Chương 318 Đi mua quần áo

🎧 Đang phát: Chương 318

Lang Thang ngơ ngác ngước nhìn Dương Vân, đáp:
– Không có.
Dương Vân khẽ nhếch môi, ánh mắt tinh ranh:
– Không có thì tốt.Nếu không, tôi còn ngại nhờ cậu giúp.Thứ Bảy này, tôi có hẹn gặp mặt bạn đại học.Cậu đi cùng tôi được không?
Dương Vân cũng bất đắc dĩ thôi.Cô biết, không có “vệ sĩ” đi kèm, khó mà yên thân.Lớp cũ của cô, phân nửa là đám con trai, mà phân nửa trong số đó…ai cũng có ý với cô.Nếu lũ bạn biết cô đang độc thân, thì thôi rồi, xác định điện thoại réo rắt ngày đêm, rủ đi chơi không ngớt.Cuộc sống yên bình của cô sẽ tan tành mây khói.Hơn nữa, theo cô biết, có vài tên vẫn còn “tơ tưởng” đến cô, chưa chịu yên bề gia thất.Nhớ đến cuộc hôn nhân đổ vỡ của mình, Dương Vân không khỏi thở dài thườn thượt.
Lang Thang nhíu mày:
– Thế Chân Chân thì sao?
– Hôm đó gửi bé đến nhà bà ngoại rồi.
Dương Vân thấy Lang Thang quan tâm đến Chân Chân, trong lòng vui khấp khởi.
– Vậy thì được.
Lang Thang đáp gọn lỏn.
Dương Vân quen tính anh rồi, không để bụng.Chỉ cần Lang Thang đồng ý là cô an tâm.Sống chung với Lang Thang hai tháng, cô cũng hiểu được phần nào con người anh.Hễ anh đã gật đầu, thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì xảy ra.
Trước đây, Chân Chân nằng nặc đòi Lang Thang đi đón bé, cô còn lo lắng.Nhưng sau một thời gian ngắn quan sát, cô phát hiện Lang Thang tuy mất trí nhớ, nhưng làm việc rất chu đáo.Từ đó, cô mới yên tâm.Ngày nào anh cũng đón Chân Chân về đúng giờ.Chỉ là Lang Thang có một thói quen, đó là thường xuyên ngồi một mình trầm tư, như thể đang cố nhớ lại điều gì đó.Nhưng chưa từng thấy anh hé răng nửa lời về những điều anh đang nghĩ.
Thứ Sáu, Dương Vân đưa Chân Chân đến nhà mẹ đẻ.Bình thường có Chân Chân ở nhà, ba người sống chung cũng không sao.Lâu dần, Dương Vân cũng thấy quen.Nhưng hôm nay Chân Chân vắng nhà, cô mới cảm thấy như cô nam quả nữ vậy.
Tuy nhiên, nghĩ đến việc Lang Thang chẳng có hứng thú gì với phụ nữ, thậm chí “chỗ đó” của anh còn có vấn đề, Dương Vân mới yên tâm trở lại.
Chân Chân không có ở nhà, Lang Thang cũng không nói nhiều với Dương Vân.Sau khi ăn cơm xong, anh liền trở về phòng mình.Mãi cho đến sáng hôm sau, dù Dương Vân đã thức giấc, nhưng Lang Thang vẫn còn say giấc nồng.
Vì quần áo Lang Thang mặc toàn đồ rẻ tiền, nên Dương Vân định bụng hôm nay sẽ mua cho anh vài bộ để diện đi dự tiệc.Nhưng anh còn chưa dậy thì đi mua kiểu gì?
Vốn tưởng rằng Lang Thang không hứng thú với phụ nữ, nên cô không ngần ngại mở cửa đi vào.
Một cảnh tượng đập vào mắt khiến Dương Vân suýt hét lên.May mà cô kịp thời bịt miệng lại.
Lang Thang đang nằm trên giường ngủ say sưa.Mà “cái kia” của anh thì…dựng đứng một cách hiên ngang.Khuôn mặt Dương Vân đỏ bừng như gấc.Chẳng phải sinh lý của Lang Thang có vấn đề sao? Vậy mà mới sáng sớm, anh đã “khỏe” thế rồi.Vậy tại sao khi thấy cô mặc đồ mỏng manh, ánh mắt anh lại không hề dao động?
