Chương 485 Kiếm linh (1)

🎧 Đang phát: Chương 485

Chiến Phàm cau mày, lạnh lùng nói:
– Song kiếm hợp bích yêu cầu sự đồng điệu về tâm trí, phải hiểu nhau mới có thể phối hợp nhịp nhàng.Tên vô dụng kia kém ta về tu vi, công pháp luyện tập cũng khác biệt, làm sao có thể hợp tác được?
Lữ Thanh Thành dù rất dè chừng Chiến Phàm, nhưng trước mặt bao nhiêu cao thủ thế này, hắn không thể chịu thua, bực tức nói:
– Ngươi tưởng ta muốn hợp tác với ngươi lắm chắc! Tưởng bở à!
Chiến Phàm liếc hắn lạnh lùng, sát khí thoáng hiện rồi biến mất, không nói thêm gì.
Tào Á Tinh nhíu mày nói:
– Nếu hai vị đồng lòng thì không khó.Ta có một thuật hợp thể, có thể học nhanh trong thời gian ngắn.Hai vị chuyên tâm luyện tập, chỉ cần nửa giờ là có thể đạt được sự đồng điệu tâm trí đơn giản, triệu hồi Tử Ảnh Thanh Tác Kiếm ra phá giải long khí của con á long này.
Trước ánh mắt mong chờ của mọi người, hai người họ buộc phải làm.Tào Á Tinh nhanh chóng đưa cho họ một quyển pháp quyết để tu luyện.
Tu Di Thần Cung, nơi cất giữ trọng bảo trong truyền thuyết, đang ở ngay trước mắt mà không ai vào được.Đáng giận hơn là có người đã vào được bên trong, đám võ giả tức tối nghiến răng, lặng lẽ chờ Tử Ảnh Thanh Tác Kiếm xuất hiện, còn Lý Vân Tiêu, nhất định phải bị lột da xé xác để hả giận.
Lý Vân Tiêu và hai người kia đi thẳng vào đại điện, long uy biến mất hoàn toàn.
Đinh Linh Nhi kinh ngạc nói:
– Vân thiếu, đây là máu gì? Mà có thể ngăn cản long uy?
Nàng ngạc nhiên nhìn dòng máu Lý Vân Tiêu bôi lên tay hai người, tỏa ra khí tức cổ xưa.
Lý Vân Tiêu cười:
– Đây là máu của La Thanh Vân, dòng máu chân long, do ta chiết xuất ra.Không ngờ lại có thể dùng được.
Đinh Linh Nhi thầm kinh hãi, trận chiến trên Quỳnh Hoa Đảo nàng đã biết rõ.Không ngờ La Thanh Vân không chỉ thất bại mà còn bị lấy cả huyết mạch, nàng càng thêm kinh sợ trước thực lực của Lý Vân Tiêu.
Đại điện trống trải, rộng lớn đến mức tạo cảm giác âm u, khiến người ta rùng mình.
– Nơi này có bảo bối gì không? Sao lại là một tòa điện trống rỗng thế này?
Lạc Vân Thường lo lắng nói, trong lòng bất an.
Lý Vân Tiêu nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở tượng đá giữa điện.Tượng đá là một con thượng cổ chân long, nhưng khác với chân long trong truyền thuyết, có lẽ là một loài á long, hậu duệ của chân long.Có lẽ long khí phát ra từ trận pháp ở đây.
Hai cô gái nhìn tượng rồng trước mặt, sợ hãi nép sau lưng Lý Vân Tiêu mới thấy ấm áp hơn.Hai người nhìn nhau, mặt đỏ bừng, ngượng ngùng.
Lý Vân Tiêu nhìn tượng rồng, mắt dần trở nên mơ màng, lẩm bẩm:
– Chuyện gì thế này? Sao lại giống đến vậy? Cái đầu rồng này…
Trong mắt hắn hiện lên một hình ảnh con rồng, gần như giống hệt tượng rồng trước mặt, khiến hắn kinh hãi, tay chân lạnh toát.
– Vân Tiêu, ngươi sao vậy?
Lạc Vân Thường thấy hắn khác lạ thì lo lắng hỏi.
