí đã biến mất.
Bạch Tử Phong hít một hơi sâu, ngẩng đầu lên.Hai con mắt lồi hẳn ra ngoài, như thể dính trên mặt, đảo vòng vài cái rồi há miệng, một giọng nói trầm đục, mục ruỗng vang lên:
– Sinh khí…Ta muốn sinh khí…Các ngươi cho ta…
Duẫn Ngôn cảnh giác hỏi:
– Bây giờ ngươi là Bạch Tử Phong, hay là ai khác?
Bạch Tử Phong chậm rãi tiến về phía hai người:
– Bạch Tử Phong…Đương nhiên ta là Bạch Tử Phong…Tại sao…Tại sao ta thiên phú cao như vậy…Người đẹp trai như vậy…Lại trở nên mục nát…Mà không phải các ngươi…Tại sao…?
Lý Vân Tiêu và Duẫn Ngôn nhìn nhau, đều vuốt tóc, chỉnh lại áo, ưỡn ngực và hơi ngẩng cằm lên.
– Trả lại sinh khí cho ta!
Một tiếng gầm rú vang lên từ miệng Bạch Tử Phong, khiến cho gương mặt hắn càng trở nên kinh dị.
“Phanh!”
Thân thể Bạch Tử Phong rung lên, không khí bị chấn động mạnh, cả người hắn với tốc độ cực nhanh lao đi, tung ra một quyền.
Tốc độ của quyền nhanh đến mức ma sát không khí tạo thành tia lửa, “Oanh” một tiếng đánh thẳng về phía Duẫn Ngôn.
Hai người đã sớm phòng bị, Duẫn Ngôn lập tức thi triển độn pháp.Trên nắm tay, kình phong xoay chuyển, lửa văng khắp nơi, đánh tan tàn ảnh.
Đôi mắt lồi của Bạch Tử Phong đảo một vòng, nhìn sang Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu nhìn khuôn mặt gớm ghiếc của hắn chỉ cảm thấy buồn nôn.Không gian xung quanh rung động, cả người hắn lập tức thuấn di, xuất hiện trên một cây cột ngọc thạch trên tế đàn.
– Ah!
Bạch Tử Phong lại nhả ra thi khí, thân thể cũng lóe lên, tấn công Duẫn Ngôn ở phía xa, tốc độ dường như còn nhanh hơn trước.
Duẫn Ngôn kinh hãi, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán.Trong tay hắn lóe lên kim quang, một lưỡi đao xuất hiện.
“Phanh!”
Lưỡi đao chém thẳng vào quyền phong của Bạch Tử Phong, một vầng hào quang bùng nổ.Bảo đao bị một luồng thi khí màu xanh lục ngăn cản, không thể xuyên thấu.
Đồng tử của Duẫn Ngôn và Lý Vân Tiêu đều co rút lại, chăm chú nhìn vào tầng thi khí màu xanh đó.
– Ah!
Bạch Tử Phong hét lớn, lực đạo trong tay tăng lên, toàn bộ thi khí màu xanh bỗng phình to ra, cuối cùng “Phanh” một tiếng nổ tung.
Duẫn Ngôn biến sắc, quát:
– Lưu vân chiếu không!
Chiếu Không Đao màu vàng trong tay rung lên, lập tức vô số đao hoa hiện ra, hóa thành bóng dáng đầy trời.
Trên thân đao bay ra vô số phù văn, tất cả đao ảnh lập tức cứng lại, kết thành một bức tường đao vô hình, ngăn cách thi khí màu xanh lục, đồng thời sụp đổ xuống.
Bức tường đao trong suốt khẽ rung, lập tức phân tách thành vô số đao ảnh, chém tới tấp.
“Ầm ầm ầm phanh!”
Những đao ảnh kia sắc bén dị thường, xé toạc thi khí trên người Bạch Tử Phong, chém thẳng vào thân thể hắn.
– Ah!
Bạch Tử Phong bị đao khí áp chế, không thể phản kháng, thân thể bị cắt thành từng mảnh, lộ vẻ thống khổ, miệng rên rỉ nặng nề.
Sau một hồi đao vũ, thân thể mục nát của hắn đã đầy vết chém, nhưng Bạch Tử Phong vẫn không chết.Tròng mắt hắn đảo một vòng, nhìn về phía Duẫn Ngôn.
