Chương 1267 Giải ấn (2)

🎧 Đang phát: Chương 1267

– Rõ.
Đám người tản ra tìm kiếm xung quanh.Nơi này bị lửa Phượng Hoàng thiêu rụi, chỉ còn lại tro tàn, tìm kiếm hồi lâu cũng không phát hiện gì.Khương Thiệu Nguyên đành phải thu quân.
Lý Vân Tiêu hóa thành sấm sét, rời đi vài trăm dặm rồi mới trở lại hình dáng ban đầu, trà trộn vào thành.Sau khi xác định không ai theo dõi, hắn mua một chiếc xe chỉ nam, hướng đến nơi tổ chức khối băng đóng quân.Hắn muốn gặp Khương Nhược Mai trước khi đại hội quần hùng bắt đầu.
Sau nửa canh giờ, xe chỉ nam đến nơi.Hắn ẩn mình trong hư không, chờ đợi Khương Nhược Mai.Mọi động tĩnh trong căn cứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.Bên trong chỉ có vài người làm việc lặt vặt, những người khác dường như đã ra ngoài làm nhiệm vụ.
Chẳng bao lâu sau, các thành viên tổ chức khối băng phờ phạc trở về, ai nấy đều cúi gằm mặt, nhiều người còn bị thương.
– Haizzz, lại thất bại.Từ khi thành lập đến giờ, hơn mười nhiệm vụ lớn nhỏ, ngoài vụ cướp cô nha hoàn xinh đẹp cho nữ thần thì chẳng có cái nào thành công.Nản thật!
– Khụ khụ, nghe nói nha hoàn đó đang ở trong viện của lão đại đấy.Không biết thật không.
– Im miệng! Không muốn sống à? Lần trước có thằng nghi ngờ lão đại và Tuyết Cầu tỷ tỷ, hôm sau người ta tìm thấy xác dưới hố xí sau vườn đấy.
Người kia lau mồ hôi:
– Mẹ kiếp, kinh thế! Nếu không vì muốn gặp nữ thần một lần, ta đã bỏ tổ chức rồi.
– Bỏ dễ thế sao? Vào thì dễ, ra mới khó.Có thằng đòi bỏ, hôm sau người ta tìm thấy một chân dưới bụi cỏ, còn lại thì mất tích.
– …
– Vừa làm nhiệm vụ về, mệt chết đi được, người còn bị thương.Đừng có hù dọa nữa được không?
Đang lúc mọi người bàn tán, một chiến hạm Hổ Vương từ trên trời giáng xuống, theo sau là một bóng đen khổng lồ.
Mọi người ngơ ngác, một lúc sau mới có người kịp phản ứng:
– Tiểu Tuyết tỷ tỷ! Mau…mau báo cho Tinh Hoa đại ca.
Tuyết Cầu đáp xuống, thân hình to lớn chiếm gần nửa sân, vội vã bước vào trong.Yến Tinh Hoa kinh ngạc chạy ra:
– Sao Tiểu Tuyết tỷ tỷ lại đích thân đến đây? Nhiệm vụ thất bại, không tìm được thần thảo giảm béo để có dáng người thon thả như Nhược Băng nữ thần, nhưng…
– Ra ngoài! Tất cả ra ngoài cho ta! Nhanh lên!
Tuyết Cầu béo ú hét lớn, có vẻ nóng nảy tột độ.
– Ra ngoài? Ý gì?
Yến Tinh Hoa ngơ ngác.
Mặt Tuyết Cầu cứng đờ, giận dữ quát:
– Ta bảo cút ra ngoài hết, không nghe thấy à? Yến Tinh Hoa, còn cần ta nhắc lại sao?
Một luồng khí lạnh tỏa ra từ người nàng, không ngờ cũng là cao thủ võ đạo.Yến Tinh Hoa giật mình, vội vàng nói:
– Được được.
Hắn quát lớn:
– Tất cả theo ta ra ngoài! Tiểu Tuyết tỷ tỷ có việc gấp.
Dưới sự chỉ huy của hắn, đám người tổ chức khối băng nghi hoặc rời khỏi sân.Tuyết Cầu tung ra vài đạo phù văn, tạo thành kết giới phòng ngự bao phủ toàn bộ tiểu viện.Lúc này nàng mới nhìn quanh, cất tiếng:
– Ai bảo ta đến? Ra đi.Ta đã đến đúng hẹn.
Nàng kêu lên vài tiếng, thân hình to lớn di chuyển liên tục trong sân, có vẻ vô cùng nôn nóng.
Lý Vân Tiêu thở dài, bước ra từ hư không:
– Nhược Mai tiểu thư, lại gặp mặt.
Khương Nhược Mai nhanh chóng quay người lại, quan sát Lý Vân Tiêu, vẻ mong đợi trên mặt biến thành thất vọng tột độ, một luồng hàn khí lan tỏa, nhiệt độ trong viện hạ xuống như giữa mùa đông.
– Là ngươi? Ngươi đưa ngọc giản cho con tiện nhân Nạp Lan Chỉ Tuyền kia lừa ta đến đây?
Giọng nàng gần như xé toạc cổ họng, kìm nén cơn giận dữ, từng tảng thịt béo run rẩy.
– Lừa gạt?
Lý Vân Tiêu cười:
– Tuyết Cầu tỷ tỷ nói vậy ta không thích nghe đâu.Những gì ta nói trong ngọc giản đều là sự thật.
– Sự thật? Hừ!
Khương Nhược Mai nghiến răng:
– Ngươi nói ngươi biết đồng thuật của Cổ Phi Dương, có thể thi triển cho ta xem không? Dù là thật, nếu không có tu vi thuật đạo thất, bát giai, thi triển ra có ích gì?
Đó là lý do nàng thất vọng và phẫn nộ khi nhìn thấy Lý Vân Tiêu.Một thiếu niên trẻ tuổi như vậy, dù biết đồng thuật cũng không thể đạt đến thuật đạo tu vi thất, bát giai.
Lý Vân Tiêu cười, thi triển thuấn di, liên tục biến đổi vị trí trước mặt Khương Nhược Mai.
– Thuấn di? Thuật Luyện Sư bát giai mới thi triển được thuấn di?
Khương Nhược Mai ngây người, rồi đột nhiên vui mừng như phát điên, kích động:
– Vậy còn đồng thuật?
Hai mắt Lý Vân Tiêu trở nên mơ màng, hóa thành hai vầng trăng máu yêu dị.Khương Nhược Mai chấn động, mất đi ý thức, vẻ mặt dại ra.Không biết bao lâu sau, nàng mới cử động được.
Trong lòng nàng kích động khôn tả, thân thể khổng lồ quỳ xuống, liên tục bái lạy, nhưng thân hình quá lớn, dập đầu cũng không chạm đất.Nàng kêu khóc:
– Đại nhân, đại nhân, ngài nhất định phải giúp ta! Cầu xin ngài, ngài là cha mẹ tái sinh của ta!
Mặt Lý Vân Tiêu đen lại:
– Đứng lên nói chuyện.Ta đã kiểm tra bệnh tình của nàng, cơ bản đã hiểu.Ta đã loại bỏ một nửa ảnh hưởng từ khi nàng còn trong bụng mẹ.Nàng thử vận chuyển nguyên lực cảm nhận xem sao.

☀️ 🌙