Đang phát: Chương 859
Trương Lăng Hoa liếc xéo người kia, con ngươi hơi co lại, nói:
– Gã lạ mặt này là ai vậy? Đám lâu la mới của Lôi Phong thương hội à?
Gò má người nọ giật giật, trong mắt lóe lên tia hung ác, nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh, làm lơ, không đáp lời.
Tễ Lâm cười lớn:
– Ha ha, suýt nữa quên giới thiệu.Vị này là hội trưởng Thiên Hạc thương hội, Phương Thiên Hạc, chắc hẳn danh tiếng lẫy lừng chứ?
Họ nói chuyện chẳng hề che giấu, ai nấy đều nghe rõ mồn một, toát mồ hôi lạnh.Kẻ khác mà dám nói thế, chắc chắn đã bị đập chết tươi rồi.
Lý Vân Tiêu ngẩn người, nhìn Phương Thiên Hạc.Hóa ra hội trưởng Thiên Hạc thương hội từng bước chèn ép Tử Vân thương hội lại là người này, quả nhiên là một giuộc với Lôi Phong thương hội.Hơn nữa, xem chừng Tễ Lâm mới là kẻ cầm đầu.
– Thiên Hạc thương hội?
Trương Lăng Hoa nhíu mày, rồi giãn ra, cười:
– Tễ hội trưởng nói đùa, thương hội trong liên minh các ngươi nhiều như quân nguyên, ngày nào chả có mấy trăm cái biến mất, lại có mấy trăm cái mới mọc ra, thay đổi chóng mặt, ta biết sao cho xuể.Nói không chừng Lôi Phong thương hội cũng đột ngột biến mất thì cũng chẳng lạ.
– Ha ha, Trương tông chủ nói phải, trên đời này làm gì có thương hội nào tồn tại vĩnh viễn, cũng chẳng có thế lực nào mãi không suy tàn.
Tễ Lâm không hề phật lòng, cười nói:
– Nhưng Lôi Phong thương hội là thành viên ban trị sự lâu dài.Muốn Lôi Phong thương hội biến mất ấy à, e là Bắc Đẩu Tông, Thiên Hạt Tông đã tan thành tro bụi từ lâu rồi ấy chứ.
Lý Phong Vũ mặt mày âm trầm, khẽ nói:
– Thành viên ban trị sự lâu dài à? Nghe nói đại hội võ thuật của liên minh tháng sau tổ chức ở thành Tống Nguyệt Dương, lần này có mấy nhân vật ghê gớm xuất hiện.Lôi Phong thương hội có ngồi vững được vị trí không đây? Ta thấy không ổn đâu, định bụng đến lúc đó đến khu giao dịch thành Tống Nguyệt Dương đặt cược các ngươi thua, kiếm đậm rồi về.
Tễ Lâm cười:
– Hoan nghênh, hoan nghênh.Hoan nghênh Lý tông chủ đến nộp nguyên thạch.Đến lúc đó Lôi Phong thương hội nhất định sẽ nhận kèo của ngươi.
Mấy người này nói chuyện đầy châm biếm, công kích lẫn nhau, chẳng ai chịu nhường ai, mùi thuốc súng nồng nặc.Nhưng tất cả đều kiềm chế rất tốt, không ai động thủ.Toàn cáo già cả, đấu võ mồm thì được, động tay động chân thì tổn hao nguyên khí.
Sau khi công kích nhau chán chê, Trương Lăng Hoa mới nói:
– Bắt đầu tỷ thí đi.
Dư trưởng lão khẽ gật đầu, bước lên trước quát:
– Mời các đại đệ tử theo thứ tự bốc thăm lên đài!
Để chọn ra mười đệ tử chân truyền, quy tắc tỷ thí của Bắc Đẩu Tông rất hợp lý.Dựa theo tu vi chia thành hai nhóm, bốc thăm đấu với nhau, như vậy sẽ hạn chế tối đa việc đệ tử yếu bị loại sớm.
Người lên đài đầu tiên là Mai Đông Nhi.Nàng ngắm nghía xung quanh, tựa đóa hoa nhỏ màu xanh đang nở rộ, cánh bướm trên váy dài lay động như đang múa, đẹp đến nao lòng.
Mai Đông Nhi nhảy lên lôi đài lớn nhất, len lén liếc nhìn Lý Vân Tiêu trong đám đông, thấy đối phương đang mỉm cười với mình, đôi má hơi ửng hồng, vội vàng quay đi.
