Đang phát: Chương 1912
Diệp Phàm ngơ ngác:
– Ta, ta vừa nãy…
Lý Vân Tiêu giải thích:
– Vừa nãy ngươi vỗ mấy cái đã khai thông toàn bộ huyệt đạo trong cơ thể ta, giúp Long tức Thủy Long hoàn toàn hòa nhập vào rồi.
– Hả?
Diệp Phàm kinh ngạc, mặt đầy khó hiểu.
Lý Vân Tiêu thở dài:
– Xem ra đạo thần thức năm xưa trong cơ thể ngươi vẫn còn.
Diệp Phàm giật mình:
– Ý ngươi là thần niệm tổ tiên?
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Ta vẫn luôn thắc mắc sao ngươi có thể luyện hóa, điều khiển Nặc Á chi chu thuần thục như vậy.Cứ tưởng là bí pháp của Diệp gia, xem ra là nhờ đạo thần niệm này.
Diệp Phàm lẩm bẩm:
– Thảo nào…Thảo nào trong đầu ta thường xuyên xuất hiện những thứ khó hiểu…
– Thứ khó hiểu?
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên:
– Khoan đã, chuyện này để sau, ta tăng tu vi trước đã.
Ánh mắt hắn lóe lên, khí tức toàn thân đạt đến đỉnh phong, bắt đầu trùng kích.
Diệp Phàm cảm nhận được một luồng đế khí mạnh mẽ, vội vàng lùi lại phía sau.
Đế khí này hóa thành vòng xoáy tinh vân bao quanh Lý Vân Tiêu, trên Nặc Á chi chu hiện ra các quy tắc thiên địa, tụ tập về phía hắn.
Sau Cửu Thiên cảnh, mỗi lần đột phá đều cần chuẩn bị kỹ lưỡng, từ nguyên đan, tài liệu đến môi trường an toàn.
Nhưng với Lý Vân Tiêu, việc này như cơm bữa.Thực lực hắn đã sớm vượt xa cấp độ hiện tại, chỉ cần cảnh giới đạt tới là có thể dễ dàng đột phá lên Võ Đế ngũ tinh.
Tuy nhiên, sau khi đột phá, hắn vẫn duy trì trạng thái tu luyện, tiếp tục lĩnh hội các quy tắc đang hội tụ.
Diệp Phàm chăm chú quan sát.
Trong ghi chép của Diệp Nam Thiên có nói, khi đột phá cần tùy tâm khống chế các quy tắc.
Chỉ khi có cơ duyên lớn lao, hoàn toàn đạt đến trạng thái vô ngã vô pháp, Thiên Nhân Hợp Nhất, mới có thể giữ cho các quy tắc không tan biến.
Trạng thái này rất hiếm.Diệp Nam Thiên cũng đưa ra một khả năng khác, đó là khi thực lực vượt xa cảnh giới, người ta có thể chủ động khống chế quy tắc.
Nhưng trên Cửu Thiên cảnh, mấy ai đạt được thực lực vượt xa cảnh giới như Lý Vân Tiêu?
Lúc này, Lý Vân Tiêu đã vững chắc ở cảnh giới Ngũ Tinh Võ Đế, nhưng các quy tắc vẫn còn, tùy ý hắn sử dụng để củng cố cảnh giới.
Một lúc lâu sau, Lý Vân Tiêu mới tỉnh lại, vung tay, vô số quy tắc tan biến.
Đế khí thu về cơ thể, hắn trở nên bình thường như phàm nhân.
Diệp Phàm mừng rỡ:
– Vân Tiêu đại ca, chúc mừng.
Lý Vân Tiêu cười nhẹ, với hắn đây không phải chuyện gì vui vẻ, chỉ là tích lũy đủ thì tự nhiên đột phá.
Nhưng dù sao, hắn cũng đã tiến gần hơn một bước đến đỉnh cao võ đạo.