Nếu không phải lúc ở trường, đám giáo viên nam thi nhau vây quanh cô, cô còn tưởng rằng mị lực của mình đã giảm sút.Phì, mình đang nghĩ cái gì vậy? Đã tự nhủ cả đời này sẽ không để ý đến bất kỳ người đàn ông nào nữa.Vì sao hôm nay lại bị anh ta khơi gợi cảm xúc?
“Chỗ đó…thật lớn.”
Dương Vân nghĩ đến đây, mặt càng thêm đỏ.Cô định rời khỏi phòng, thì Lang Thang đã ngồi dậy, ngơ ngác nhìn cô:
– Đi luôn bây giờ à?
Nói xong, Lang Thang như chợt nhận ra ánh mắt của Dương Vân, liền cúi đầu nhìn xuống phía dưới, mặt bỗng ửng hồng:
– Cô ra ngoài chờ tôi một lát.Tôi ra ngay.
Lúc này, Dương Vân mới ý thức được ánh mắt mình đang dán chặt vào “chỗ đó” của Lang Thang.Cô cuống cuồng chạy ra khỏi phòng, chỉ cảm thấy tim mình đập loạn xạ.Cô định rời đi, nhưng không hiểu sao ánh mắt cứ vô thức hướng về phía “cái kia” của anh.May mà Lang Thang là người có tính cách điềm đạm, nếu không, cô chắc chắn sẽ xấu hổ chết mất.
Lang Thang không để Dương Vân phải chờ lâu.Chỉ vài phút sau, anh đã mặc quần áo chỉnh tề.
Thấy ánh mắt của Dương Vân vẫn nhìn mình một cách kỳ lạ, Lang Thang như nghĩ đến điều gì đó, không chủ động nói chuyện với cô mà đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
– Lang Thang, tối nay chúng ta phải đi tụ họp với bạn học của tôi.Cậu có quên không đấy?
Dương Vân muốn bắt chuyện để xua tan bầu không khí ngượng ngùng.
– Vẫn nhớ, buổi tối chứ gì.Nhưng hiện tại đã đi rồi à?
Lang Thang ngạc nhiên hỏi Dương Vân.
– À, tôi muốn dẫn cậu đi mua mấy bộ quần áo.Đi tụ họp cũng không nên ăn mặc xuề xòa quá.
Mặc dù Dương Vân biết Lang Thang sẽ không từ chối bất cứ điều gì cô yêu cầu, nhưng cô vẫn giải thích cho anh hiểu.
Quả nhiên, Lang Thang chỉ ừ một tiếng, rồi im lặng.
– Lang Thang, hôm nay cậu phải đóng giả làm bạn trai tôi đấy.Cố gắng đừng để lộ, biết không?
Chuyện này Dương Vân đã suy nghĩ kỹ, cũng biết không có gì đáng ngại.Nhưng sau khi nhìn thấy “chỗ đó” của Lang Thang vào buổi sáng, cô có chút không tự nhiên.
Lang Thang gật đầu, không nói gì.
Siêu thị Ninh Thành là trung tâm mua sắm quần áo lớn nhất của thành phố Trung Ninh.Nơi này cũng bán nhiều mặt hàng khác, nhưng quần áo vẫn là thế mạnh.Vì vậy, nơi này dần trở thành một siêu thị chuyên bán quần áo, giày dép và các mặt hàng đắt tiền.
Từ tầng một đến tầng năm chỉ bán quần áo với đầy đủ các nhãn hiệu.Càng lên cao, quần áo càng đắt đỏ.
Siêu thị Ninh Thành có đủ các loại quần áo, từ bán lẻ đến bán buôn.Vì vậy, dù quần áo đắt tiền hay rẻ tiền, ở đây đều có cả.Hầu như tất cả người dân ở thành phố Trung Ninh muốn mua quần áo đều đến đây.
Vì hôm nay là thứ Bảy, nên khi Dương Vân dẫn Lang Thang đến, siêu thị đã rất đông người.Hôm nay Dương Vân quyết định “chơi lớn”, dẫn Lang Thang lên tầng hai của siêu thị Ninh Thành, chuẩn bị mua cho anh một bộ quần áo hàng hiệu.
Tuy bên ngoài siêu thị Ninh Thành rất đông người, nhưng bên trong lại không quá tải.Bởi vì nhiều người biết rằng quần áo ở bên trong đắt hơn bên ngoài gấp nhiều lần.Giá cả hoàn toàn khác biệt, và lại không được mặc cả.
