Đang phát: Chương 323
Những người thuộc Hải tộc này có đặc điểm chung là thích dùng đinh ba, bất kể chủng tộc nào cũng vậy.Việc này, một phần là để mô phỏng một loại thần khí của Tam gia, phần khác vì đinh ba là loại vũ khí ít tốn vật liệu và dễ sử dụng dưới biển.
Vèo!
Không cần Lý Vân Tiêu ra lệnh, trừ Tộc trưởng Hỏa Ngư tộc, bảy người còn lại đồng loạt tấn công.Đối phương chưa kịp phản ứng đã bị giết chết.Tên Vũ tông hoảng sợ trước khí thế của nhóm người này, hét lên:
– Ngươi…Các ngươi là…? A!
Bảy người bị tiêu diệt trong nháy mắt!
– Ai đó?
Cuối cùng, những cường giả trong Ế Sanh tộc cũng bị đánh động.Một giọng nói đầy uy lực vang lên từ bên trong Côn Ngô thần thụ, đồng thời một luồng khí tức mạnh mẽ áp sát.
– Đừng bận tâm, vào trong rồi nói!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói rồi nhảy vào Côn Ngô thần thụ, biến mất ngay tức khắc.Sáu người còn lại cũng nhanh chóng theo sau.
Côn Ngô thần thụ là một Thượng Cổ Thần vật, bên trong là một thế giới riêng biệt.Mỗi một nhánh cây dài vô tận, đứng trên đó cứ như trên mặt đất bằng phẳng.Bốn phía thông thoáng khiến người ta hoa mắt, ngay cả Tộc trưởng Hỏa Ngư tộc cũng phải dừng lại suy nghĩ sau vài bước đi.
Lý Vân Tiêu cần tìm Dưỡng Hồn mộc, thứ được tạo ra khi Côn Ngô thần thụ hấp thụ lượng lớn sinh mệnh và hồn phách.Nó thường chỉ xuất hiện gần lõi của Côn Ngô thần thụ.Cách đơn giản nhất là cứ chặt cành mà đi, nhưng rõ ràng người Hỏa Ngư tộc sẽ không đồng ý, và cách này cũng dễ thu hút kẻ địch.
Tộc trưởng Hỏa Ngư tộc càng đi sâu vào trong, sắc mặt càng khó coi.Nơi này có rất nhiều thần thụ nguyên dịch, cực kỳ đậm đặc, cho thấy thần thụ đã bị tổn hại nghiêm trọng.Sau một khoảng thời gian, tộc trưởng dừng lại trước một cành cây lớn, mặt mày tối sầm.Chỗ bị chặt còn ứa ra rất nhiều nguyên dịch, một mùi nồng nặc xộc vào mũi.
Lý Vân Tiêu ngửi thấy mùi này, cảm thấy cảnh giới vừa đột phá trong cơ thể mơ hồ lại tăng lên.Phượng Hoàng Chân Hỏa ẩn sâu trong linh hồn cũng cảm nhận được điều gì đó, trở nên sống động hơn.Thân thể hắn nóng rực, toàn thân ửng đỏ dưới tác động của ngọn lửa.
– Vân thiếu, ngươi không sao chứ?
Đoàn Việt nhận thấy sự khác thường của hắn, giật mình hỏi.
– Không sao.
Lý Vân Tiêu đáp, nhưng ánh mắt ngày càng sắc bén.Hắn nhẹ nhàng lướt tay trên cành cây, dùng Nhất Mạch Tạo Hóa Công hút lấy phần nguyên dịch đậm đặc vào cơ thể.Một cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp người.Nguyên khí ẩn chứa trong nguyên dịch hóa thành chân khí, đi khắp cơ thể rồi chìm vào đan điền, trở thành sức mạnh của hắn.
Điều khiến hắn mừng rỡ hơn cả là ngọn lửa trong linh hồn dường như cũng được bồi bổ, trở nên sống động hơn một chút.
Từ trước đến nay, hắn vẫn không thể khống chế Phượng Hoàng Chân Hỏa, chỉ có thể gọi ra một đạo hư ảnh.Nếu có thể mượn sức mạnh của Côn Ngô thần thụ để khống chế hoàn toàn Phượng Hoàng Chân Hỏa, đối với hắn mà nói, đó là một lợi ích khổng lồ.
– Quả nhiên là thiên tài địa bảo!
Ánh mắt hắn lóe lên, trong lòng có chút tức giận:
– Thiên tài địa bảo như vậy mà lại bị phá hoại! Những kẻ này thật đáng chết!
