Chương 419 Xuất kỳ bất ý (1)

🎧 Đang phát: Chương 419

Lý Vân Tiêu thấy rõ người tới liền lớn tiếng quát.
Nhạc Cửu Lâm mặt không chút biểu cảm, thản nhiên nói:
– Đừng ra vẻ thanh cao, ngươi cũng chỉ là kẻ cơ hội.Ta chặn ngươi lại là có mục đích.Giao con yêu thú và Ngô Câu Sương Tuyết Minh ra đây, ta sẽ để ngươi rời đi bình an.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trở nên lạnh lùng, tức giận nói:
– Không có yêu thú hỗ trợ, ta làm sao đánh bại đám cường giả ba nước để tranh đoạt danh ngạch? Lỡ dở đại sự, đừng nói Tân Bì, ngay cả Tụ Thiên Tông cũng sẽ không tha cho ngươi.
Nhạc Cửu Lâm nghe vậy sắc mặt hơi đổi, nhưng ngay lập tức khôi phục vẻ lãnh đạm, nói:
– Với thực lực của ngươi, dù không có con yêu thú kia, trong đám người trẻ tuổi ai địch nổi ngươi? Đừng nhiều lời, cuộc thi sắp bắt đầu rồi, ngươi giao chúng ra đây, ta không những không làm khó ngươi mà còn tiễn ngươi một đoạn đường.
– Đa tạ, đường này ta tự đi được rồi.Ngươi thật sự không nhường sao?
Đôi mắt Lý Vân Tiêu lóe lên, toát ra vẻ lạnh lẽo.
Trong mắt Nhạc Cửu Lâm thoáng hiện vẻ khó xử, thở dài:
– Ta thật không muốn động thủ với ngươi, hy vọng ngươi có thể hợp tác một chút.Ngươi biết rõ, ngươi không thể thoát khỏi tay ta đâu.Trừ phi Bách Lý đại nhân xuất hiện lần nữa.
Lý Vân Tiêu tức giận, đồng tử đột nhiên co lại, nhìn chằm chằm phía sau Nhạc Cửu Lâm, kinh ngạc thốt lên:
– Ngươi, ngươi là tông chủ Tụ Thiên Tông, Tề Phong!
– Cái gì?
Nhạc Cửu Lâm giật mình, mồ hôi lạnh túa ra, vội vàng quay đầu lại, trong lòng hoảng hốt.
Nhưng phía sau hoàn toàn trống rỗng, không có ai cả.
– Lại dám đùa ta? Ngươi nghĩ rằng có thể trốn thoát sao?
Nhạc Cửu Lâm giận tím mặt, Lý Vân Tiêu dám trêu đùa hắn! Dù hắn có nhanh tay đến đâu, hắn cũng chỉ là một Vũ Quân, làm sao có thể thoát được?
Hắn vội vàng quay lại, chỉ thấy Lý Vân Tiêu không những không trốn mà còn xông tới, áp sát ngay trước mặt hắn.
– Ngươi muốn gì?
Nhạc Cửu Lâm giật mình, vội vàng lùi lại.Hắn thấy trên mặt Lý Vân Tiêu nở một nụ cười quái dị, trong đầu đột nhiên rung động.
– Không ổn, là công kích tinh thần!
Đột nhiên, thức hải của hắn đau nhói, một luồng sức mạnh vô hình nhanh chóng tràn vào, phong bế linh thức của hắn.
Chỉ trong khoảnh khắc, bàn tay Lý Vân Tiêu vung ra, trong lòng bàn tay hiện lên những ký tự khoa đẩu màu vàng, bao phủ lấy Nhạc Cửu Lâm.
– Đây là cái gì?
Nhạc Cửu Lâm dù sao cũng là một Vũ Hoàng ngũ tinh, trong khoảnh khắc thất thần đã kịp hồi phục, nhìn thấy một đạo kim quang đang vây khốn mình, không ngừng hiện lên những văn tự cổ xưa, trong lòng kinh hãi nhưng không hề bối rối, dù sao thực lực của hai người quá chênh lệch.Hắn trấn tĩnh nói:
– Tu vi chưa đủ mà dám chống cự, ta biết ngươi có nhiều ý đồ xấu, có nhiều chiêu bài, nhưng trước mặt ta cũng vô dụng thôi.
Thần sắc Lý Vân Tiêu vốn đang vô cùng ngưng trọng, đột nhiên trở nên nhẹ nhõm, khẽ mỉm cười nói:
– Không có gì, chỉ là đưa ngươi đến một nơi tốt thôi.
Đồng tử Nhạc Cửu Lâm co lại, đang định vận chuyển chân khí phá tan kim quang và văn tự cổ xưa, thì đột nhiên thấy Lý Vân Tiêu lẩm bẩm những âm tiết khó hiểu, thân thể hắn tê dại, hóa thành một luồng sáng bị Lý Vân Tiêu thu vào mi tâm.