– Dương Vân, cậu cũng đến mua quần áo à?
Dương Vân vừa lên tầng hai, đã nghe thấy tiếng ai đó chào hỏi.
– A, Thôi Quyên, sao cậu lại ở đây?
Dương Vân không ngờ rằng, còn chưa đến buổi tụ họp, cô đã gặp phải cô bạn Thôi Quyên.Dương Vân không thích cô nàng này cho lắm.Cô ta là một người rất ham tiền.Ỷ vào có chút nhan sắc, cô ta đi quyến rũ hết người này đến người khác.Nhưng một khi tiền không được cung cấp đủ, cô ta sẽ ngay lập tức đổi “đối tác”.Nói thẳng ra, cô ta là một người phụ nữ mà ai cũng có thể “lên giường” được.
Nhưng một người phụ nữ như vậy, hết lần này đến lần khác, lại có rất nhiều đàn ông theo đuổi.Dù sao thì Thôi Quyên cũng là một người phụ nữ quyến rũ, một vẻ quyến rũ trời sinh.Sau khi tốt nghiệp, nghe nói cô ta đang cặp kè với một thiếu gia giàu có nào đó.Thật không ngờ lại gặp cô ta ở đây.
– Tiểu Quyên, đây là bạn học của em à? Sao không giới thiệu cho anh biết?
Người đàn ông đi cùng Thôi Quyên vừa nhìn thấy Dương Vân, mắt đã sáng lên.Anh ta không ngần ngại, chủ động bắt chuyện.
– Đúng vậy, đây là Dương Vân, bạn học của em hồi đại học.Cậu ấy từng là một trong mười hoa khôi của trường đấy.Lớp chúng em chiếm hai người, mà Dương Vân là một trong số đó.
Thôi Quyên nũng nịu nói, nhưng vẫn có thể nghe ra sự ghen tị trong giọng nói.Thực tế, Thôi Quyên tự nhận mình không hề kém cạnh hai người hoa khôi kia trong lớp.Nhưng cô ta rõ ràng không được ai bầu chọn vào top mười hoa khôi của trường.
– Dương Vân, đây là bạn trai hay chồng của em vậy?
Thôi Quyên liếc nhìn Lang Thang đứng sau Dương Vân.Lang Thang mặc một bộ đồ thể thao rẻ tiền, khiến Thôi Quyên vừa nhìn đã biết anh là một kẻ không có tiền, cô ta liền khinh bỉ.Cô nàng Dương Vân này có dung mạo không tệ, nhưng mắt nhìn người thì quá kém.
Dương Vân còn chưa kịp nói gì, người đàn ông đi cùng Thôi Quyên đã vươn tay ra, nói với Dương Vân:
– Chào em, anh là bạn trai của Quyên Quyên, Triệu Phổ.Rất vui được gặp em.
– Chào anh, đây là bạn trai của tôi, Lưu Lãng.Lãng, người ta muốn bắt tay với anh kìa.
Dương Vân thấy Triệu Phổ đưa tay ra, liền ôm lấy cánh tay Lang Thang nói.Tuy biết người đàn ông kia muốn bắt tay với cô, nhưng cô không muốn tiếp xúc với anh ta, liền trực tiếp lấy Lang Thang ra làm “bia đỡ đạn”.
Nhưng Lang Thang dạo gần đây rất nghe lời, vậy mà lúc này lại chẳng để ý đến Dương Vân mà cứ thế bước về phía trước.Dương Vân đang ôm tay Lang Thang, nên không còn cách nào khác đành phải đi theo anh.
Cô chỉ quay đầu lại, vẻ mặt áy náy nói:
– Xin lỗi cậu nhé, Thôi Quyên.Tính bạn trai mình vốn quái dị như vậy.
Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng cô lại rất hả hê.
Triệu Phổ vẻ mặt sa sầm thu tay về, lạnh lùng liếc nhìn Dương Vân và Lang Thang, rồi dùng ánh mắt ra hiệu cho Thôi Quyên.