Tộc trưởng Hỏa Ngư tộc trầm giọng nói:
– Thánh giả đại nhân, Côn Ngô Thần thụ chia làm ba tầng ngoài và ba tầng trong.Nơi này là chỗ tiếp giáp giữa hai khu vực.Vào sâu hơn nữa là ba tầng trong.Từ nãy đến giờ chúng ta không thấy người Ế Sanh tộc, e rằng bọn chúng trốn trong ba tầng trong để tu luyện.
Mắt Lý Vân Tiêu ngưng lại, lạnh lùng nói:
– Không sai, ta cũng cảm nhận được bên trong có rất nhiều khí tức cường đại.Chắc chắn chúng định dùng cách “mổ gà lấy trứng”, tiêu hao hết sức mạnh của Côn Ngô thần thụ để tăng cường lực lượng cho toàn tộc.Không biết chúng đã làm chuyện này bao lâu rồi, ta e rằng sức mạnh của Ế Sanh tộc còn vượt quá dự tính của chúng ta.
Tộc trưởng Hỏa Ngư tộc kinh hãi:
– Sao có thể? Vậy phải làm sao?
Lý Vân Tiêu nói:
– Hừ, hãy xem ai thu được nhiều tài nguyên hơn! Bọn chúng thu tài nguyên, chúng ta cũng thu, xem ai hơn ai!
– Hê hê, ý tưởng hay đấy, nhưng tiếc là các ngươi không có số hưởng rồi!
Một bóng người Ế Sanh tộc đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, chính là kẻ vừa lần theo dấu vết của bọn họ.Hắn kiêu ngạo, lạnh lùng nhìn đám người rồi châm chọc:
– Ta còn tưởng là ai, hóa ra là lũ hỏa ngư.Các ngươi dám quay lại đây à? Bổn tộc chiếm dụng thần thụ của các ngươi là vinh quang vô thượng, vậy mà các ngươi dám không biết điều!
Sắc mặt đám người Hỏa Ngư tộc thay đổi.Vốn dĩ bọn họ là một “Tộc”, vậy mà bị sỉ nhục là “lũ”, đây là một sự sỉ nhục lớn.Trong Hải tộc, sự nhục nhã này là một mối thù không đội trời chung.
Tộc trưởng nghiến răng nghiến lợi, căm hận nói:
– Hỏa Ngư tộc ta luôn nhường nhịn, nhưng các ngươi lại được voi đòi tiên.Lần này, dù phải dùng toàn bộ lực lượng của tộc, chúng ta cũng sẽ liều mạng với các ngươi!
– Liều mạng?
Kẻ Ế Sanh tộc kia như nghe được một chuyện cười, cười nhạo không ngớt:
– Chỉ bằng các ngươi? Nếu không phải không muốn gây ra động tĩnh lớn, lũ tép riu như các ngươi có thể sống đến giờ sao? Các ngươi vẫn nghĩ Hải tộc cấp C che chở các ngươi à? Thực ra là chúng đang bảo vệ mạng cho lũ tép riu các ngươi đấy!
– Ta nhổ vào!
Tộc trưởng giận dữ.
– Lúc các ngươi vừa đến Nam Hải, kẻ mạnh nhất cũng chỉ là cửu tinh Vũ tông đỉnh phong.Nếu lúc đó ta hạ quyết tâm, các ngươi đừng hòng sống sót! Giờ ta thật hận, hận vì mình do dự, thiếu quyết đoán, mới dẫn đến cục diện hôm nay!
– Hừ, đừng hòng sống sót? Khẩu khí thật lớn! Lúc trước, bộ tộc ta ở Đông Hải, quản hạt hơn triệu hải vực.Ngay cả Đông Hải Vương giả cũng phải nể mặt bộ tộc ta.Lũ tép riu như các ngươi xách giày cho tộc ta cũng không xứng.Hôm nay, các ngươi có vinh hạnh dâng thần thụ cho tộc ta, đó là vinh quang của các ngươi, vậy mà các ngươi còn lắm lời, thật đáng chết!
– Ha ha!
Thiết Lăng không nhịn được cười khẩy:
– Ngày xưa thì uy phong thật đấy, nhưng cường giả Vũ Hoàng trở lên đều bị một tên nhân loại tiêu diệt sạch, rồi cong đuôi chạy đến Nam Hải xa vạn dặm.Ghê gớm, thật không chịu nổi!
Đây chính là nỗi đau của Ế Sanh tộc.Kẻ kia tím mặt vì giận, gào lên như phát điên:
– Muốn chết!
