Đang phát: Chương 560
Dù gì thì ở Khinh Ca Lâm Địa này, dù có là cường giả cấp Vũ Hoàng thì cũng có thể chết bất đắc kỳ tử.
Lý Vân Tiêu cất tiếng:
– Tôi là đội trưởng mới của đội tám, từ nay về sau nơi này do tôi quản lý.
Anh ta chỉ vào Chu Tường, nói:
– Anh cũng nằm trong số đó.
Chu Tường trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Lý Vân Tiêu một lúc rồi gào lên:
– Đây là thử thách cuối cùng mà đoàn trưởng dành cho tôi sao? Một thằng nhóc…Chẳng lẽ hắn là con riêng của đoàn trưởng?
Sắc mặt Lý Vân Tiêu tối sầm lại, hai con ngươi lập tức biến thành màu đỏ như máu, co lại thành hình lưỡi liềm, anh ta khẽ quát:
– Nguyệt Khuyết!
Một luồng sức mạnh khó tả trào dâng, cuồn cuộn không ngừng.
Chu Tường run lên bần bật, đồng tử co rút lại, một lượng lớn tinh thần lực như thủy triều ập vào Linh Hải của hắn.Hắn kinh hãi vội vàng nhắm mắt lại, nhanh chóng lùi về phía sau.
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, công kích tinh thần có thể xảy ra ở bất cứ đâu, nhưng nếu đối phương mở mắt ra thì chẳng khác nào mở toang cánh cửa đón nhận công kích, giúp mọi việc trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Dù đã nhắm mắt, nhưng luồng sức mạnh vừa rồi vẫn phá tan lớp phòng ngự trong thức hải hắn, đâm thẳng vào linh hồn.
– Ưn!
Chu Tường rên lên một tiếng, một ngụm máu trào lên cổ họng, bị hắn nuốt xuống, trong miệng toàn mùi máu tanh.
Hắn không dám mở mắt, nhắm nghiền kinh hãi hỏi:
– Ngươi, ngươi là Thuật Luyện Sư cao cấp sao?
Lý Vân Tiêu thản nhiên đáp:
– Từ giờ trở đi, ta là cấp trên của ngươi.
Chu Tường cay đắng nuốt một ngụm nước bọt, lúc này mới chậm rãi mở mắt, tội nghiệp nhìn Hải Lâm, vẻ mặt như muốn nói: đám Thuật Luyện Sư vốn đã khó hầu hạ, giờ lại phái đến một người còn am hiểu cả thuật công kích tinh thần, chắc mình sống không thọ rồi.
– Hải Lâm thiếu gia, mẹ già ở nhà sau này phải nhờ cậu chiếu cố rồi! Ô ô ô ~!
Nghĩ đến nỗi bi ai, Chu Tường không kìm được mà khóc lớn.
Chu Lôi mồ hôi lạnh ướt đẫm, đối phương dù sao cũng là cường giả Vũ Hoàng, vậy mà lại khóc, đủ thấy nơi này đáng sợ đến mức nào.
Hải Lâm giả bộ vỗ vai hắn, an ủi:
– Yên tâm đi, sau này có Vân Tiêu đại ca che chở, đi theo anh ấy chắc chắn không thiệt đâu, Vân Tiêu đại ca tốt lắm.
Lý Vân Tiêu liếc nhìn kiến trúc hình hồ lô kia, cảm nhận được những chấn động từ bên trong, ánh mắt lộ vẻ thích thú, nói:
– Chu Tường, dẫn bọn ta vào xem một chút đi.
Chu Tường đang khóc lóc thảm thiết, đột nhiên run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi, lắc đầu nguầy nguậy:
– Không, không, không, muốn đi thì tự đi đi!
Lý Vân Tiêu ngẩn người, cười hỏi:
– Đáng sợ đến vậy sao?
Chu Tường cười khẩy:
– Cứ vào thử sẽ biết.Hay là mình cá cược đi, nếu cậu vào trong đó trụ được nửa canh giờ mà không bỏ chạy, tôi sẽ tâm phục khẩu phục gọi cậu là lão đại, có lệnh tất nghe.Bằng không thì cậu phải tìm cách điều tôi khỏi đội tám.
Trong mắt hắn lóe lên vẻ tinh ranh, chờ đợi nói:
– Sao hả? Dám không?
Lý Vân Tiêu cười nhẹ:
– Được thôi, mọi người cứ ở ngoài chờ nhé.
Nói rồi anh ta không quay đầu lại mà bước vào trong.