Bình Anh Dịch nói nhỏ:
– Vân thiếu, cô bé này hình như có ý với ngươi thì phải?
Lý Vân Tiêu quay đầu lại, kỳ quái nói:
– Ngươi ghen à?
Bình Anh Dịch: “…”
Trong mắt Tễ Lâm cũng lộ vẻ tán thưởng, khen:
– Cô bé này không tệ, xinh xắn, thiên phú cũng cao, tiếc là người tài không được trọng dụng.
Một đệ tử Bắc Đẩu Tông khác cũng nhảy lên lôi đài, lộ vẻ rất khẩn trương.Gã chỉ có tu vi Võ Tông tam tinh, cầm sẵn một thanh bảo đao huyền khí lục giai, chắp tay nhìn Mai Đông Nhi, cười khổ:
– Mai sư muội, lát nữa hạ thủ lưu tình, chừa cho sư huynh chút mặt mũi.
Mai Đông Nhi tự nhiên cười đáp:
– Vân sư huynh khiêm tốn quá, mong sư huynh nhường muội vài chiêu.
Vân sư huynh kia cười khổ lắc đầu, vung vẩy bảo đao:
– Sư muội mời, ta sẽ dốc toàn lực, mong sư muội chỉ giáo!
Nói rồi gã không khách sáo, rót nguyên khí vào bảo đao, đao phát ra tiếng kêu vang vọng, lao đến tấn công.Gã biết rõ mình kém xa Mai Đông Nhi, nếu ra tay trước may ra còn đỡ được vài chiêu, thậm chí có thể tìm được cơ hội chiến thắng.
Mai Đông Nhi đứng im, vươn hai tay ra, đôi tay nhỏ nhắn khua lên như dòng nước màu xanh biếc, một vòng lực lượng vô hình bao phủ quanh thân, tạo thành một lớp phòng ngự.
Keng!
Bảo đao của Vân sư huynh chém thẳng xuống, trúng lớp phòng ngự, lưỡi đao chỉ đâm vào được một nửa thì dừng lại, bị linh áp ngăn cản.
– Cái gì?
Vân sư huynh trợn mắt, kinh hãi không tin nổi.Mồ hôi lạnh trên trán túa ra như tắm.Sao lại chênh lệch lớn đến thế? Đến cả phòng ngự của đối phương còn không phá nổi thì đánh đấm gì nữa? Gã kinh hãi hét lớn:
– Phá cho ta!
Nguyên lực bùng nổ rót vào huyền khí lục giai, đao mang lập tức phình to, linh áp cường đại cũng bị bảo đao chọc thủng.
Sắc mặt Mai Đông Nhi không đổi.Dù vòng phòng ngự vỡ tan, nàng vẫn bình tĩnh, hai tay thu về, vòng phòng ngự biến mất, đao mang chém xuống.Nàng lùi lại một bước, tay phải năm ngón tay khép lại, một chưởng đánh thẳng vào sống đao.
Ầm!
Bảo đao bị đánh lệch đi, hơn nữa, lực lượng cường đại dồn vào đao mang, phản chấn khiến cánh tay Vân sư huynh run lên, không giữ được đao nữa.
Sau đó, Mai Đông Nhi tung thêm một chưởng, thân thể phối hợp bước chân lập tức nghiêng về phía trước, tay trái đấm thẳng vào vai phải Vân sư huynh, đánh bay gã ra khỏi lôi đài.
Cả trận tỷ thí diễn ra trong chớp mắt, đơn giản, dễ dàng, dứt khoát.Khán giả đều sững sờ, rồi vỗ tay rần rần, reo hò cổ vũ.
Mai Đông Nhi vẻ mặt bình thản.Nàng thở đều, tung một chưởng một quyền rồi đứng yên, nghe tiếng vỗ tay mà không kiêu ngạo, chắp tay nói:
– Đa tạ Vân sư huynh.
Vân sư huynh đứng dậy, chỉ thấy vai phải tê rần, mất cảm giác.Gã cười khổ:
– Là sư muội quá mạnh, sư huynh thua tâm phục khẩu phục.
Gã cũng không thấy mất mặt, thu bảo đao rồi trở về đài quan sát.
Ánh mắt Lý Phong Vũ lóe lên, khen:
– Bắc Đẩu Tông quả nhiên là nhân tài đông đúc.Lứa này có Trình Ngọc gần như là Võ Hoàng, hơn nữa thiên phú của Mai Đông Nhi này ta thấy còn hơn cả Trình Ngọc.