Dưới ánh mắt kinh hoàng đó, Duẫn Ngôn càng thêm hoảng sợ, cảm giác lạnh lẽo từ sống lưng lan lên gáy, khiến cả người run rẩy.
“Oanh!”
Đột nhiên ánh sáng đỏ lóe lên, một ngọn lửa bùng nổ trên đỉnh đầu Duẫn Ngôn.
– Ah!
Duẫn Ngôn loạng choạng, tóc tai rối bù, chật vật nhảy ra khỏi đám lửa.
– Ngươi làm cái gì vậy?
Hắn tức giận nhìn lên không trung.
Tại nơi ngọn lửa bùng nổ, không gian rung chuyển, thân ảnh Lý Vân Tiêu hiện ra.Hắn giơ tay lên, vài tia sáng bay xuống.
Đồng tử Duẫn Ngôn co lại, nhìn rõ trong ánh sáng kia dường như có gì đó.Năm ngón tay hắn chộp lấy, giữ lại mấy tia sáng trên không trung, cẩn thận quan sát.
Chỉ thấy những vật nhỏ như hạt gạo bị lửa thiêu cháy đen, tuy vậy vẫn có thể nhận ra hình dạng.
Duẫn Ngôn run lên, kinh hãi nói:
– Hủ Thi Trùng?
Lý Vân Tiêu nói:
– Không phải Hủ Thi Trùng bình thường, nếu không chúng không thể lặng lẽ tiếp cận ngươi như vậy được.
Duẫn Ngôn không khỏi giật mình, sợ hãi và xấu hổ nói:
– Cảm ơn, đa tạ.
Hắn nhìn Bạch Tử Phong, không thể tưởng tượng được cảm giác khi mình biến thành bộ dạng kia.
Trong lòng thầm cảm kích Lý Vân Tiêu:
– Hủ Thi Trùng biến dị này có lẽ là hung thủ gây ra cái chết của mọi người.Chỉ là những người kia trước khi chết đã đi đâu? Có phải cũng biến thành bộ dạng này giống Bạch Tử Phong không?
Vừa dứt lời, không gian phía trên Bạch Tử Phong vặn vẹo, hơn mười thân ảnh xuất hiện, tất cả đều là thân hình hư thối, tản mát thi khí nồng nặc.
Duẫn Ngôn ngậm miệng, hận không thể tự tát mình mấy cái.
Những thân hình hư thối kia tuy trông rách nát, nhưng thi khí trên người còn nghiêm trọng hơn Bạch Tử Phong, hoàn toàn không thể nhận ra hình dạng trước đây.
– Phải làm sao bây giờ?
Hắn kinh hãi, nhanh chóng lao lên, đứng cạnh Lý Vân Tiêu, cầm đao cảnh giác:
– Thực lực của những người này dường như không kém Bạch Tử Phong đâu.
Lý Vân Tiêu nói:
– Không sao, cứ giao cho ta.
– Hả? Ngươi nói gì?
Duẫn Ngôn ngẩn người, tưởng rằng mình quá căng thẳng nên nghe nhầm.
Lý Vân Tiêu lặp lại một lần:
– Không sao, cứ giao hết cho ta, ngươi lui ra sau.
Duẫn Ngôn lúc này mới giật mình, ngây ngốc nói:
– Ngươi, ngươi muốn một mình đối phó với đám xác chết này sao?
Lý Vân Tiêu nói:
– Những thứ này sợ lửa, mà ta vừa luyện thành một chiêu hỏa hệ thần thông tương đối đắc ý, cứ thử xem sao.
Duẫn Ngôn do dự một chút, rồi nói:
– Được, không cần miễn cưỡng, ta yểm trợ cho ngươi.
Hắn lùi lại mười trượng, trên bảo đao trong tay lấp lánh hào quang, không dám lơ là.
Vết thương trên người Bạch Tử Phong dần khép lại, dường như hắn có Bất Tử Chi Thân.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhảy lên, hét lớn một tiếng rồi lao về phía hai người.
Những xác chết bất thình lình xuất hiện phía sau cũng bộc phát, các loại âm thanh khủng khiếp phát ra, hóa thành hơn mười đạo quang ảnh trên bầu trời.
Trong lòng Duẫn Ngôn đột nhiên chìm xuống, một cảm giác xấu ập đến, bảo đao trong tay siết chặt hơn.
