Đang phát: Chương 513
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Vật đó đợi ta khôi phục đến đỉnh phong Cửu Thiên rồi lấy lại từ ngươi.Ta có một người bạn đang hôn mê, cần ngươi giúp chữa trị.
Côn Ngô Thần Thụ đáp:
– Là người lần trước được Dưỡng Hồn Mộc giúp đỡ phải không?
Lý Vân Tiêu trầm giọng:
– Đúng vậy!
Mộng Vũ vẫn hôn mê chưa tỉnh, vốn tưởng sẽ nhanh thôi, ai ngờ lâu như vậy mà vẫn không có tiến triển gì, khiến hắn vô cùng lo lắng.
Côn Ngô Thần Thụ nói:
– Ta cảm nhận được sự tồn tại của cô ấy, hồn phách vẫn nguyên vẹn, nhưng ta không biết vì sao cô ấy không tỉnh lại.Ngươi thử tìm cách tiến vào thế giới tinh thần của cô ấy để điều tra xem sao.
Côn Ngô Thần Thụ nhìn Lý Vân Tiêu, rồi nói:
– Sao, sợ à?
Lý Vân Tiêu nhìn hắn:
– Ta biết rồi.
Thế giới tinh thần là một nơi kỳ lạ nhưng cũng vô cùng nguy hiểm.Nếu không kịp thoát ra khi nó sụp đổ, chắc chắn sẽ chết.Dù Lý Vân Tiêu chuyên tu về tinh thần công kích cũng không dám tùy tiện tiến vào thế giới ý thức của người khác.
Hắn định rời đi thì Côn Ngô Thần Thụ đột nhiên nói:
– Đưa ta đến chỗ cô bé kia đi, ngươi vào thế giới tinh thần của cô ấy, ta sẽ bảo vệ ngươi.
Lý Vân Tiêu vung tay, liền xuất hiện tại Phương Thốn sơn.
– Sư phụ!
Mộng Bạch vẫn luôn ở bên cạnh Mộng Vũ, thấy Lý Vân Tiêu thì mừng rỡ.
Lý Vân Tiêu nhíu mày, dò xét Mộng Bạch:
– Mộng Bạch, sao con tiến bộ nhanh vậy? Trong người có gì không ổn không?
Chỉ mới một thời gian ngắn không gặp, Mộng Bạch đã vượt qua cửu tinh, đạt đến đỉnh phong cửu tinh Võ sư.
Mộng Bạch cười:
– Tiến bộ nhanh thì có gì không tốt? Con vẫn luôn chăm chỉ luyện tập thể thuật sư phụ dạy, thời gian rảnh thì ngồi hấp thụ nguyên khí.
Lý Vân Tiêu thở dài:
– Trên đời này thật sự có người nghịch thiên vậy sao? Tốc độ tu luyện của con thế này, sư phụ biết sống sao đây?
*Ầm!*
Tiêu Khinh Vương nghe tiếng động chạy đến, vừa vặn gặp hai người, nhìn thấy tu vi của Mộng Bạch thì đâm đầu vào tường.Hắn khổ tu mãi, còn phải nhờ linh khí trong Giới Thần Bi mới đạt tới tứ tinh Vũ Tông.
*Rầm rầm rầm!*
Hắn tự kỷ một mình trong góc.
Lý Vân Tiêu không để ý đến ai, nói:
– Con và Tiêu Khinh Vương hộ pháp cho ta, ta muốn vào không gian ý thức của tỷ tỷ con, xem cô ấy bị làm sao.
Mộng Bạch mừng rỡ:
– Vậy tỷ tỷ con có thể tỉnh lại không?
Lý Vân Tiêu nói:
– Nếu tìm được nguyên nhân thì có lẽ không có vấn đề gì.Trong thời gian này, nhớ kỹ không được để ai làm phiền ta.
– Vâng!
Mộng Bạch gật đầu:
– Con nhất định sẽ không để ai đến gần sư phụ.
Tiêu Khinh Vương cũng biết chuyện quan trọng, bắt đầu hộ pháp giúp hắn.
Lý Vân Tiêu nhìn Mộng Vũ đang nằm đó, sắc mặt hồng hào như người đang ngủ.Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, rồi xuất thần.
– Bắt đầu thôi!
Cuối cùng, hắn thở dài một hơi, ngồi xuống, nhắm mắt lại.
Một đạo kim quang từ giữa trán hắn bắn ra, xuyên vào mi tâm Mộng Vũ.Trên người Mộng Vũ xuất hiện kim quang không ngừng lưu động.