– À, không sao đâu.Anh Phổ cũng rất dễ tính mà.Đi thôi, chúng ta lên tầng trên xem quần áo nhé.Quần áo ở đây đều lỗi thời rồi.Hôm nay anh Phổ của mình nghe nói mình muốn đi gặp bạn học cũ, nên cố ý dẫn mình đến đây mua vài bộ quần áo mới.Dương Vân, chắc bạn trai cậu cũng đến mua quần áo phải không? Chúng ta đi cùng nhau đi.
Thôi Quyên dường như không hề để ý đến chuyện vừa rồi.
Sắc mặt Triệu Phổ cũng bình tĩnh lại, mang theo nụ cười nói:
– Đúng vậy, tối nay Tiểu Quyên muốn gặp bạn cũ, nên anh muốn mua cho cô ấy vài bộ quần áo.Bạn bè tốt nghiệp sáu năm rồi, lâu lắm mới gặp lại một lần, cũng không thể để cô ấy bị mất mặt được.
Dương Vân vẫn im lặng, bị Thôi Quyên kéo vào thang máy.Dương Vân vốn muốn từ chối, nhưng nhìn sang Lang Thang đang đứng bên cạnh, trong lòng tự nhủ, đi thì đi, trong thẻ ngân hàng của mình còn hơn năm mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm, cùng lắm là dùng hết thôi.
Dương Vân vụng trộm nhét tấm thẻ ngân hàng vào tay Lang Thang, rồi nhẹ nhàng nói vào tai anh:
– Lát nữa dùng thẻ của tôi nhé.
Lang Thang cầm lấy tấm thẻ, nhíu mày nhìn.
– Ối chao, Dương Vân, bạn trai cậu thật cá tính.Ngay cả thẻ tiết kiệm cũng dùng.Xem ra lần này anh ta sẽ mua rất nhiều quần áo cho cậu đấy.Mình thật mong chờ quá đi.
Thôi Quyên nhìn bạn trai của Dương Vân mặc bộ quần áo thể thao rẻ tiền, khóe miệng lộ ra nụ cười nhạo báng.Triệu Phổ thì chỉ dán mắt vào bộ ngực của Dương Vân, không ngừng nuốt nước bọt.
Dương Vân bị hành động của Lang Thang làm cho mặt đỏ bừng đến mang tai.Cô vụng trộm đá Lang Thang một cái.Đột nhiên, cô trông thấy ánh mắt của Triệu Phổ, không tự chủ được lại gần Lang Thang hơn.
– A, Thôi Quyên, sao lại lên tầng năm rồi?
Dương Vân tưởng rằng chỉ lên tầng ba, tầng bốn gì đó thôi, ai ngờ thoáng cái đã lên đến tầng năm.Nếu như ở tầng hai, cô có thể mua được vài bộ quần áo, nhưng ở tầng năm toàn là hàng hiệu quốc tế.Cho đến tận bây giờ, Dương Vân còn chưa từng nghĩ đến việc mua đồ ở tầng năm.Vậy phải làm sao bây giờ?
– Đương nhiên là phải lên tầng năm mua rồi.Quần áo ở mấy tầng dưới toàn đồ xấu thôi.Hơn nữa, sáu năm rồi lớp chúng ta mới có một cuộc tụ họp, sao có thể xuề xòa được.Huống hồ, bạn trai mình trả tiền giúp mình mà.Chắc bạn trai của cậu cũng vậy phải không? À, thôi không nói chuyện nữa, chúng ta đi xem quần áo đi.
Thôi Quyên nói một cách tự nhiên, như thể chuyện này vốn rất bình thường, không có ý gì khác.
– Vậy được rồi.
Dương Vân nghĩ thầm, đến lúc đó mình chọn một bộ là được.Hơn năm mươi nghìn chắc cũng mua được một bộ.Mua xong thì lập tức kéo Lang Thang đi ăn cơm.Nếu không mua được một bộ quần áo, thì thật là mất mặt.Đến buổi tối cũng chẳng có mặt mũi nào dẫn Lang Thang đến đó.Loại người như Thôi Quyên, Dương Vân hiểu rất rõ.Cô ta nhất định sẽ buôn dưa lê với đám bạn trong buổi tụ họp.
Quần áo bán ở tầng năm quả nhiên không giống với các tầng khác.Chỉ có vài người có vẻ thành đạt dẫn theo bạn gái hoặc vợ đến đây chọn quần áo.
