Đang phát: Chương 1702
Viên Cao Hàn chắp tay:
– Đa tạ Công Dương đại nhân.
Công Dương Chính Kỳ xua tay:
– Không sao, chỉ là…Ngươi chắc chắn không muốn tìm lại Tinh Quang Hồn Thể trước?
Viên Cao Hàn cười khổ:
– Nếu có thể thì ta đã làm rồi, nhưng khó quá, với lại hồn thể của ta xem như vẫn an toàn.
Công Dương Chính Kỳ gật đầu:
– Ta hiểu nỗi khổ của ngươi, không tiện ép buộc.Ngươi là Thuật Luyện Sư thứ hai sau Thiên Chiếu Tử có hy vọng đạt tới cửu giai đỉnh phong, cứ nói yêu cầu của ngươi, Thánh Vực sẽ đáp ứng.
Viên Cao Hàn híp mắt:
– Ta biết rồi.
Công Dương ngạc nhiên:
– Ngươi về Linh Ti Tháp chờ đi.
Viên Cao Hàn đứng dậy cáo từ, hóa thành ánh sáng bay về chỗ ở.
Trong điện im lặng, một người đàn ông lên tiếng:
– Công Dương đại nhân thật sự muốn mở thông đạo Thần Đô sao? Ba vị đại nhân đã từng…
Công Dương Chính Kỳ giơ tay cắt ngang:
– Viên Cao Hàn nói rõ rồi, hắn chỉ dùng danh nghĩa riêng để gặp sư phụ thôi, ta sao cản được.
Mấy người phía sau im lặng.
Nam Phong Tuyền nhìn Công Dương Chính Kỳ với vẻ dò xét, nhếch mép cười:
– Công Dương đại nhân thật sự muốn tìm Vi Thanh đại nhân sao?
Công Dương Chính Kỳ khẽ nhíu mày, sắc mặt trầm xuống:
– Nam Phong Tuyền, ngươi lại muốn dùng tâm cơ với ta? Có gì thì nói thẳng.
Nam Phong Tuyền cười:
– Lần trước ta nghe Tiêu Hải Dụ nói, Vi Thanh đại nhân nhúng tay vào chuyện Tống Nguyệt Dương Thành, khiến ngài không vui.
Trong mắt Công Dương Chính Kỳ lóe lên tia lạnh:
– Ta vui hay không, khi nào đến lượt ngươi quản? Sao ngươi bỗng dưng quan tâm đến ta vậy?
– Ha ha ha.
Nam Phong Tuyền che miệng cười:
– Đừng tưởng ta không biết mâu thuẫn giữa ngài và Vi Thanh đại nhân lớn thế nào, tội nghiệp Tiêu Hải Dụ bị kẹp giữa hai người nên xin nghỉ bế quan tu luyện.
Công Dương Chính Kỳ lạnh lùng:
– Ta thấy người gặp xui sớm thôi!
Nam Phong Tuyền vẫn cười:
– Ngài lớn tuổi rồi, còn so đo với một đứa con gái như ta? Chán quá, ta đi tìm Vi Thanh đại nhân chơi đây, nghe nói gần đây hắn làm mấy chuyện hay ho, ta đi xem có thú vị không.
Nói xong, nàng hóa thành ánh sáng xanh biến mất, để lại mùi thơm thoang thoảng.
Công Dương Chính Kỳ nhìn theo, cau mày:
– Chuyện đùa gì? Nam Phong Tuyền cố ý nhắc nhở ta sao?
Sắc mặt hắn trầm xuống:
– Ôn Thư, chuyện Hóa Thần Hải và Ma Chủ thế nào rồi?
Phó Ti trưởng tình báo Ôn Thư vội bước ra, mồ hôi lạnh toát ra:
– Bẩm đại nhân, từ khi Hứa Diễm đại nhân trở về, chúng ta không thấy tung tích Ma Chủ nữa.Hóa Thần Hải cũng không có động tĩnh gì, còn Kỳ Thắng Phong đại nhân…dường như đã biến mất…
Công Dương Chính Kỳ quát:
– Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Cút hết đi, tăng cường điều tra! Còn nữa, tìm xem ba tên vô liêm sỉ kia chạy đâu rồi, ta không muốn phải đi cầu cạnh Vi Thanh hợp tác đâu!
– Vâng, vâng!
Ôn Thư vội vã lui ra, oán thầm trong lòng.
Hứa Diễm bước ra, lo lắng nói:
– Công Dương đại nhân, nếu Trác Thanh Phàm cũng không giết được Ma Chủ, ai có thể chế ngự hắn?
Công Dương đau đầu:
– Đừng nhắc đến Trác Thanh Phàm với ta, đám Phong Hào Võ Đế đó chẳng ai đáng tin cả.Chuyện Ma Chủ và Kỳ Thắng Phong quá quan trọng, ta lại không có nhiều thông tin.Nếu xử lý không khéo, sợ rằng sẽ kinh động đến ba vị đại nhân trong Thần Đô.Đúng là thời buổi rối ren, Đông Hải lại có chiến sự, ta bận đến không có thời gian uống trà.
Hắn bước đến trước vương tọa, uống cạn ly trà, lúc này mới thấy dễ chịu hơn.
Mọi người đổ mồ hôi, chẳng phải vừa uống một ly thôi sao…
Ôn Thư nói:
– Chiến sự Đông Hải và chuyện Hóa Long Trì có vẻ liên quan đến Lý Vân Tiêu, ta nghĩ phải tìm ra hắn.
Công Dương Chính Kỳ lạnh lùng:
– Ý kiến hay đấy, vậy giao cho ngươi tìm Lý Vân Tiêu.
Ôn Thư vội nói:
– Chúng ta đã dò xét nhiều lần, dường như hắn cũng mất tích rồi…
Công Dương Chính Kỳ lạnh mặt:
– Ôn Thư đại nhân, phiền ngươi suy nghĩ trước khi nói.Tình báo kém cỏi là do ngươi vô dụng, treo lệnh truy nã khắp thiên hạ mà không tìm ra hắn, nếu dễ vậy còn cần ngươi đề nghị sao?
– Vâng, vâng.
Ôn Thư hối hận, thề sẽ không nhiều lời nữa.
Hứa Diễm lo lắng:
– Đúng là thời đại loạn lạc, ta cảm thấy mọi chuyện dường như đều liên quan đến nhau.
Công Dương Chính Kỳ nói:
– Loạn thế sinh yêu quái, quả thật có dấu hiệu loạn, nhưng chưa tìm ra đầu mối, không cần gấp.
Ánh mắt hắn lạnh xuống:
– Chỉ cần trấn áp được bảy đại thế lực siêu cấp và chín vị Phong Hào Võ Đế kia thì dù loạn thế cũng không đáng ngại.
Mọi người nghiêm nghị tiễn Công Dương Chính Kỳ biến mất, sau đó xôn xao bàn tán.
Trong lỗ đen không gian trên biển Đông, chiến hạm cửu giai vẫn chậm rãi tiến tới, dò xét tọa độ không gian suy yếu.
Linh hồn Lý Vân Tiêu trở về, chậm rãi mở mắt, trong mắt lóe lên tinh quang.
Yêu Long nghi ngờ:
– Ngươi nói cho Viên Cao Hàn nhiều như vậy có phải hơi mạo hiểm không? Như vậy chẳng khác nào tự mình nhảy vào vòng xoáy thiên hạ.