Lý Vân Tiêu nuốt nước bọt, cố gắng nắm chặt tay để làm ấm cơ thể, nói:
– Chúng ta nên ra khỏi điện rồi nói chuyện, nơi này rất kỳ lạ.
Hai cô gái khó hiểu nhưng vẫn nghe theo, họ biết rõ tài năng của Lý Vân Tiêu, thứ gì khiến hắn biến sắc thì chắc chắn không đơn giản.
Trong điện nổi lên những cơn gió lạnh, không trung xuất hiện nhiều ánh sáng xanh, nhanh chóng tập trung vào tượng rồng, hai mắt rồng mở ra, một giọng nói cổ xưa vang lên:
– Loài người, đã đến rồi thì đừng mong quay về, ở lại giúp ta!
Lạc Vân Thường và Đinh Linh Nhi kinh hãi, vội vàng lùi lại.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc tột độ, từ khi sống lại đây là lần đầu tiên hắn mất bình tĩnh như vậy, nói:
– Ngươi, ngươi…Ngươi là Yêu Long!
Hai mắt rồng lóe sáng, phát ra âm thanh kinh ngạc:
– Ngươi, ngươi…Ngươi lại là Cổ Phi Dương!
Một tiếng rồng ngâm đột ngột vang lên trong điện, khiến tai ba người ù đi.
Một bóng rồng bay ra từ tượng đá, giận dữ xoay tròn trên không trung, cười lớn:
– Ha ha, ha ha, ha ha ha!
Trán Lý Vân Tiêu đổ mồ hôi lạnh, khó khăn nói:
– Ngươi, sao ngươi lại ở đây? Đây chẳng phải bên trong Tu Di Sơn sao, là thần cung tồn tại không biết bao nhiêu vạn năm!
Bóng rồng trên không trung cười vang một lúc rồi nói:
– Ta là long linh thủ hộ Tu Di Thần Điện.Trăm năm trước ta vất vả lắm mới trốn ra được, may mắn vượt qua vô số không gian đến Thiên Vũ Đại Lục, ai ngờ lại gặp phải tên đáng nguyền rủa như ngươi! Ngươi còn bắt ta luyện thành kiếm linh.
Yêu Long như chìm vào hồi ức khiến nó tức giận, run rẩy trên không trung.
Nó nghiến răng nói:
– Đáng chết! Ta là hậu duệ chân long cao quý, vậy mà lại trở thành kiếm linh của người khác! May mà trận chiến ở Thiên Đãng Sơn kiếm thể của ngươi sụp đổ, ta mới thoát ra được.Để khôi phục thực lực, ta buộc phải quay về nơi quái quỷ này.Ai ngờ lại gặp ngươi ở đây! Đúng là trời ban cho ta cơ hội hành hạ ngươi! Ha ha ha!
Lý Vân Tiêu chấn động, vội vàng thi triển ấn quyết, bằng một tia liên hệ với Giới Thần Bi, triệu hồi nó đến đây.Với thực lực hiện tại, hắn không thể đối phó Yêu Long, chỉ có thể dùng Giới Thần Bi để trốn vào trong, hoặc tìm cách kéo Yêu Long vào Giới Thần Bi mới có cơ hội chiến thắng.
Trong sơn cốc cách đó vạn dặm, Giới Thần Bi đang điên cuồng hấp thụ linh khí, đột nhiên bay lên khỏi mặt đất, hóa thành một đạo lưu quang, vượt qua không gian bay vào Yêu Long điện.
Trong đại điện, Yêu Long cười lớn một hồi, nhìn Lý Vân Tiêu với hận ý tột cùng:
– Không ngờ ngươi vẫn chưa chết trong trận chiến ở Thiên Đãng Sơn, mà lại còn đoạt xác sống lại.Như vậy cũng tốt, nếu ngươi chết thì ta còn ai để báo thù!
Đinh Linh Nhi và Lạc Vân Thường đã sớm ngây người, đầu óc trống rỗng.
Thì ra Lý Vân Tiêu chính là Cổ Phi Dương…
Trong đầu Lạc Vân Thường chấn động, những ký ức xưa kia ùa về, mọi nghi vấn đều được giải đáp.
Thì ra người ở bên cạnh mình chính là vị đại nhân kia.

☀️ 🌙