Đang phát: Chương 542
Đôi mắt vốn bình thản, trong nháy mắt nhìn thấy sao băng, đồng tử co rút lại, hắn bật lên, vẻ mặt kinh hãi nhìn chằm chằm vào ngôi sao trên trời.
Động tác của hắn khiến người khác giật mình, Hải Lâm hỏi:
– Vân Tiêu đại sư, có chuyện gì vậy?
Lý Vân Tiêu nhìn chằm chằm vào sao băng, mặt lộ vẻ ngưng trọng:
– Đây không phải sao băng, mà là tinh lực hội tụ thành ánh sáng, có vẻ như đang rơi xuống chỗ chúng ta.
– Cái gì?
Mọi người kinh hãi, không dám tin nhìn lên.
Chu Lôi ngước nhìn một hồi rồi nói:
– Không thể nào? Ai có thể rút tinh thần chi lực chứ, dù là Cửu Thiên Vũ Đế cũng không làm được!
Lý Vân Tiêu cau mày:
– Cửu Thiên Vũ Đế có thể dễ dàng rút tinh thần chi lực, nhưng đây không chỉ đơn giản là rút ra.Chắc chắn có người dùng bí pháp, hơn nữa không phải là một đòn tấn công đơn giản, nếu không đã không cần tốn công như vậy.Đối phương có cao thủ, mục tiêu của hắn là gì?
Hải Lâm hoảng hốt:
– Vậy phải làm sao? Hay chúng ta vào rừng cây kia ngay bây giờ?
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Không kịp đâu, ánh sáng trải rộng quá lớn, trong vòng trăm dặm đều nằm trong phạm vi công kích.Tốt nhất là nghĩ cách phòng ngự.
Chu Lôi hét lớn:
– Lập tức kết trận, dựng kết giới bảo vệ thiếu gia!
Hắn nghĩ đơn giản, chỉ cần tập trung bảo vệ Hải Lâm là được.
Hầu hết các võ giả vây thành một vòng, dồn chân khí vào tay, nhanh chóng tạo thành một kết giới mờ bao quanh mọi người, ai nấy đều căng thẳng nhìn lên sao băng.
Lý Vân Tiêu khẽ nhíu mày, không nói gì thêm.Hắn không rõ mục đích của kẻ rút tinh thần chi lực, chỉ có thể âm thầm quan sát.
Ánh sáng sao băng ngày càng mạnh, quả nhiên đang rơi xuống Yêu Nguyên.Mọi người mở to mắt, mồ hôi lạnh tuôn ra.Tinh thần chi lực chẳng khác gì thiên uy, khiến họ kinh sợ từ tận đáy lòng.
Cố Nguyệt Sinh nhìn sao băng rơi xuống, cũng có chút lo lắng.Hai tay hắn bắt ấn, lặng lẽ chờ đợi.Khi ánh sáng chỉ còn cách mặt đất vài ngàn thước, hắn bắt đầu hành động.
– Mượn tinh thần chi lực, vật đổi sao dời, thông linh!
Hắn khẽ quát, linh quyết trong tay khẽ động, sắc mặt lập tức tái nhợt, như mất hết máu, thân thể cũng run nhẹ.
Khi ánh sáng rơi xuống cách mặt đất ngàn mét thì nổ tung, như pháo hoa rực rỡ, che kín cả bầu trời, soi sáng mặt đất như ban ngày.
Sau khi hào quang tan đi, nó không biến mất mà dần lan rộng ra như mặt hồ phản chiếu bóng mặt đất.
Một luồng khí tức thô bạo từ ánh sáng bắn ra.
Lý Vân Tiêu ngây người nhìn, khó tin nói:
– Đây là…thông linh bí thuật?
Đinh Linh Nhi kinh ngạc:
– Thông linh bí pháp? Chẳng phải thuật này đã thất truyền rồi sao?
Lý Vân Tiêu nói:
– Không hẳn là thất truyền, chỉ là ít người tu luyện thôi.Muốn thi triển loại bí thuật này cần thiên phú luyện khí sư cực cao, hơn nữa tổn hại bản thân rất lớn.Chắc chắn đối phương vì thực lực không đủ, nên mới dùng bí pháp rút tinh lực, dựa vào tinh thần chi lực để thông linh triệu hồi yêu thú cao cấp.
Rống!
Khi ánh sáng đạt đến độ lớn nhất định, một tiếng rống lớn vang lên, uy áp yêu thú bao trùm, khiến ai nấy kinh hồn bạt vía.