Ở đây có đầy đủ các loại nhãn hiệu danh tiếng như Tanner Karan, Louis Vuitton, Armani, Chanel, Versace, khiến Dương Vân nhìn vào đã hít một hơi.Mặc dù cô chưa từng mặc những nhãn hiệu quần áo đó, nhưng vẫn nghe nói về chúng.
Không biết với năm mươi nghìn tệ của mình, có thể mua được một bộ ở đây không.Trong lòng Dương Vân liền lo lắng bất an.
Tuy nhiên, một chiếc váy màu vàng nhạt đã thu hút sự chú ý của Dương Vân.Phụ nữ trời sinh đã có cảm giác nhạy bén với quần áo.Vừa rồi còn lo lắng không đủ tiền mua quần áo, ngay lập tức cô đã bị thu hút bởi chiếc váy kia.
Chiếc váy này mang nhãn hiệu Chanel.Vừa nhìn thấy chiếc váy, Dương Vân đã có cảm giác nó được làm ra là dành cho mình.
– Thưa cô, tôi thấy chiếc váy này rất hợp với cô.Cô có làn da trắng, dáng người lại hoàn hảo, mặc bộ váy này chắc chắn sẽ xinh đẹp gấp bội.
Nhân viên bán hàng thấy Dương Vân có vẻ thích chiếc váy, liền lập tức đến giới thiệu.Nhưng ánh mắt của cô ta lại hướng về phía Triệu Phổ.
Trong bốn người này, chỉ có Triệu Phổ là mặc một bộ Versace nổi bật nhất.Vì vậy, nhân viên bán hàng vừa nhìn đã biết chỉ có anh ta mới đủ tiền trả cho chiếc váy.
– Đúng vậy, Dương Vân, thân hình và làn da của em rất hợp với chiếc váy này.Anh mua tặng em nhé?
Triệu Phổ liếc nhìn Lang Thang, chủ động nói.
Dương Vân đang ngắm nghía chiếc váy, nghe thấy tiếng Triệu Phổ, lập tức phản ứng, vội vàng nói:
– Để xem thêm một lúc đã.
– Anh Phổ, hai bộ này không tệ, anh thấy thế nào?
Dương Vân còn đang do dự, thì Thôi Quyên đã chọn được một chiếc váy dài và một chiếc áo.
Triệu Phổ rất hào phóng, lấy ra một chiếc thẻ màu vàng, đưa cho nhân viên tính tiền, nói:
– Tính tiền cho tôi.
– Tổng cộng là một trăm lẻ sáu nghìn tệ, mời tiên sinh nhận hóa đơn.
Nhân viên tính tiền rất thành thục quẹt thẻ, rồi đưa hóa đơn cho Triệu Phổ.
Mặc dù Dương Vân không đi theo sau Triệu Phổ, nhưng cô vẫn nghe rõ ràng số tiền.Cô liền sửng sốt, hai bộ quần áo đã hơn một trăm nghìn tệ rồi.Cũng may trong thẻ của cô còn năm mươi nghìn, chắc là đủ để mua một bộ.
– Dương Vân, nếu em thích, anh mua tặng chiếc váy này cho em.
Triệu Phổ cười khẩy nhìn Lang Thang, rồi quay sang cười nói với Dương Vân.
– Không cần đâu, Lãng, anh giúp em tính tiền nhé.
Dương Vân nói với Lang Thang một câu.Hiện tại trên người cô còn hai nghìn tệ tiền mặt, lúc về sẽ mua cho Lang Thang mấy bộ rẻ hơn.
Tuy nhiên, Lang Thang vừa đi tới quầy tính tiền, sắc mặt Dương Vân đã trở nên tái mét.Lúc này, cô mới để ý đến giá của chiếc váy kia.Hai trăm sáu mươi ba nghìn tệ? Tại sao cũng là váy mà giá cả lại chênh lệch lớn đến vậy?
Chỉ có Thôi Quyên là âm thầm cười lạnh.Lúc đến đây mua quần áo, cô ta đã xem qua catalogue giới thiệu.Xem ra cô nàng Dương Vân này đúng là đồ nhà quê, ngay cả quần áo đắt tiền nhất cũng không biết.
Cô ta cũng rất thích chiếc váy kia, nhưng giá tiền đã vượt quá khả năng chi trả của Triệu Phổ.Thôi Quyên trải qua vô số mối tình, đương nhiên biết điểm dừng ở đâu.Nhưng Triệu Phổ nói sẽ giúp Dương Vân trả tiền, khiến Thôi Quyên có chút khó chịu.
