Đang phát: Chương 183
“Xem ra bọn chúng đã nắm chắc như bàn tay, có cách tóm gọn đội Long Ảnh.Chắc chắn là đã lén gắn thiết bị theo dõi lên từng khẩu súng mà các cậu sử dụng.Gắn lên súng là kín đáo nhất, ai lại bỏ súng mà chạy chứ.”
Lâm Vân vừa nói, vừa tháo súng của mình ra.
Quả nhiên, bên trong có một thiết bị theo dõi mini giấu kín.Nếu không để ý kỹ thì khó mà phát hiện.
“Mẹ kiếp, lũ khốn nạn! Thảo nào tôi vừa đến đây đã bị chúng phát hiện.” Chu Tuần tức giận chửi.
Lâm Vân lắp lại súng, nhét thiết bị theo dõi vào túi áo rồi đưa súng cho Chu Tuần: “Đi thôi.”
“Huấn luyện viên Lâm, sao anh lại giữ cái máy theo dõi đó? Không phải càng khiến chúng dễ tìm ra vị trí của chúng ta hơn sao?” Chu Tuần ngạc nhiên hỏi.
“Nếu vứt đi thì còn gì vui.” Lâm Vân cười bí hiểm.
Nụ cười tự tin của Lâm Vân khiến nhiệt huyết trong Chu Tuần sôi trào.Đúng vậy, phải dụ bọn chúng đến! Cho chúng biết Long Ảnh có huấn luyện viên Lâm thì không dễ xơi đâu.
“Chết rồi!” Chu Tuần bỗng hốt hoảng, “Súng của đồng đội cũng có thiết bị theo dõi! Vậy chẳng phải bọn họ…”
“Đừng hoảng, dẫn tôi đến đó.” Lâm Vân thầm nghĩ, phản ứng của cậu chàng này đúng là chậm chạp.
“Các cậu diễn tập ở đây được bao lâu rồi?” Lâm Vân vừa đi vừa hỏi.
“Đã hai ngày.Ngay ngày đầu, Nhiễm Lợi và Trình Tiến Phi đã bị bắn hạ.Đội trưởng Thái Giang và Lam Cực thấy có gì đó không ổn nên đã tập hợp mọi người lại, tìm chỗ ẩn nấp.Tôi và đội trưởng Lam phụ trách trinh sát.” Chu Tuần kể lại tỉ mỉ.
“Lam Cực đâu?”
“Đội trưởng Lam và tôi đi trinh sát ở hai hướng khác nhau.Chắc chắn anh ấy cũng bị phát hiện rồi! Phải làm sao đây?” Chu Tuần càng nói càng lo lắng.
“Chu Tuần, nóng vội chỉ hỏng việc.Càng hoảng loạn, sơ hở càng nhiều, đối thủ càng dễ đánh bại cậu.Cho dù đồng đội có ngã xuống hết, chỉ cần cậu còn một hơi thở, vẫn phải tỉnh táo suy nghĩ cách giết thêm càng nhiều kẻ thù càng tốt.Đó mới là tố chất của một chiến sĩ.” Lâm Vân nhắc nhở.
“Vâng, huấn luyện viên.Tôi đã quá xúc động.” Chu Tuần xấu hổ.
Lâm Vân vừa đến nơi nhóm Thái Giang tập trung đã cảm nhận được sự hiện diện của họ.Anh thở phào nhẹ nhõm.Chỉ cần mọi người bình an là tốt rồi.Nhóm Thái Giang cũng nhận ra Chu Tuần và Lâm Vân.Dù Lâm Vân ăn mặc rách rưới, tóc tai bù xù, nhưng chỉ cần liếc mắt là họ nhận ra ngay vị huấn luyện viên của mình.
Tất cả các thành viên Long Ảnh đều chạy ra đón chào mà không hề dè chừng mai phục.Lâm Vân cười, không nói gì, chỉ bật nhảy lên cao sáu mét.