Nhìn theo bóng lưng anh ta, Chu Tường phá lên cười:
– Ha ha, cuối cùng cũng có thể thoát khỏi nơi này rồi.
Đinh Linh Nhi lạnh nhạt nhìn hắn, nói:
– Lần này e là anh phải thất vọng rồi, nên nghĩ xem lát nữa gọi lão đại thế nào đi.
Chu Tường tự tin nói:
– Tôi sẽ không thua đâu, đó là một nơi quỷ quái, đám Thuật Luyện Sư kia, tuyệt đối không ai trụ nổi nửa canh giờ đâu.
Hắn liếc nhìn Đinh Linh Nhi, cười gian:
– Hay là mình cũng cá cược đi? Nếu cô thua, phải làm bạn gái tôi.
Đinh Linh Nhi mặt lạnh tanh, đáp:
– Nếu anh thua, thì tự tát mình mười cái, bò ba vòng quanh đất!
– Tốt! Chốt kèo!
Chu Tường cười ha hả, mắt rưng rưng:
– Cảm tạ trời đất, Chu Tường ta cuối cùng cũng khổ tận cam lai, không những được rời khỏi nơi quỷ quái này, mà còn có được một cô bạn gái xinh đẹp như vậy, thế giới này thật tươi đẹp!
Đinh Linh Nhi lạnh lùng nhìn hắn, khẽ hừ một tiếng.
Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lý Vân Tiêu.Anh ta từng là Đại Thuật Luyện Sư cửu giai, ở cái Thiên Vũ Giới này, anh ta là người đứng trên đỉnh cao của Thuật Đạo.
Mọi người cứ vậy im lặng chờ đợi bên ngoài.Ban đầu Chu Tường còn vui vẻ ra mặt, không ngừng săm soi Đinh Linh Nhi, ngắm nghía bạn gái tương lai của mình, nhưng sau đó bị sát khí của nàng dọa cho vài lần, liền không dám nhìn nữa.
– Cút, thằng nhãi kia, dám phá hỏng quá trình luyện chế của ta, ngươi…ngươi đáng chết!
Quả nhiên bên trong vọng ra một tiếng gầm kinh thiên động địa, chấn động khiến toàn bộ kiến trúc hình hồ lô rung chuyển.
Chu Tường cười như điên:
– Ha ha, thằng nhãi đó xong đời rồi! Nghe giọng là biết Phương Thụy đại sư! Ông ta đang luyện Tuyệt Địa Đan, do năm vị đại sư hợp lực luyện chế, đang ở thời khắc quan trọng nhất, lúc này dù là thần tiên cũng không cứu được hắn.
Hắn đắc ý liếc nhìn Đinh Linh Nhi, nhưng trên mặt nàng không hề có chút dao động, phảng phất như không có chuyện gì xảy ra.
Chu Tường bỗng thấy khó chịu, khẽ hừ một tiếng, ra vẻ đắc ý, như muốn nói “cứ chờ xem”.
Trong bảo hồ lô, một lão giả lôi thôi quát tháo với Lý Vân Tiêu:
– Đáng chết! Bọn ta vất vả nghiên cứu chế tạo hơn nửa tháng, tốn không biết bao nhiêu là thiên tài địa bảo mới đến bước này, lại bị ngươi phá hỏng hết! Ngươi chết chắc rồi!
Bốn vị Thuật Luyện Sư khác cũng mặt mày ủ rũ, tái mét.
Không chỉ vì tức giận, mà còn vì luyện chế trong thời gian dài, những Thuật Luyện Sư này đã sớm khô kiệt hồn lực, khí huyết suy nhược, trông chẳng ra người ngợm gì.
Xung quanh còn rất nhiều Thuật Luyện Sư khác, cũng bị tiếng rống kia làm cho giật mình, nhao nhao nhìn về phía này.
– Trời ạ, chẳng lẽ Tuyệt Địa Đan mà Phương Thụy đại sư hao tâm tổn sức luyện chế đã thất bại rồi sao? Tuyệt Địa Đan khó luyện đến vậy sao?
– Liên hiệp năm vị đại sư cũng không được sao? Tuyệt Địa Đan cũng chỉ là đan dược ngũ giai thôi mà! Bản thân Phương Thụy đại sư cũng là Thuật Luyện Sư ngũ giai đấy!
– Tuyệt Địa Đan là đan dược đỉnh cấp trong ngũ giai, có thể giúp Vũ Vương tăng thêm 30% tỷ lệ đột phá lên Lục Hợp Cảnh, thất bại cũng là chuyện thường.Ngay cả Thuật Luyện Sư lục giai thì xác suất thành công cũng rất thấp.