Sau một khắc, hắn xuất hiện bên trong Giới Thần Bi.
– Cái gì? Đây là đâu?
Nhạc Cửu Lâm hoảng sợ, chỉ thấy thiên địa một màu đỏ rực, nhiệt độ cao ngút trời, hắn như đang ở trong lò hấp.
Hắn vội vàng thả thần thức ra, lại kinh hãi phát hiện nơi đây vô biên vô hạn, kinh hãi nói:
– Chẳng lẽ là ảo thuật? Đây là ảo thuật gì mà mạnh vậy!
– Ha ha!
Một tiếng cười vang lên, thân ảnh Lý Vân Tiêu dần dần xuất hiện trước mặt hắn, cười nói:
– Đây không phải ảo thuật, còn đây là nơi nào thì cho ngươi biết cũng không sao.Bởi vì ta có thể dễ dàng trấn áp ngươi, ngươi đừng mong thoát khỏi nơi này.
Hắn vung tay, ngọn lửa hóa thành sợi dây trói buộc Nhạc Cửu Lâm.
– Ngông cuồng! Ngươi chỉ là một Vũ Quân, dù có huyền khí nghịch thiên, chẳng lẽ có thể trấn áp ta sao?
Trong lòng Nhạc Cửu Lâm bùng lên ngọn lửa giận, hơn nữa nơi này cho hắn cảm giác vô cùng bất an, thấy sợi dây bay tới, trong mắt hiện lên một tia sát ý, lôi điện chi lực “Đùng” vang lên, ầm ầm đánh ra, hóa thành vô số tia lôi quang bao phủ xung quanh.
“Tư!”
Lôi quang của hắn vừa bay ra được vài mét, đã vô thanh vô tức biến mất trên không trung, giống như lửa gặp nước, phát ra âm thanh “Tê tê” rồi dập tắt hoàn toàn.
– Cái gì? Chuyện gì xảy ra?
Trong lòng Nhạc Cửu Lâm chấn động mạnh, tròng mắt mở to, kinh hãi nói:
– Ảo thuật, đây nhất định là ảo thuật! Nhưng mà vô dụng thôi, ta và ngươi có chênh lệch quá lớn, bất kỳ ảo thuật nào cũng vô dụng.
“Vèo!”
Ngay lúc hắn còn đang lảm nhảm, ngọn lửa đã lao tới trói chặt hắn, cuốn hơn mười vòng rồi khóa chặt hắn trên không trung.
Lý Vân Tiêu khẽ cười, ngón trỏ khẽ điểm, Nhạc Cửu Lâm lập tức bị trọng lực gấp mấy vạn lần bao phủ, rơi thẳng xuống biển lửa vô biên phía dưới.
– Có được một Vũ Hoàng ngũ tinh cho đám thủ hạ luyện tập trận pháp, thật là hiếm có.Các vị, hãy tập trung tinh thần đi, đưa Vũ Hoàng tới cho các ngươi luyện tập, vừa hay bắt đầu làm quen với đại trận đấy.
Ngọn lửa trên người Nhạc Cửu Lâm biến mất, thân thể hắn có thể hoạt động tự do.Nhưng lúc này, mặt đất là một biển lửa đỏ rực, đột nhiên bùng phát hào quang cực nóng nuốt chửng hắn.
– Hừ hừ, ngươi cứ an tâm luyện tập trong này đi, thời gian còn dài lắm, đừng mong ra ngoài.
Lý Vân Tiêu cười lạnh, thân ảnh rời khỏi nơi này, dần dần biến mất.
Lần này coi như may mắn, đánh Nhạc Cửu Lâm trở tay không kịp, trực tiếp kéo hắn vào Giới Thần Bi, nếu không thì hắn không có chút cơ hội thắng nào.Ở bên trong Giới Thần Bi, hắn chính là thần linh, dù Vũ Đế đi vào cũng phải ngoan ngoãn bị trấn áp.
Lý Vân Tiêu kiểm tra Hổ Vương Chiến Xa, thấy không bị hư hại gì lớn, lập tức nhanh chóng lao tới Quỳnh Hoa Đảo.
Bên bờ hồ Minh Tâm, Tân Bì đang đứng ngồi không yên thì thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy bóng dáng từ xa thì mỉm cười hài lòng.
Hổ Vương Chiến Xa không phải là thứ mà thế lực bình thường có thể sở hữu, sự xuất hiện của Lý Vân Tiêu lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.Nhìn rõ người tới, những đệ tử đã chứng kiến trận chiến ở Thượng Dương ngày đó sắc mặt đại biến, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
– Ồ? Thiếu niên phô trương này là ai vậy? Khí thế lớn thật.

☀️ 🌙