Đang phát: Chương 1252
– Câm miệng!
Bùi Cửu Sí tái mặt, trừng hắn giận dữ.Càng nói càng mất mặt, bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn vào đây.Chuyện xấu này lan truyền nhanh thôi.Sao tai họa cứ ập đến nhà hắn thế này? Bỗng nhớ đến lời Lý Vân Tiêu từng nói: “Mặt mũi không phải ai cho, mà do mình tự đánh mất.” Ngẫm lại, thấm thía thật!
Hắn quay sang Bùi Minh Viễn, giọng lạnh lẽo:
– Ngươi mau báo cho mẫu thân ngươi, để bà ấy đến gặp Khương phu nhân Nguyễn Hồng Ngọc, tranh thủ cứu ta ra sớm nhất có thể.
Nói rồi, hắn nổi giận đùng đùng, hóa thành một vệt sáng, biến mất.
Ai cũng biết hắn đến địa lao Hồng Nguyệt Thành.Lập tức, tửu lâu rộ lên những tiếng cười chế nhạo.
– Lưu Ly Sơn Trang quả nhiên là thế lực lớn ở Đông Vực.Độn thuật thật đáng kinh ngạc, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.Ta luyện thần thức, quét trăm dặm cũng không thấy hắn đâu.
– Cũng chưa chắc.Hồng Nguyệt Thành tuy lớn, nhưng với độn thuật này, hẳn đã ra khỏi địa lao rồi.Vị đại nhân ở Hồng Nguyệt Thành có vẻ khinh thường Bùi phó trang chủ.Nửa nén hương thôi sao? Thật là…
– Đúng vậy, ta cũng không nhìn thấy.Nghe nói địa lao Hồng Nguyệt Thành toàn giam bọn tội phạm hung ác, quanh năm đói khát nữ sắc.Bùi trang chủ da trắng thịt mềm, lúc ra…
Một người lấy tỳ bà ra gảy, ngân nga:
– Cúc tàn rồi, thương thay.Nụ cười phai úa, rơi vào chốn đoạn trường…
– Câm miệng!
Bùi Minh Viễn gầm lên giận dữ.Đám người Lưu Ly Sơn Trang cũng trừng mắt, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Một võ giả mỉa mai:
– Rảnh rỗi mà ở đây mất mặt, sao không đi cứu cúc của cha ngươi đi?
Một gã khác cười khẩy:
– Hahaha, trừng cái gì? Có giỏi thì đánh ta đi.Nhào vô đi, đánh ta đi!
– Phụt!
Bùi Minh Viễn tức giận đến hộc máu.Đánh không được, không đánh cũng không xong.Đánh cũng chưa chắc thắng.Trong tửu điếm này, ai nấy đều là hạng hung thần ác sát, không thiếu cao thủ.
– Được, được lắm! Ta nhớ mặt hết rồi.Chờ ra khỏi Hồng Nguyệt Thành, ta sẽ tính sổ với các ngươi!
Bùi Minh Viễn biết hôm nay mất mặt quá lớn.Nhưng mất mặt còn hơn mất mạng.Đại trượng phu co được duỗi được.Hắn nghĩ thoáng lắm.Quả không hổ là một trong Thất Tinh Đông Vực.
Hắn nhìn Lý Vân Tiêu:
– Lý Vân Tiêu, mong ngươi giải phong ấn cho ta.Chúng ta có chút hiểu lầm, nhưng chuyện cũ bỏ qua, đừng dây dưa nữa.Hãy nghĩ đến tương lai sau này.
La Thanh Vân, Nạp Lan Chỉ Tuyền và Từ Thanh đều biết chuyện, im lặng không nói.Họ chợt hiểu vì sao người ta là Thất Tinh, còn mình thì không.
Xem ra Thất Tinh không chỉ cần thực lực, mà còn cần mặt dày, vô sỉ.Có đủ hai yếu tố này mới sống lâu được.
Lý Vân Tiêu cười:
– Bùi huynh, phong ấn này không ảnh hưởng đến thực lực đâu.Nhưng nếu trong bảy ngày không giải, hùng phong của nam nhân sẽ yếu dần, cuối cùng không ngóc đầu lên được.Lúc đó Bùi huynh thành Thất Tinh Đông Vực có một điểm đặc sắc, là cờ hiệu riêng đấy.
– Cái gì? Ngươi…
Mặt Bùi Minh Viễn trắng bệch, kinh hãi:
– Ngươi thật ác độc!
Lý Vân Tiêu cười:
– Nếu ta ác, đã không cho ngươi mấy ngày.Bảy ngày, đủ cho ngươi lo hậu sự cho Bùi gia.Cố lên!
Mắt Bùi Minh Viễn đầy oán độc, nghiến răng:
– Ta sẽ báo cho mẫu thân ta.Bà ấy và Nguyễn Hồng Ngọc có quan hệ thân thích, chắc chắn giúp được.Hy vọng lúc đó ngươi không nuốt lời!
Hắn lo lắng dẫn đám người Lưu Ly Sơn Trang rời đi.Giờ chuyện Lý Vân Tiêu lấy Đông Hải Nguyệt Minh Châu còn quan trọng hơn việc cứu cha hắn.
Mọi người huýt sáo, chế giễu đám người Lưu Ly Sơn Trang.Mãi đến khi đi xa, họ mới thôi.Dù sao cũng có thêm một chuyện để bàn tán sau bữa ăn.
Từ Thanh thoát được một kiếp, bắt đầu chào hỏi Lý Vân Tiêu.Còn Cát Bình Phi thì mất hết mặt mũi, chuồn mất dạng.
La Thanh Vân cười:
– Từ huynh cứ ở lại dưỡng thương.Biết đâu trong lôi đài thi đấu lại đạt được thứ hạng tốt.Dù không ôm được mỹ nhân, cũng có thể đấu với anh hùng trong thiên hạ.
Nạp Lan Chỉ Tuyền gật đầu:
– La đại ca nói đúng.Lần này tuy là Khương nhị tiểu thư kén rể, nhưng cũng là đại hội luận võ của giới trẻ Thiên Vũ.Những cao thủ có danh tiếng đều tụ tập lại.Không ít người đến để tranh danh anh hùng.Bỏ lỡ cảnh này thì tiếc lắm.
Khương Nhược Băng lạnh lùng hừ một tiếng:
– Đám nam nhân nhàm chán, lấy chuyện chung thân đại sự của người khác ra làm trò đùa.Thật ghê tởm.Không muốn cưới vợ thì đến làm gì, nhảy vào vũng nước đục làm gì?
Tiểu Tuyết che miệng cười:
– Công tử giận quá, vô lý rồi.Họ không phải không muốn cưới, mà là không có bản lĩnh đó.Dù sao người chỉ có một.Muốn đánh bại quần hào, gần như phải là người đứng đầu giới trẻ.Ngoài Thất Tinh Đông Vực, còn có Ngũ Kiệt Tây Vực, Tứ Tú Bắc Vực.Ai có tự tin như vậy chứ?
Từ Thanh cười khổ:
– Vị tiểu huynh đệ này nói đúng.Khương nhị tiểu thư dung mạo, gia thế, đồ cưới đều hơn người, ai mà không muốn cưới? Chỉ là phải biết mình là ai.Phần lớn mọi người đến xem náo nhiệt thôi.
