Chương 1282 Huyết trà (1)

🎧 Đang phát: Chương 1282

Thừa Hạo Miểu ngạc nhiên:
– Màu sắc của loại trà này khi rót ra trông rất đáng sợ, sao khi vào chén lại không khác gì trà xanh thông thường?
Nguyễn Tử Mậu giải thích:
– Huyết trà có màu sắc giống máu tươi, gây khó chịu về thị giác, không đạt được sự hài hòa về sắc, hương, vị.Vì vậy, Hồng Nguyệt thành đã mời các đại sư luyện chế bảo vật cấp Hóa Thần nghiên cứu, cuối cùng tìm ra loại chén tử ngọc này.Khi rót huyết trà vào, màu sắc sẽ nhạt thành màu xanh lục trong khoảnh khắc, không làm mất đi hương vị mà còn tạo thêm cảm giác ôn nhuận, dễ chịu khi uống.Mời hai vị thưởng thức.
Bắc Minh Lai Phong và Thừa Hạo Miểu nâng chén trà tử ngọc, cảm nhận rồi uống một ngụm, vẻ kinh ngạc và vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt.
– Tuyệt vời! Quả là rất tuyệt!
Thừa Hạo Miểu vận công, thở ra một hơi, khen ngợi:
– Nó khiến cho cửa quan võ đạo của ta, nơi đã lâu không thể đột phá, có dấu hiệu buông lỏng.Tử Mậu huynh, trà này giá bao nhiêu một cân? Ta muốn mua vài trăm cân để dùng dần.
Bắc Minh Lai Phong cũng lộ vẻ kinh ngạc.Với tu vi của họ, việc tiến thêm một bước rất khó khăn, dù là các loại thiên tài địa bảo cũng không có tác dụng lớn.Nhưng một chén huyết trà này lại có hiệu quả tương đương với mấy tháng khổ tu.Nếu có được vài trăm cân…
Nguyễn Tử Mậu đổ mồ hôi lạnh, ngượng ngùng nói:
– Vài trăm cân…Huyết trà được chia thành bốn phẩm cấp: cực, thượng, trung, hạ.Chất lượng khác nhau tùy thuộc vào huyết dịch của võ giả ở đẳng cấp khác nhau được dùng để tưới tắm.Loại trà mà Hạo Miểu huynh vừa uống là thượng phẩm huyết trà, được nuôi dưỡng hoàn toàn bằng huyết dịch của Vũ Đế cửu thiên, không được pha trộn bất kỳ loại huyết dịch nào khác và không được gián đoạn dù chỉ một ngày đêm.Loại thượng phẩm huyết trà này, toàn bộ Hồng Nguyệt thành cũng không có quá hai cân.
Bắc Minh Lai Phong gật đầu:
– Ra là vậy, điều kiện bồi dưỡng khắt khe như thế.Ta cũng cảm thấy rất kinh ngạc, nếu loại huyết trà này có thể sản xuất hàng loạt, Hồng Nguyệt thành đã sớm thống trị thiên hạ.Loại huyết trà này mới chỉ là thượng phẩm, vậy cực phẩm sẽ như thế nào?
Nguyễn Tử Mậu nói:
– Cực phẩm huyết trà được luyện chế từ huyết dịch của Vũ Đế cửu tinh.Loại vật phẩm này chỉ tồn tại trong lịch sử.Năm xưa, có một vị thành chủ bắt được hai Vũ Đế cửu tinh địch nhân, dùng dược vật để duy trì sự sống của họ và trồng ra cực phẩm huyết trà.Nhưng phải hy sinh tính mạng của hai người đó mới thu được ba lượng lá trà.Nghe nói, khi uống vào có cảm giác như cam lồ, có thể trực tiếp phá vỡ gông cùm xiềng xích, nhưng loại thành phẩm này…
Hai người đều kinh hãi khi nghe.Dùng máu của Vũ Đế cửu tinh để nuôi trà, quả là chuyện kinh thiên động địa.
Thừa Hạo Miểu thất vọng:
– Vậy hạ phẩm huyết trà có vài trăm cân không? Không biết công hiệu thế nào?
Nguyễn Tử Mậu cười:
