Đang phát: Chương 244
Lý Vân Tiêu cũng nhờ có Trương và Hứa giúp đỡ mới dám dùng đến những động tác phức tạp như vậy, chứ một mình hắn thì luyện thành đan đã là may mắn lắm rồi.Động tác của hắn càng lúc càng nhanh, mọi người xem mà hoa cả mắt, sau đó thì như có vô số bóng ảnh quanh cái đỉnh lò chuyển động.
Đây là thủ pháp luyện chế từ kiếp trước của Lý Vân Tiêu, gọi là Huyễn Tam Thiên Kinh quyết, vốn chỉ với hồn lực cấp ba thì khó mà làm được, nhưng nhờ có Lưu Ly thân hỗ trợ, nhiều động tác khó đã được hoàn thành bằng sức mạnh thể chất.Mà cái đỉnh Ngũ Hành này cũng là thứ mà kiếp trước hắn dùng để luyện bộ thủ pháp này.
Giờ khắc này dùng Huyễn Tam Thiên Kinh quyết, trong lòng hắn trào dâng một cảm xúc khó tả, như thể được trở lại làm Đế cấp Thuật Luyện Sư kiếp trước, ở Hóa Thần Hải, trước mặt hàng vạn Thuật Luyện Sư mà diễn lại bộ Huyễn Tam Thiên Kinh quyết này.Tâm thần hắn có chút kích động, động tác càng lúc càng nhanh, càng lúc càng thuận lợi, cái cảm giác đã lâu không gặp kia đang dần trở lại.
– Hai vị, ta muốn khởi động trận pháp, chú ý biến hóa pháp quyết!
Đột nhiên Lý Vân Tiêu quát lớn, làm Trương Thanh Phàm và Hứa Hàn giật mình tỉnh lại.Hai người kinh hãi đổ mồ hôi lạnh, vậy mà lại xuất thần vào lúc luyện chế quan trọng như vậy, thật là ngu xuẩn! Nhưng vừa nãy thủ pháp của Lý Vân Tiêu…
Thật muốn nhìn lại lần nữa!
Dù lần này luyện chế thất bại, cũng rất muốn nhìn lại lần nữa!
Cả hai người đều có chung suy nghĩ, cái thủ pháp uyển chuyển như nước chảy mây trôi, hợp với lẽ trời kia, đã làm họ chấn động sâu sắc.Như thể được nhìn thấy đạo thuật luyện vô thượng!
– Chú ý!
Lý Vân Tiêu hét lớn một tiếng, đánh ra những thủ pháp kỳ dị, rơi lên trận pháp, lập tức trận pháp nổi lên một trận gió lớn, kèm theo tiếng sấm nhỏ, từng đợt nhiệt lưu bốc lên, cuốn lấy cái đỉnh lò.
Trương Thanh Phàm và Hứa Hàn vội vàng thay đổi thủ pháp, đánh vào đó những pháp quyết, khống chế cái đỉnh trên gió lớn, từng luồng sóng nhiệt khó chịu phun ra từ trận pháp.Thân ảnh ba người cùng cả ngọn núi đều trở nên vặn vẹo dưới cái nóng này.
Trên Phương Thốn Sơn hoàn toàn yên tĩnh, cách luyện chế này chưa ai từng thấy, thậm chí nghe cũng chưa từng nghe.Lương Văn Vũ cảm thấy có điều gì đó vô cùng quan trọng lóe lên trong đầu, nhưng lại không thể nắm bắt được, khiến hắn bực bội vô cùng.
Cũng có không ít Thuật Luyện Sư có cảm giác này, những khó khăn tu luyện ngày thường, những đột phá mà họ tìm kiếm, dường như đang ở ngay trước mắt, nhưng lại không thể nào chạm tới!
Hiện tại ba người Lý Vân Tiêu đã chia nhau ra canh giữ ba nơi, ngồi xếp bằng, không ngừng khống chế luyện chế, chỉ riêng linh quyết đã đánh ra hơn một nghìn đạo.Ngay cả Trương Thanh Phàm và Hứa Hàn là Thuật Luyện Sư cấp bốn cũng cảm thấy không chịu nổi.Đây là luyện đan dược cấp bốn sao? Sao cảm giác còn biến thái hơn cả cấp năm? Mặc dù hai người chưa từng luyện đồ cấp năm bao giờ.