– Thưa cô, để tôi giúp cô đóng gói chiếc váy này nhé?
Nhân viên bán hàng thấy chiếc váy đắt tiền nhất vừa mới được trưng bày vài ngày đã có người mua, trong lòng không khỏi vui mừng.
Chiếc váy này được trưng bày vài ngày, người xem không ít, nhưng không ai chịu chi tiền.Bởi vì giá của nó quá đắt.Kiểu dáng tương tự thì cũng có, nhưng giá cả lại chênh lệch rất nhiều.Cho nên đến tận bây giờ vẫn chưa có ai mua.
– À, đợi chút, Lãng, anh quay lại đây.
Sắc mặt Dương Vân chuyển từ trắng sang đỏ, vội vàng gọi Lang Thang trở lại.
Tuy nhiên, dù cô không gọi, Lang Thang cũng đã quay lại.Anh cầm tấm thẻ và hóa đơn đưa cho Dương Vân, nói:
– Tấm thẻ này em cầm về đi.
Dương Vân sững sờ nhìn hóa đơn trong tay Lang Thang, trong đầu nhất thời có chút loạn.Chẳng lẽ vừa rồi cô nhìn nhầm giá tiền? Nghĩ đến đây, cô vội vàng giật lấy hóa đơn từ tay Lang Thang.Nhưng trên đó ghi rõ ràng giá tiền là hai trăm sáu mươi ba nghìn tệ.
– Lưu Lãng, sao anh…
Dương Vân ngây dại cầm hóa đơn.
– À, bỗng nhiên anh nhớ ra anh có rất nhiều thẻ giống như của em.
Nói xong, Lang Thang tùy tiện lấy ra một tấm thẻ màu bạc.
Đầu óc Dương Vân lại càng rối bời.Cô biết rõ Lang Thang có gì trên người.Vì sao đến tận bây giờ cô vẫn không phát hiện ra anh có thẻ ngân hàng? Tuy nhiên, Dương Vân biết lúc này không phải là lúc nghĩ đến vấn đề đó, về nhà từ từ hỏi anh cũng được.
Thôi Quyên cũng ngẩn người nhìn chiếc váy màu vàng trong tay Dương Vân, trong lòng trăm mối ngổn ngang.Cô ta thật không ngờ rằng, tên nhà quê kia lại thực sự mua quần áo cho Dương Vân.
Sắc mặt Triệu Phổ trở nên âm trầm.Trong lòng anh ta rất tức giận, lạnh lùng liếc nhìn Lang Thang.Lão tử muốn xem mày giả vờ được bao lâu.Chiếc váy kia chắc đã ngốn hết tiền tiết kiệm mấy năm của mày rồi.Xem mày còn tiền mà mua nữa hay không.
– Chúng ta đi xem các nhãn hiệu khác đi.Lâu lắm mới có dịp như thế này.
Triệu Phổ vội vàng nói.
Trong lòng Dương Vân âm thầm cười lạnh.Lâu lắm mới có dịp? Siêu thị này có xa lạ gì đâu, thích thì lúc nào đến mà chẳng được.Nhưng Dương Vân không muốn tiếp tục ở đây.Chiếc váy kia là Lang Thang dùng tiền của anh mua.Tuy không biết trước kia anh giấu thẻ ở đâu, nhưng Dương Vân lại không muốn tiếp tục sử dụng tiền của Lang Thang.Chiếc váy này, về nhà cô sẽ nghĩ cách trả tiền cho anh.
Nghĩ đến đây, Dương Vân đi tới ôm chặt cánh tay Lang Thang nói:
– Mình và anh Lãng phải về đây.Hai người cứ tiếp tục mua sắm nhé.Đi thôi, anh Lãng.
Dương Vân kéo tay Lang Thang, muốn đi xuống tầng.
Triệu Phổ cười khẩy một tiếng, còn chưa kịp nói gì thì Lang Thang đã lên tiếng:
– Anh còn muốn mua mấy bộ, lát nữa rồi về.Không phải em nói đi gặp bạn bè không nên ăn mặc xuề xòa sao? Nên anh muốn mua vài bộ quần áo mới.
Từ lúc nhìn thấy tấm thẻ của Dương Vân, suy nghĩ của Lang Thang càng ngày càng rõ ràng.

☀️ 🌙