– Hạ phẩm huyết trà cũng có nhiều loại.Huyết dịch của Vũ Tôn Bát Hoang cảnh được dùng để tẩm bổ trung phẩm, dưới Bát Hoang cảnh đều là hạ phẩm.Nếu là huyết trà Nhất Nguyên, Nhị Phân, Tam Tài cảnh thì có được vài trăm cân cũng không khó.
– Thôi vậy!
Thừa Hạo Miểu lắc đầu:
– Trà này có lẽ chỉ có thể dùng để uống trà thôi.
Uống hết trà, ba người đều vận công điều tức, hấp thụ hết dược lực rồi từ từ mở mắt.
Bắc Minh Lai Phong thở dài:
– Không biết hai loại trà nổi tiếng khác có hương vị thế nào, thật khó tưởng tượng trong thiên hạ lại có loại trà nào sánh ngang với huyết trà này.
Thừa Hạo Miểu tò mò hỏi:
– Tử Mậu huynh dùng trân phẩm như vậy để chiêu đãi chúng ta, không biết là có ý đồ gì?
Nguyễn Tử Mậu cười:
– Đúng là có ý đồ.Ta chỉ hy vọng hai vị bằng hữu nương tay cho ta trong lôi đài thi đấu.
– Ồ?
Bắc Minh Lai Phong nhếch mép cười:
– Lẽ nào Tử Mậu huynh cũng yêu thích biểu muội của mình? Hay cũng thèm thuồng đồ cưới?
Nguyễn Tử Mậu lộ vẻ khổ sở:
– Lai Phong huynh nói đùa rồi.Đồ cưới này đối với ba người chúng ta không phải là vật trân quý gì.Ta và biểu muội từ nhỏ đã thanh mai trúc mã, mong rằng hai vị tác thành cho ta.Chắc chắn sẽ có hậu báo.
Thừa Hạo Miểu đảo mắt:
– Cho dù chúng ta không dốc toàn lực, chẳng lẽ Tử Mậu huynh tự tin sẽ chiến thắng hết các anh hùng hào kiệt trong thiên hạ?
Nguyễn Tử Mậu tự tin cười, nói lớn:
– Anh hùng hào kiệt trẻ tuổi trong thiên hạ, chẳng phải chỉ có ba người chúng ta sao? Còn những người khác, ta thật sự không để vào mắt.
Bắc Minh Lai Phong cười:
– Ta là người đứng đầu Bắc Vực tứ tú, nhưng chỉ là hư danh, hổ thẹn.Ta luôn muốn tìm hai vị chỉ điểm những sai sót trong võ đạo, cơ hội tốt như vậy sao có thể bỏ qua? Chỉ là, Tử Mậu huynh đã lên tiếng, ta cũng không thể không nể mặt.Về phần hậu báo, ta cũng ngại mở miệng, sẽ chọn một quyển võ điển Khương gia trong số đồ cưới là được.
Nguyễn Tử Mậu gật đầu:
– Vật này vốn là một trong những món đồ cưới, chỉ cần ta đoạt được giải nhất thì tự nhiên không thành vấn đề.Không biết Hạo Miểu huynh nghĩ thế nào?
Thừa Hạo Miểu cười:
– Hắc hắc, cũng giống vậy thôi.Lần lôi đài thi đấu này chủ yếu là vì danh dự.Tuy rằng ta được xưng là người đứng đầu Tây Vực ngũ kiệt, nhưng không có ý định độc bá thiên hạ, dù sao thực lực của Tử Mậu huynh và Lai Phong huynh đều hơn ta.Ta không hứng thú với đồ cưới hay mỹ nhân, nhưng loại huyết trà này…
Nguyễn Tử Mậu cười khổ:
– Không ngờ Hạo Miểu huynh lại nhớ mãi không quên huyết trà như vậy, nhưng đáng tiếc là thượng phẩm huyết trà thật sự rất hiếm.
Thừa Hạo Miểu nói:
– Ta hiểu.Ta không đòi huyết trà, mà là Hồng Nguyệt thành dùng máu của Vũ Đế để nuôi dưỡng thượng phẩm huyết trà, vậy Vũ Đế kia chắc chắn phải chết.Cái ta muốn là Đế Hồn của Vũ Đế đó.
Trong mắt Thừa Hạo Miểu lóe lên một tia sáng:
– Dù sao lãng phí cũng là lãng phí, chi bằng để ta thu thập.Ta chỉ cần Thập Đạo Đế Hồn thôi.Chỉ cần Tử Mậu huynh đồng ý, lần lôi đài thi đấu này ta sẽ bỏ qua.
– Mười đạo Đế Hồn?

☀️ 🌙