Đang phát: Chương 508
Đế Già nói:
– Xem ra phải dùng đến chiêu cuối rồi.Ta e rằng sau chiêu này, các ngươi sẽ chết hết, cả đám lâu la cũng không còn mống nào.
– Thật là ngông cuồng!
Lỗ Đạo Tử tức giận, khí thế tăng lên đến đỉnh điểm, khiến cho thân thể Từ Thanh phình to, dường như đạt đến giới hạn mới dừng lại.
– Hết cách rồi, ta đã suy yếu quá nhiều sau bao nhiêu năm.Nếu không dùng chiêu này, có lẽ ta sẽ bị các ngươi trấn áp mất.
Trong mắt Đế Già lóe lên ánh sáng lam, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị, ma khí từ đâu tuôn ra ngập trời, dần dần hội tụ vào bóng đen phía sau hắn, khiến nó ngày càng rõ ràng.
– Ma khí mạnh hơn rồi!
Lý Vân Tiêu giật mình, lùi lại mấy bước, kêu lên:
– Lỗ Đạo Tử đại nhân, tên ma đầu kia giao cho ông!
Lỗ Đạo Tử liếc xéo hắn, ánh mắt nhìn bóng đen dần trở nên thận trọng.
– Bao nhiêu năm rồi? Bây giờ đến cả đám ý niệm Vũ Đế cũng dám ức hiếp ta.
Đế Già bình tĩnh nói:
– Dù ta đang yếu thế, không địch lại được các ngươi, nhưng các ngươi cũng không giết được ta đâu.
Ma khí trên người hắn tuôn ra không ngừng, bóng đen sau lưng hắn quay cuồng, càng lúc càng lớn, càng lúc càng chân thật, dần dần biến thành hình dạng ba đầu sáu tay.
– Đây là…
Lỗ Đạo Tử hít một hơi lạnh, ngay cả hắn là Vũ Đế cũng cảm thấy tim đập nhanh hơn, tuy lực lượng không quá mạnh, nhưng không hiểu sao vừa nhìn thấy hình dạng kia, hắn đã thấy sợ hãi.
Đế Già nhẹ nhàng giơ tay lên, nói:
– Với trạng thái hiện tại, ta rất khó khống chế hoàn toàn chiêu này.Nếu các ngươi có thể đỡ được thì thắng!
– Không ổn rồi! Đại Nhật Hoàng Quyền!
Ánh mắt Lỗ Đạo Tử trầm xuống, khí thế bùng nổ, quyền mang trong tay lóe sáng, một quyền đánh ra như mặt trời tỏa sáng, xuyên thủng vô vàn ma khí, cả nội điện rực rỡ ánh vàng.
Tuy chỉ là một đám thần niệm Vũ Đế, nhưng lại ẩn chứa ý cảnh cửu thiên, uy lực quá lớn, như trời long đất lở.
Tào Á Tinh và Tiền Vô Địch kinh hãi há hốc miệng, ánh mắt lộ vẻ mừng rỡ.
Đế Già vẫn không hề nao núng, hai tay bấm pháp quyết, thì thầm:
– Ám vũ!
Đột nhiên bóng đen ba đầu sáu tay sau lưng hắn cử động, trên mỗi tay cầm một món pháp khí, từng đạo quang mang màu đen mang theo ma diễm ngập trời.
Quyền mang nhanh chóng bị ma khí đẩy lùi, hơn nữa không ngừng bị ăn mòn, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Lỗ Đạo Tử biến sắc, bay lên trời, lao thẳng về phía hắc khí, hai tay mở rộng ra, vô số chân khí màu vàng bắn ra ngăn cản hắc khí.
Đế Già vẫn lạnh lùng, bí quyết không ngừng biến đổi, bóng đen trên không trung bắn ra hào quang to lớn, đánh thẳng vào chân khí màu vàng.
Lỗ Đạo Tử chấn động, rít lên một tiếng, ném ra mấy cái ngọc bội màu trắng, phía trên có lưu quang chớp động, nhảy vào cột sáng đen sắp nổ tung kia, miễn cưỡng ngăn cản hắc khí, nhưng thân thể Từ Thanh dần dần nứt vỡ, huyết mạch nổ tung, máu tươi tuôn ra.
– Không ổn! Thân thể ta không chịu được nữa!
