Đang phát: Chương 1965
Hải Hoàng liếc nhìn Diệp Phàm, mỉm cười:
– Chủ nhân Nặc Á chi chu Diệp Phàm, năm xưa tổ tiên Diệp Nam Thiên của cậu từng đến Hải chi sâm lâm.Chuyện này có ghi chép trong điển tịch, cậu có muốn xem không?
Diệp Phàm ngạc nhiên:
– Thật sao? Vậy thì tốt quá, dẫn ta đi xem thử đi!
Hải Hoàng cười, cả hai biến thành luồng sáng, biến mất.
Trong Hải chi sâm lâm, dưới tán cây cổ thụ, trên một mỏm đồi nhô lên, Hóa Tu đang ngồi thiền.Từng vệt sáng lấp lánh như đom đóm bay lên từ người hắn.Hắn đang vận công, hấp thụ linh khí để chữa lành vết thương.
– Hóa Tu…
Một giọng nói khe khẽ vang lên, nhưng không thấy bóng người.
Hóa Tu mở to mắt, dường như nhận ra giọng nói của ai.Hắn run lên, vẻ mặt kinh hãi:
– Đại…Đại sư huynh…?
Giọng nói từ tốn đáp:
– Bế quan lâu quá, ngươi còn nhớ có một Đại sư huynh như ta sao?
– Ta…ta…
Mặt Hóa Tu trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.Hắn cố gượng cười, nhưng còn khó coi hơn khóc:
– Đại sư huynh nói gì vậy? Hóa Tu chúc mừng Đại sư huynh xuất quan.
– Hừ, tự ngươi biết rõ.
Giọng nói trở nên lạnh lùng:
– Nếu ta không xuất quan, Thủy Tiên sư muội đã rơi vào tay ngươi rồi, phải không?
Hóa Tu tái mặt, vội xua tay:
– Không, không có chuyện đó.Sao ta dám tranh giành với Đại sư huynh?
Chỉ có một mình hắn đang phất tay, lẩm bẩm một mình trên mỏm đồi.
– Còn dám nói dối!
Tiếng quát lạnh vang lên, sát khí bủa vây.
– A!
Hóa Tu kêu thảm, lùi lại, hai tay vuốt khắp người, như thể có thứ gì đang cắn xé.
– Đại sư huynh, tha mạng! Ta biết sai rồi!
Hóa Tu quỳ xuống dập đầu, van xin:
– Ta không dám nữa, xin Đại sư huynh tha mạng.
Giọng nói lạnh lùng:
– Trước khi bế quan, ta đã dặn dò thế nào? Kẻ nào dám tơ tưởng đến Thủy Tiên sư muội, giết không tha! Ngươi dám làm trái lời ta?
– Không, ta không có! Hóa Tu không dám quên lời dạy của Đại sư huynh.Dù có cho ta ngàn lá gan, ta cũng không dám mơ tưởng đến Thủy Tiên sư muội!
Hóa Tu dập đầu liên tục, run rẩy.Thân thể hắn đã yêu hóa, vảy mọc khắp người, phát ra tiếng “bột bột” như bị cắn xé.
– Hừ, nể tình ngươi mang huyết mạch và tư chất tốt, sư tôn khó khăn lắm mới chọn được một đệ tử.Lần này ta tha cho ngươi, nếu còn lần sau…
– Sẽ không có lần sau! Tuyệt đối không có!
Hóa Tu vội vã dập đầu:
– Đa tạ Đại sư huynh tha mạng!
Vô số sợi sáng mỏng manh bay lên từ người hắn, lơ lửng trong không trung.Tiếng “bột bột” trên vảy cũng dần im bặt.
Không gian phía trước rung lên, một nam tử áo trắng chắp tay bước ra.Hắn không biểu lộ cảm xúc, giơ tay phải, những sợi sáng quấn lấy, tụ lại trong lòng bàn tay, hóa thành một khối ngọc thô chưa mài dũa, rồi bị hắn cất đi.
– Được rồi, đứng lên nói chuyện đi.Nam nhi bảy thước, động một chút là quỳ xuống dập đầu.Trong số đệ tử sư tôn thu nhận, không ai có cốt khí cả.
– Đa tạ Đại sư huynh.
Hóa Tu lau mồ hôi lạnh, khôi phục hình dạng người, cẩn thận đứng lên.
Cốt Hồng hỏi:
– Nói đi, hai kẻ đi cùng Thủy Tiên sư muội là ai? Có quan hệ gì với sư muội?
Hóa Tu vội đáp:
– Thủy Tiên sư muội không nói gì với ta cả.
– Hả?
Mặt Cốt Hồng trầm xuống, mắt lóe lên hàn quang.
Hóa Tu run rẩy, sợ hãi:
– Không, nhưng ta cảm giác…Thủy Tiên sư muội và tên Lý Vân Tiêu kia…hình như có quan hệ không bình thường.
Nói đến cuối, giọng hắn nhỏ như muỗi kêu, sợ Cốt Hồng nổi giận.
Trên mỏm đồi im lặng như tờ.Hóa Tu cảm thấy như phơi mình dưới trời nắng gắt, đầu óc choáng váng, nhưng không dám ngất đi.
– Ha ha.
Một lúc sau, Cốt Hồng nhếch mép cười.
Hóa Tu thấy hắn không tức giận thì hoàn hồn, nói:
– Lý Vân Tiêu kia không đơn giản.Nhìn thì chỉ có Võ Đế lục tinh, nhưng có thể đánh ngang tay với ta.
– Ồ? Ngang tay?
Cốt Hồng xoay người, nhìn hắn bằng ánh mắt sắc như dao, hỏi:
– Ngươi chắc là ngang tay?
Hóa Tu như vác đá trên lưng, khó chịu, đỏ mặt:
– Ta…ta kém hắn nửa trù.
– Hừ, nếu chỉ bất phân thắng bại với loại phế vật như ngươi, ta ra mặt còn có ý nghĩa gì? Không chịu nổi một kích.
Cốt Hồng khinh miệt hừ một tiếng, bước về phía trước, hóa thành vô số sợi tóc xanh, biến mất.
Hóa Tu cúi đầu cung kính, không dám nói gì.
Đợi lâu sau, khi Cốt Hồng đã đi xa, hắn mới dám ngẩng đầu, mặt đầy vẻ dữ tợn, mắt tràn ngập oán độc và phẫn hận.
“Bốp! Bốp!”
Hắn nắm chặt tay, lạnh lùng:
– Lý Vân Tiêu, ta không chiếm được Thủy Tiên sư muội, ngươi cũng đừng hòng! Ha ha ha, tên biến thái kia đã xuất quan, ta xem ngươi chết thế nào!
Mặt hắn vặn vẹo, cười tàn nhẫn, như đã thấy kết cục bi thảm của Lý Vân Tiêu, không kìm được cười điên dại.
Lý Vân Tiêu sau khi nhảy vào biển lửa, không ngừng bơi xuống.
Hải vực tĩnh mịch, không có sinh vật nào, không thể sống sót trong môi trường khắc nghiệt này.
Sau khi chìm xuống mấy ngàn thước, cảm giác nóng rực giảm dần, nhiệt độ bắt đầu hạ.
Hắn nhìn xuống, thấy ánh sáng xanh thẳm như bảo thạch, tỏa sáng dịu dàng.
– Đó hẳn là Vạn Niên Hàn Băng.Thiên Địa Dong Lô có lẽ ở ngay dưới lớp băng này.