Chu Lôi biến sắc:
– Vân Tiêu đại sư, yêu thú cấp bậc nào?
Lý Vân Tiêu nhìn bóng dáng yêu thú dần hiện ra, lẩm bẩm:
– Ta đoán chừng là thất cấp Vũ Hoàng.
– Yêu thú cấp Vũ Hoàng?
Hầu hết các võ giả đều kinh hãi, đáy lòng tràn ngập sợ hãi, mặt trắng bệch, gần như tuyệt vọng.
Đinh Linh Nhi cũng lộ vẻ kinh ngạc, lo lắng.Dù Lý Vân Tiêu từng dễ dàng trấn áp bảy Vũ Hoàng ở Viêm Vũ thành, nhưng dù sao cũng là nhờ vào thời thế và át chủ bài.
Con yêu thú kia lộ rõ chân dung, đầu như báo, màu xám trắng, hai mắt đỏ rực, toàn thân xanh như lá cây, trên thân hình khổng lồ là đôi cánh chim màu trắng, toát lên vẻ hung mãnh.
– Thất giai, lại là yêu thú thất giai!
Tư Đồ Hoành hoảng sợ kêu lên.Yêu khí trên bầu trời khiến hắn kinh hồn táng đảm.
Cố Nguyệt Sinh run rẩy, mặt tái mét, vui mừng khôn xiết:
– Ha ha, lại là thất giai! Tinh thần chi lực ở Yêu Nguyên này quá mạnh, ta cũng lần đầu triệu hồi được thứ này!
Lạc Vân Thường lo lắng nhìn Lý Vân Tiêu:
– Vân thiếu, giờ phải làm sao?
Lý Vân Tiêu cười nhẹ:
– Mọi người đừng hoảng loạn.Tuy yêu thú này là thất giai, nhưng không có thần trí, chỉ biết giết chóc thôi, không đáng sợ.
Hải Lâm ho khan vài tiếng, cười khổ:
– Vân Tiêu đại sư thật khiến người ta nể phục, trước uy áp của yêu thú Vũ Hoàng mà vẫn không sợ hãi, còn cười nói được.Tuy yêu thú này không có thần trí, nhưng thực lực bày ra ở đó, đôi mắt đầy sát khí, e rằng chúng ta liên thủ cũng không chống được vài chiêu.
Mặt Chu Lôi tái mét, ôm quyết tâm phải chết:
– Thiếu gia yên tâm, dù thế nào ta cũng phải đưa ngài còn sống trở về! Lát nữa nếu phòng tuyến vỡ, ta sẽ bảo Hồng Vũ cõng thiếu gia trốn trước.
Hắn ngượng ngùng nói:
– Vân Tiêu đại sư, xin thứ lỗi vì đã không chu toàn.
Lý Vân Tiêu cười:
– Không cần phải lâm ly bi đát như vậy.Ta có một kiện huyền khí có thể giúp chúng ta dễ dàng thoát khỏi kiếp nạn này.
– Huyền khí gì?
Hải Lâm mừng rỡ.Nghe nói đến việc phải bỏ chạy một mình, hắn lắc đầu nguầy nguậy.Chẳng hiểu vì sao, hắn lại vô cùng tin tưởng Lý Vân Tiêu.
Rống!
Toàn bộ thân hình yêu thú hiện ra, hai mắt khát máu nhìn chằm chằm vào đám người dưới đất, phát ra ánh sáng đỏ như máu, cuối cùng gầm lên một tiếng rồi lao xuống.
Uy áp Vũ Hoàng kinh thiên động địa, thêm vào khí tức thô bạo của yêu thú, không biết nó đã giết bao nhiêu sinh linh.Khi nó lao xuống, mặt người trong thương hội tái mét, thậm chí không thể phản kháng.
Hào quang trong tay Lý Vân Tiêu lóe lên, Thiên Linh Hoàn xuất hiện, ánh sáng trắng bốc lên ngút trời.
Hắn điểm ngón tay, Thiên Linh Hoàn bay ra ngoài, trực tiếp vượt qua kết giới phòng hộ, mở rộng trên không trung, trải rộng song song với ánh sao trên trời, như hai mặt nước phản chiếu nhau.
Ánh mắt yêu thú đỏ tươi mang theo vẻ khinh miệt, hai vuốt mang theo sức mạnh to lớn, gầm thét như muốn xé nát mặt nước.
Tư Đồ Hoành ở xa kinh ngạc:
– Đó là huyền khí gì? Nhìn khí vận thì đó là thất giai huyền khí!