Thần niệm của Lý Vân Tiêu tiến vào thức hải Mộng Vũ, đột nhiên thấy Yêu Long bay đến, hắn kinh ngạc:
– Sao ngươi cũng tới đây?
Yêu Long cười:
– Ta vốn là linh hồn thể, không gian ý thức của một Võ Sĩ thì có gì mà ta không vào được?
Lý Vân Tiêu giận dữ:
– Ngươi theo ta bao nhiêu năm, chẳng lẽ không biết sự nguy hiểm của không gian ý thức sao?
Yêu Long khinh thường:
– Ngươi lo xa rồi, với thần thức của luyện sư ngũ giai như ngươi, lại có Côn Ngô Thần Thụ bảo vệ, ngươi có thể đi lại tự nhiên trong không gian ý thức này.
Lý Vân Tiêu không nói gì thêm, trực tiếp bước lên phía trước, dẫm lên người Yêu Long mà đi.
Không gian tinh thần của Mộng Vũ vẫn tối đen, hiển nhiên cô đang hôn mê, không có ý thức gì.Lý Vân Tiêu đi lang thang vô định trong đó, vẻ mặt càng lúc càng ngưng trọng.
– Chẳng lẽ cô bé này chết rồi sao? Cả không gian ý thức mà cũng tối đen thế này.
Trong không gian ý thức của người bình thường, dù hôn mê cũng sẽ có ý thức hỗn loạn, thỉnh thoảng xuất hiện những đoạn ký ức ngắn ngủi.
Nhưng nơi này lại vô cùng tĩnh mịch, không có bất kỳ ý thức nào tồn tại.
Yêu Long chỉ nói thuận miệng nhưng cảm nhận được sát khí từ Lý Vân Tiêu, lập tức im lặng.Hắn không muốn chọc giận con người này, hắn hiểu rõ tính cách của Cổ Phi Dương nhất.
– Kia là?
Đồng tử Yêu Long đột nhiên co lại, nhìn xuống phía dưới:
– Ngươi nhìn xem, hình như là một cánh cửa?
Lý Vân Tiêu trầm giọng:
– Đúng là một cánh cửa, xuống xem thử!
Yêu Long lao xuống, xuyên qua không gian đen kịt đến gần cánh cửa, chỉ thấy cánh cửa có vòng đồng phát sáng, nếu không thì khó mà nhìn ra được.
– Tại sao lại như vậy?
Yêu Long kinh ngạc:
– Đây là không gian ý thức mà, sao lại có cánh cửa?
Vẻ mặt Lý Vân Tiêu vô cùng ngưng trọng, dường như phát hiện ra điều gì, sắc mặt trở nên khó coi.Hắn bước lên, cầm lấy vòng đồng kéo mạnh.
*Ầm ầm!*
Cánh cửa phát ra một lực lượng to lớn, hất hắn bay ra xa.
Trên cánh cửa hiện lên hào quang màu xanh da trời, bên trong vòng tròn có hình lục giác đều đặn, từ sáu cạnh này bắn ra vô số văn tự, tạo thành một đồ án cổ quái.
– Đây là!
Đồng tử Lý Vân Tiêu co rút lại, hoảng sợ thất thanh:
– Sao lại như vậy? Đồ án này…
Yêu Long cũng chấn động, sức mạnh đánh bay được thần thức luyện sư ngũ giai của Lý Vân Tiêu không phải là thứ không gian tinh thần của Võ Sĩ có thể làm được.Hắn đột nhiên hỏi:
– Ngươi nhận ra đồ án này sao?
Lý Vân Tiêu như nhìn thấy chuyện không thể tin được, thất thần lẩm bẩm:
– Sao có thể…làm sao có thể…
Hai mắt hắn đỏ bừng, gần như gào lên:
– Yêu Long, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Nhìn kỹ đồ án này xem, đây chính là tiêu chí của vị đại nhân kia!
Toàn thân Yêu Long chấn động, hai mắt nhìn chằm chằm vào đồ án kia, dường như nhớ lại điều gì, kinh hãi nói:
– Là người đó! Chuyện gì đã xảy ra? Ấn ký của người đó sao lại xuất hiện ở đây?
Lý Vân Tiêu dần tỉnh táo lại, hắn nhìn chằm chằm vào vòng đồng rất lâu.
Yêu Long nói:
– Nếu là ấn ký của người đó, với thực lực của ngươi hiện tại không thể phá vỡ được đâu.Nên ra ngoài nghĩ cách thôi.
Lý Vân Tiêu khép hờ mắt, dường như đã lấy lại được bình tĩnh, thản nhiên nói:
– Nếu có thể đi được thì ta đã đi lâu rồi.
