Chương 1429 Hoạt động lớn (1)

🎧 Đang phát: Chương 1429

– Hừm? Các ngươi còn đặt trạm thu phí, mà giá lại cao như vậy sao?
Một người đàn ông trung niên lầm bầm bất mãn.
Mỹ nữ kia mỉm cười đáp:
– Đại nhân Biệt Ly nói, Địa Lão Thiên Hoang tiên cảnh là bảo vật của Thiên Vũ Giới, nếu thu phí thì năm mươi hay năm trăm tỷ cũng không đủ.Chúng tôi chỉ thu phí lên Tử Vân Phong thôi.Dù sao, Tử Vân Phong thuộc sở hữu của Hồng Nguyệt thành.
– Cái…Cái này đắt quá!
Người đàn ông trung niên tức giận:
– Với lại, nếu các ngươi không cấm bay, ai dại gì mà đi bộ trong núi?
– Xin lỗi.
Cô gái lễ phép nói:
– Khu vực này thuộc Hồng Nguyệt thành, chúng tôi có quyền cấm bay để đảm bảo an toàn cho mọi người.Nếu không có Hồng Nguyệt thành giữ trật tự, mọi người đã sớm chém giết lẫn nhau rồi.
Người đàn ông trung niên nổi giận:
– Vậy ra, các ngươi thu năm tỷ nguyên thạch là vì tốt cho chúng ta à?
– Đúng vậy.
Cô gái điềm nhiên đáp.
– Ngươi…Các ngươi đúng là cường đạo!
Người đàn ông trung niên run lên vì tức giận.
Cô gái nói:
– Xin vị đại nhân tránh sang một bên, đừng cản trở người khác lên núi.Mọi người là người văn minh, đừng để chúng tôi phải động tay.
– Ngươi…Các ngươi còn muốn giết người à?
Người đàn ông trung niên tức giận đến mặt xanh mét.
Cô gái dịu dàng nói:
– Đại nhân Biệt Ly nói, ai không trả nổi phí qua đường đều là kẻ nghèo hèn, không có chỗ dựa, giết cũng chẳng sao.
Người đàn ông trung niên: …
– Thôi đi huynh đệ, biết người biết ta thôi, đưa tiền cho xong chuyện đi.
Một người khác thở dài, ném ra một túi nguyên thạch rồi vội vã lên núi.
Cô gái nở nụ cười tươi tắn:
– Vị đại nhân này nói đúng đấy, Địa Lão Thiên Hoang mấy năm mới mở ra một lần, Hồng Nguyệt thành tranh thủ kiếm chút tiền, còn có người không vui, tính toán chi li.Sao không nghĩ, nếu không có nguyệt quỹ của Hồng Nguyệt thành, ai biết được thời gian mở ra? Nghiên cứu nguyệt quỹ, có ai góp tiền đâu?
Mọi người đều đen mặt, biết không thể trốn tránh, đoàn người lại dừng lại rồi tiếp tục lên núi.
Bỗng một tia chớp xanh xé ngang trời, không gian cấm chế phía trước như bọt biển lõm xuống, trên tia chớp có ánh kiếm màu trắng lóe lên.
Cấm chế bị phá một lỗ hổng, tia chớp xuyên qua.
Mọi người kinh ngạc, người đàn ông trung niên thốt lên:
– Có người phá cấm chế, các ngươi không làm gì à?
Cô gái ngước lên nhìn trời:
– Hồng Nguyệt thành là một trong bảy thế lực lớn, nhưng không phải ai cũng quản được.Có bản lĩnh thì khỏi trả phí, nhưng mọi người tự hỏi có bản lĩnh đó không?
Mọi người im lặng, trong lòng chua xót.Đời là thế, kẻ mạnh hiếp yếu.
– Hừ, ta thấy tu vi kẻ vừa phá cấm cũng chỉ là Cửu Tinh Vũ Tôn sơ cấp, ta là Cửu Tinh trung cấp Vũ Tôn, hắn phá được, ta không tin ta không phá được.
Người đàn ông trung niên vẫn tiếc tiền, mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, hóa thành một đạo độn quang, bay lên xông thẳng vào cấm chế.
Hắn vung tay lấy ra một bảo vật hình tam giác, chắn trước người, bao phủ cả người lại như con tê tê, xông lên núi.
– Rầm!
Cuối cùng cũng chạm vào cấm chế, một tia sáng trắng từ cấm chế bắn ra, trúng vào bảo vật hình tam giác.
– Ầm ầm!
Chỉ trong nháy mắt, bảo vật hình tam giác cùng người đàn ông trung niên tan thành tro bụi, dư ba lan nhẹ rồi tan biến, như chưa có gì xảy ra.
Mọi người chấn động, không ai dám ý kiến gì về phí qua đường, ngoan ngoãn nộp nguyên thạch rồi lên núi.
Tia chớp đó là Lý Vân Tiêu.Hắn đương nhiên không trả phí.Sau khi phá cấm chế, hắn xông lên đỉnh núi, đáp xuống một tảng đá lớn bằng phẳng.
Trên đỉnh núi có đến mấy nghìn người, nhưng đều chen chúc phía dưới.Trên đỉnh bằng phẳng chỉ có hơn mười người, đều là những nhân vật có máu mặt.
Đây là khoảng cách do thực lực tạo ra.Kẻ dưới Vũ Đế chen chúc sườn núi, phía trên là những người họ chỉ có thể ngưỡng vọng.
– Hử? Thân hóa sấm sét?
Trên đỉnh núi, Khương Sở Nhiên nheo mắt nhìn Lý Vân Tiêu, ngạc nhiên.
Lý Vân Tiêu thu hút sự chú ý của mọi người, vô số ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
– Thằng nhóc này là ai? Tu vi Vũ Tôn mà dám đứng chung với các đại nhân vật, đầu óc có vấn đề à?
– Đừng nói bậy, đây là nhân tài mới nổi, Lý Vân Tiêu, thực lực có thể so với Tứ Tinh Vũ Đế!
– Cái gì? Là hắn sao? Khó trách…Nghe nói đan điền của hắn bị vỡ, võ đạo bị hủy, sao lại cao như vậy?
– Chắc là liều mạng thôi.Với lại, võ đạo bị hủy thì còn gì để mất.
– Ừ, có lý.Vào Địa Lão Thiên Hoang mà gặp hắn thì phải cẩn thận.
Những lời bàn tán lọt vào tai Lý Vân Tiêu.Hắn mỉm cười, mặc kệ người khác dùng thần thức dò xét mình, hắn cũng không khách khí dùng thần thức quét ra, ngạc nhiên khi thấy không ít người quen.
Nguyễn Hồng Ngọc thấy hắn thì biến sắc, nói với Ninh Khả Nguyệt:
– Ngươi dạy hắn?
Vốn dĩ có thiện cảm với Lý Vân Tiêu vì đã chữa khỏi chú ấn cho con gái, giờ thấy hắn dùng thủ đoạn này, bà lại có ác cảm.
Ninh Khả Nguyệt nhíu mày:
– Ngươi có bằng chứng?
Nguyễn Hồng Ngọc hừ lạnh:
– Thân hóa sấm sét không phải là công pháp đỉnh cấp gì, nhưng việc truyền tuyệt học ra ngoài là quá đáng, phải điều tra kỹ xem ai làm, dù người đó địa vị cao hay thực lực mạnh đến đâu, cũng không thể tha thứ.

☀️ 🌙