Đang phát: Chương 354
Tân Bì liên tục thay đổi sắc mặt nhìn Đoạn Việt, lạnh nhạt nói:
– Kệ hắn từ đâu tới, Viêm Vũ thành này không đơn giản.Trước kia nghe nói sau lưng có Vạn Bảo Lâu, nhưng Chu Bác luôn phủ nhận, chắc là tin vịt.Vậy thế lực đứng sau Viêm Vũ thành là ai?
Áo Địch Già mắt lóe sáng, lạnh lùng:
– Tu Di sơn sắp mở cửa, không được sơ suất.Hay là bắt hắn xuống tra hỏi?
Tân Bì cau mặt:
– Tuyệt đối không! Tu Di sơn mở ra, ba vùng khác tuy nhòm ngó nhưng không dám quá phận.Nếu có kẻ muốn chen chân vào, chỉ mong chúng ta làm lớn chuyện, càng lớn càng tốt để họ có cơ hội trục lợi.Chỉ cần ta không manh động, đã có luật của Thánh vực, không ai dám ngang nhiên vi phạm.
– Hừ! Luật lệ vớ vẩn!
Áo Địch Già bất mãn:
– Không dám làm lộ liễu, nhưng lần nào Tu Di sơn mở ra mà chẳng có đệ tử các thế lực trà trộn vào? Thật đáng ghét!
Tân Bì hờ hững liếc Áo Địch Già:
– Đời này làm gì có công bằng tuyệt đối? Giữ được vẻ ngoài là tốt rồi.Từ giờ xếp Viêm Vũ thành vào diện giám sát đặc biệt, miễn họ không gây chuyện thì kệ.Chờ Tu Di sơn xong rồi tính.
Chu Cẩn, Tân Bì, Áo Địch Già im lặng, lạnh lùng nhìn xuống, mặc kệ tình hình.
Các trưởng lão thế gia sau lưng họ thì mặt mày ủ dột.Nhất là Chu Xử, Chu Hưng của Chu gia, Trình Hòa của Trình gia, liếc nhau đầy lo âu, kiêng dè.
Bên dưới, Đoạn Việt lạnh nhạt nhìn Huỳnh Dương Hỏa, khinh thường:
– Kẻ sắp chết biết nhiều làm gì?
Đoạn Việt vung tay, Phương Thiên Họa Kích hiện ra, điên cuồng hút nguyên khí, khuếch tán sức mạnh kinh người.
Đoạn Việt lạnh lùng:
– Lửa của ngươi không tệ, giao cho ta đi, ta cho ngươi chết toàn thây.
Huỳnh Dương Hỏa giật mình:
– Cái gì!?
Lão liên tục lùi lại, không ngờ đối phương lại thèm Thanh Liên Địa Hỏa của lão.
Mắt Đoạn Việt càng lạnh băng:
– Ta biết ngươi câu giờ, nhưng dù ngươi lành hẳn cũng không thắng được ta.
Đoạn Việt búng tay:
– Phương Thiên Họa Kích, Bạch Sí Quỷ Sát!
Phương Thiên Họa Kích hút vô tận nguyên khí, xé gió lao xuống.
Huỳnh Dương Hỏa giận dữ:
– Muốn cướp Thanh Liên Địa Hỏa của ta? Dù ngươi là Vũ Hoàng nhị tinh ta cũng không sợ!
Huỳnh Dương Hỏa vọt lên tránh Phương Thiên Họa Kích, lửa phun ra từ tay, co rút lại, anh dũng xông về Đoạn Việt.
Trên trời, Áo Địch Già cười thích thú:
– Chậc chậc, Huỳnh Dương Hỏa quả không hổ là cáo già, đối diện Vũ Hoàng nhị tinh mà không loạn.
Áo Địch Già tấm tắc:
– Ngươi nghĩ hắn có cơ may thắng không?
Tân Bì không cảm xúc:
– Trong nguy có cơ, nhưng dù sao cũng cách một bậc lớn.Trừ khi đối phương là gà mờ, thiếu kinh nghiệm, nếu không khó lắm.
Ngày nào Đoạn Việt cũng giết quái vật biển ở Nam Hải, kinh nghiệm chiến đấu chỉ sau Lý Vân Tiêu.
Đoạn Việt không thèm giấu vẻ trào phúng:
– Đúng là thiêu thân!
Đoạn Việt chắp tay niệm chú.