Ở đây hồn lực được gia trì rất lớn, trận pháp cổ xưa dưới núi không ngừng bổ sung hồn lực hao tổn cho mọi người, hai người Trương, Hứa càng lúc càng kinh ngạc, sự bổ sung mạnh mẽ này có thể kéo dài thời gian gấp ba bốn lần bình thường.
Từ xa trong mắt Lương Văn Vũ hiện lên vẻ nghi hoặc, đột nhiên linh đài trở nên thanh minh, cả bầu trời như sáng bừng lên.Vẻ nghi hoặc trong mắt hắn tan biến, trong suốt như lưu ly.Lúc này hắn ngồi xếp bằng, tĩnh lặng lĩnh ngộ.
– Lương, Lương đại sư đột phá!
Một vị Thuật Luyện Sư bên cạnh kinh ngạc thốt lên, chỉ thấy trên người Lương Văn Vũ tỏa ra ánh sáng, loại dao động hồn lực kia chính là cảnh giới cấp ba! Cái ý cảnh và lĩnh ngộ khi đột phá kia, như một nguồn năng lượng lan tỏa, khiến các Thuật Luyện Sư xung quanh người này đến người khác đột phá.
Thời gian trôi qua, những Thuật Luyện Sư khó lên cấp nhất lại bắt đầu đột phá hàng loạt! Những học đồ cao cấp cũng có không ít lĩnh ngộ, lên đến Thuật Luyện Sư cấp một.Người không đột phá cũng lĩnh ngộ được không ít huyền diệu, tu vi tiến bộ rất nhiều.
Giờ phút này trên đỉnh núi, ba người đã chống đỡ mấy canh giờ, cả người ướt đẫm mồ hôi.Hồn lực cũng cạn kiệt, hầu như không thể chống đỡ được nữa.Hai vị Thuật Luyện Sư cấp bốn, một người hồn lực không thua gì Thuật Luyện Sư cấp bốn như Lý Vân Tiêu, thêm trận pháp thượng cổ gia trì, dốc hết sức lực của ba người luyện chế, thật sự chỉ là đan dược cấp bốn thôi sao? Trong lòng hai người Trương, Hứa đầy nghi hoặc, nhưng càng nhiều là cười khổ, theo Lý Vân Tiêu, ngay cả luyện đan cũng trở nên bất thường như vậy.
– Hai vị mau lui lại, ta muốn dùng thần hỏa ngưng đan! Thần hỏa này rất mạnh, sợ sẽ thiêu đốt đến hai vị.Lát nữa có thể có lôi kiếp giáng xuống!
Sắc mặt Lý Vân Tiêu tái nhợt quát lên, trong mắt thì lại sáng rực.Hai người Trương, Hứa kinh hãi, vội vàng thu hồi pháp quyết, nhanh chóng lui về phía sau.Họ tin tưởng Lý Vân Tiêu, nếu bảo lui, chắc chắn là không thể chống lại.
Khi hai người thu hồi pháp quyết, trên đỉnh Ngũ Hành bắt đầu truyền ra những âm thanh ầm ầm, cực kỳ bất ổn, như muốn nổ tung.Trong mắt Lý Vân Tiêu lóe lên tia lạnh lùng, trên mi tâm hiện ra một đạo hỏa vân, như đang bốc cháy.
Oanh…
Trên đỉnh Ngũ Hành đột nhiên hiện ra một đoàn bóng mờ Phượng Hoàng Thần hỏa, lập tức trấn áp cái sự cuồng bạo kia.Từ trên đỉnh bắt đầu tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, chiếu sáng cả Phương Thốn Sơn.
Từ xa, đám Thuật Luyện Sư kinh hãi nhìn cảnh tượng kỳ dị này.
Lý Vân Tiêu căng thẳng ngẩng đầu nhìn trời, chân mày hơi nhíu lại, đã đến lúc ngưng đan cuối cùng, nhưng trên không lại quang đãng, không có dấu hiệu lôi kiếp nào.
Vốn dĩ đan dược cấp bốn sẽ không có lôi kiếp, nhưng hai lần luyện đan trước, đều do dùng Phượng Hoàng Hỏa mà sinh ra lôi kiếp.Chẳng lẽ vì ở trong Giới Thần Bi nên không có lôi kiếp?
Hắn nhíu mày, không hiểu.
Lý Vân Tiêu có chút thất vọng, nếu có thể trải qua lôi kiếp, sức mạnh của đan dược sẽ lớn hơn.Nhưng nếu không có, cũng không ảnh hưởng đến việc ngưng đan.Đỉnh Ngũ Hành bắt đầu chậm rãi vận chuyển dưới sự khống chế của hắn.