Lỗ Đạo Tử kinh hãi, ấn quyết trong tay Đế Già lại biến đổi, ma ảnh ba đầu sáu tay lớn hơn vài phần, trong tay biến ảo binh khí hình chùy, cả nội điện rung chuyển, nổ vang, dường như muốn sụp đổ.
Mọi người đều hoảng sợ, ai cũng biết kết cấu nội điện rất vững chắc.Ma đầu kia chỉ huyễn hóa ra binh khí đã có uy năng như vậy, khiến cả đại điện dần dần sụp đổ.
– Tài Quyết!
Đế Già thì thầm, chùy ảnh màu đen giáng xuống, bầu trời cũng sụp đổ, nội điện tối sầm lại.
Ầm ầm!
Cả đại điện lập tức bị hắc khí che phủ, bộc phát ra những âm thanh chói tai, kèm theo một tiếng kêu thảm thiết.
– Ngọc Thanh Kính!
Trong hắc khí truyền ra tiếng giận dữ của Lỗ Đạo Tử, trong đại điện bùng phát ánh sáng màu xanh, dường như đang cố gắng phá tan hắc khí, nhưng giãy giụa vài cái rồi bị chôn vùi.
Cả nội điện chìm trong bóng tối.
Không biết bao lâu sau, hắc sắc ma khí dần dần tan đi, ma ảnh cũng biến mất, Đế Già cô độc đứng trong nội điện, sắc mặt tái nhợt.
Phốc!
Hắn nửa quỳ xuống, phun ra một ngụm máu tươi, hai vai run lên.
– Đến giới hạn rồi sao?
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía trước, không cam lòng nói:
– Vậy mà để chúng chạy thoát! Ta đã suy yếu đến mức này sao? Rốt cuộc ta đã bị phong ấn bao nhiêu năm? Bây giờ Thiên Vũ Đại Lục là năm nào?
Trước nội điện xuất hiện một cái động lớn.
Thì ra Lỗ Đạo Tử vào lúc cuối cùng đã liều mạng đánh ra một kích, phá vỡ nội điện để trốn thoát.Hắn cùng Tiền Vô Địch, Tào Á Tinh lao ra trước tiên, biến mất không dấu vết.
Trong nội điện chỉ còn lại một thi thể đen kịt, chính là Cảnh Thu.Hắn bị hắc ma khí bao phủ, sợ hãi tột độ, trực tiếp bị ma khí nhập vào cơ thể, chết không toàn thây.
Còn Lý Vân Tiêu và La Thanh Vân bị kẹt trên vách tường phía sau Đế Già đã biến mất.
– Thôi vậy, rời khỏi đây rồi tính.
Đế Già lôi thân thể bị thương nặng, hóa thành một đạo hắc quang, rời khỏi nội điện, biến mất.
Một lúc sau, một vòng tròn hiện ra trong đại điện, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Một bóng người chui ra từ vòng tròn, chính là Lý Vân Tiêu, một tay hắn xách La Thanh Vân, một tay nhấc thạch thú, nhìn quanh.Sau khi xác nhận không còn nguy hiểm, hắn mới chui ra, cả hai ngã xuống đất.
La Thanh Vân kêu lên một tiếng, giận dữ nói:
– Thiên Linh Hoàn là vật ta luyện hóa, sao ngươi có thể dùng nó mở không gian chạy đến đây?
Lý Vân Tiêu làm ngơ, chỉ ngơ ngác nhìn về phía Đế Già rời đi, thì thào:
– Cuối cùng vẫn để hắn trốn thoát, lần này phiền phức rồi.
La Thanh Vân dường như bị thương rất nặng, nằm trên mặt đất, khó khăn đứng dậy, nói:
– Dù sao hắn cũng rất yếu, nếu lúc đó chúng ta không bỏ đi, có lẽ đã trấn áp được hắn.
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Ma khí kia không phải thứ chúng ta có thể ngăn cản, trừ phi chân long chi khí và thần dịch lực của ta vẫn còn.Nếu không, dù Lỗ Đạo Tử là một đám thần niệm Vũ Đế cũng vô dụng.Vừa rồi cố gắng chỉ làm hắn bị thương thêm thôi, có khi còn mất mạng.
La Thanh Vân ngây người một lúc, nói:
– Kệ hắn đi, đại năng ở Thiên Vũ Giới nhiều lắm.Sau khi rời khỏi đây sẽ có người thu thập hắn, cần gì chúng ta phải lo lắng.