Một luồng sáng lam như mặt hồ khuếch tán, mang đến sự yên bình, tĩnh lặng, như thể không gian hóa thành mặt nước chia cắt bầu trời.
Huỳnh Dương Hỏa giật mình, chiêu này không mạnh nhưng lại là võ kỹ thủy hệ chính tông, cộng thêm tu vi cao hơn, vừa hay khắc chế ngọn lửa của lão.
Lý Vân Tiêu cũng ngạc nhiên, không ngờ Đoạn Việt còn có chiêu này.Võ kỹ mạnh nhất của Đoạn Việt hẳn là hỏa hệ, nhưng Bạch Sí chi hỏa không bằng Thanh Liên Địa Hỏa, bị Huỳnh Dương Hỏa khắc chế.Dùng Bạch Sí chi hỏa không bằng dùng võ kỹ thủy hệ không quen thuộc, dựa vào cảnh giới cao hơn mà áp chế.
Hơn nữa kỹ pháp thủy hệ thiên về nhu, sát thương không mạnh, tránh giết Huỳnh Dương Hỏa, còn có cơ may đoạt Thanh Liên Địa Hỏa.Lý Vân Tiêu thầm kinh ngạc, tên này khi chiến đấu cũng có chút tài.
Trên bầu trời.
Tân Bì nhướng mày, khẽ thở dài:
– Người này chắc chắn là cao thủ dày dạn kinh nghiệm, Huỳnh Dương Hỏa không có cửa thắng.
Uy áp cảnh giới khiến Huỳnh Dương Hỏa tuyệt vọng.
– Đừng vội đắc ý, dù chết ta cũng kéo ngươi theo!
Mắt Huỳnh Dương Hỏa lóe lên vẻ quyết tuyệt, bi thảm quát:
– Muốn Thanh Liên Địa Hỏa? Xuống mồ mà xin!
Một luồng sáng trắng bắn ra từ ngực Huỳnh Dương Hỏa, từng vòng lửa lan ra, xông vào mặt hồ lam, khiến hơi nước sôi trào, không gian rung chuyển.
Huỳnh Dương Hỏa điên cuồng cười:
– Ha ha ha ha! Cả thành xuống mồ cùng ta!
Trên bầu trời.
– Nguy rồi, Huỳnh Dương Hỏa định tự bạo Thanh Liên Địa Hỏa!
Chu Cẩn giật mình:
– Vũ Tông đỉnh cửu tinh cộng Thanh Liên Địa Hỏa, nổ tung thì cả Viêm Vũ thành thành biển lửa.
Khuôn mặt Áo Địch Già trong sóng nhiệt trở nên mờ ảo, hừ lạnh:
– Liên quan gì đến ta?
Áo Địch Già mắt lóe lên, lạnh nhạt:
– Tiếc là không nhìn thấu trận pháp trong cái tháp kia.
Tân Bì sắc mặt âm trầm, đồng ý với Áo Địch Già.
Nguyên cả Viêm Vũ thành sắp chìm trong biển lửa, không ai sống sót.Nhưng trong mắt cường giả, những người đó không khác gì kiến, chết hết cũng chẳng sao.
Trong khi Huỳnh Dương Hỏa điên cuồng, một giọng nói lạnh lùng chui vào tai lão:
– Cả thành chôn cùng? Ngươi xứng sao?
Huỳnh Dương Hỏa ngây người, nhìn về phía phát ra giọng nói, thấy Lý Vân Tiêu đang khinh bỉ lão.Huỳnh Dương Hỏa ngạc nhiên, lão thấy đôi mắt đỏ rực.Đầu lão ù đi, mất thần thức.
Khi mất thần thức, Huỳnh Dương Hỏa hiểu ra:
– Nguy rồi, là công kích tinh thần!
Huỳnh Dương Hỏa hoảng sợ nhìn Lý Vân Tiêu, lòng kinh hãi.
Tuyệt vọng hơn, lão thấy mắt mình hoa lên, Đoạn Việt đã tung cú đấm vào ngực lão.Thanh Liên Địa Hỏa kết nối tinh thần với lão bị bàn tay to lớn kia khống chế.
– Ngươi…!
Huỳnh Dương Hỏa tuyệt vọng:
– Ta không cam tâm!
Bùm!
Cơ thể Huỳnh Dương Hỏa nổ tung.
Vũ Tông đỉnh cửu tinh tự bạo uy lực có lớn, nhưng không đến mức phá hoại trên diện rộng.