Xa Vưu vẫn còn trong ánh sáng lưu ly, Lý Vân Tiêu tò mò, thi triển đồng thuật nhìn vào trong.
Đột nhiên, ánh sáng lưu ly lóe lên, cắt đứt đồng thuật của hắn.
Xa Vưu mở mắt, bay lên không, lạnh lùng nhìn Lý Vân Tiêu:
– Ngươi muốn gì?
Lý Vân Tiêu cạn lời:
– Ra là ngươi đã tỉnh, giả chết nãy giờ…
– Hừ.
Xa Vưu hừ lạnh, nhắm mắt lại, không nói gì thêm.
Lý Vân Tiêu cười khổ, tính tình Xa Vưu thay đổi nhiều, cũng là do hắn không cân nhắc kỹ khi luyện chế Long khu.
Nhưng sau khi được Thanh Tâm Chú tẩy rửa, coi như đã bình thường hơn.
– Diệp Phàm, giờ có thể rời khỏi đây chưa?
– Tọa độ gần nhất kết nối với không gian hư vô này chỉ có ở đại điện vương cung Đông Hải.
Diệp Phàm nói:
– Nhưng tọa độ đó cũng không ổn định, cần phải tìm đúng thời điểm chiến hạm mới có thể đột phá.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm:
– Vậy ngươi cố gắng tìm thời cơ, mau rời khỏi đây.Nếu mất liên lạc với tọa độ duy nhất này thì phiền toái lớn.
Xa Vưu mở mắt, đi đến mạn thuyền, lấy kiếm từ mi tâm, chém mạnh vào không gian.
“Xùy~~”
Trong hư vô vang lên tiếng cháy, bóng tối bị xé toạc, một vòng xoáy xuất hiện, lực lượng khủng bố tuôn trào.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc:
– Lão Long, ngươi định làm gì?
Xa Vưu không nói, bước vào vòng xoáy đen vô tận.
– Ngươi điên à?
Lý Vân Tiêu hốt hoảng:
– Đây là vũ trụ Hồng Hoang, sơ sẩy là chết đấy.
Xa Vưu quay đầu lại:
– Thượng Cổ Chân Long có thể tự do xuyên qua vũ trụ, thân thể ta tuy không phải Cửu Bí Long Khu, nhưng cũng là Long thân mạnh nhất thời đó, rời khỏi đây dễ như trở bàn tay.
Nói xong, hắn khựng lại, nhận ra lời mình có vấn đề.Thượng Cổ Chân Linh Thủy Long vẫn còn sống, có lẽ đó mới là Long khu mạnh nhất!
Lý Vân Tiêu khuyên:
– Đợi rời khỏi đây rồi đi không phải an toàn hơn sao?
Xa Vưu đáp:
– Không cần!
Lý Vân Tiêu biết không thể ngăn cản, cười khổ:
– Ngươi đi đâu?
Xa Vưu hừ:
– Chẳng phải tại ngươi sao, thân thể này có quá nhiều vấn đề, ta muốn tìm cơ duyên tiến hóa thành Chân Long chi khu.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cơ duyên này khó gặp, sao có thể tìm được?
Xa Vưu đáp:
– Ta đã có tính toán, ngươi không cần lo, lo cho mình đi thì hơn.
Hắn dừng lại, nhìn Lý Vân Tiêu:
– Tạm biệt.
Nói rồi, hắn bước vào bóng tối vô tận, thân ảnh dần biến mất.
Lý Vân Tiêu ngơ ngác trên chiến hạm, lòng đầy cảm xúc.
Hai đời giao nhau, song hồn dung hợp, cùng sinh tử lâu như vậy, giờ chia lìa, không tránh khỏi cảm khái.
– Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, bảo trọng.
Lý Vân Tiêu nhìn bóng tối khép lại, thở dài.
Sau đó, hắn xuất hiện trong Giới Thần Bi.
Trầm tư một lát, hắn vung tay, đưa Dương Nguyên Thư và Tân Thần đến.