Đám người trợn mắt há hốc mồm.Huấn luyện viên của mình thật quá lợi hại! Không cần lấy đà cũng có thể nhảy cao như vậy.Nhưng nhảy lên làm gì?
Lâm Vân trên không trung vung hai khẩu súng, tạo thành hai vòng lửa, bắn quét xung quanh.Khi anh tiếp đất, xung quanh vang lên những tiếng kêu thảm thiết.Lúc này, mọi người mới biết mình đã bị bao vây.Nhưng họ còn kinh hãi hơn trước động tác của Lâm Vân.Thế nào là cường hãn? Đây mới thực sự là cường hãn! Vừa rồi, anh đã xả hết hai băng đạn, năm mươi viên, trong nháy mắt.Tốc độ bóp cò gần như không thể tin được.
Họ thậm chí còn không nhìn rõ động tác của anh.Chỉ thấy anh nhảy lên rồi lại đáp xuống.Mọi người dụi mắt, không tin vào những gì mình vừa chứng kiến.Khung cảnh im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch.Nguyên lai, bản lĩnh của huấn luyện viên Lâm đã đạt đến cảnh giới này! Trong khoảnh khắc, tất cả đều cảm thấy vô cùng hưng phấn vì có một huấn luyện viên lợi hại như vậy.
Lâm Vân phát hiện xung quanh có năm mươi hai tên, muốn giải quyết nhanh gọn nên mới ra tay như vậy.Năm mươi hai tên đều bị anh bắn thủng đầu, chết không thể chết hơn.
“Đi nhặt súng của chúng.” Lâm Vân ra lệnh khi thấy mọi người vẫn còn đang ngơ ngác nhìn mình.Anh không muốn phô trương quá nhiều thực lực nghịch thiên, nên mới dùng súng để giải quyết.
“Huấn luyện viên, sao ngài lại ở đây?” Thái Giang, Vương Vĩ và những người khác vây quanh Lâm Vân, hỏi han.Đúng lúc này, một thành viên chạy về báo cáo: “Huấn luyện viên, đã thu được đủ năm mươi hai khẩu súng.Không ai sống sót.”
“Tốt, bỏ hết súng cũ đi, chọn lấy số súng vừa thu được.Số còn thừa để tôi xử lý.”
Lâm Vân cầm mười chín khẩu súng còn lại, đi đến một chỗ khuất, thu hết vào Tinh Giới.Dù không dùng đến, nhưng có chỗ cất giữ thì tội gì phải lãng phí.
“Được rồi, theo tôi.Đã có năm mươi bốn tên bị tôi xử lý, nhớ kỹ đấy.”
“Sau này gặp một tên giết một tên, không để lại tù binh.Bọn chúng đã muốn giết toàn bộ chúng ta thì phải cho chúng biết hậu quả.” Lâm Vân nhìn các thành viên Long Ảnh, ánh mắt lạnh lùng.Nghe Chu Tuần kể lại, anh đã quyết định phải giết sạch đám người này.Nếu là thi đấu công bằng, anh sẽ chỉ ra tay giúp đỡ.Nhưng đối phương đã chơi bẩn thì đừng trách anh không khách khí.
“Huấn luyện viên, những người anh vừa giết chỉ có người của bốn quốc gia, không thấy ai của Mĩ cả.Sao lại vậy?” Thái Giang thắc mắc.
Lâm Vân cười khẩy.Trong lòng anh hiểu rõ, Mĩ chỉ coi mấy nước kia là quân cờ thí, còn chúng thì ung dung hưởng lợi phía sau.
“Một trăm hai mươi quốc gia, trải qua nhiều vòng loại.Chỉ có ba mươi quốc gia được đến rừng Amazon thí luyện.Ba mươi quốc gia chia thành năm nhóm, mỗi nhóm sáu nước…” Thái Giang nói đến đây, cũng cảm thấy có vấn đề.
“Mỗi nhóm chỉ chọn ra một quốc gia đứng đầu.Nếu Mĩ và bốn nước kia liên kết đánh bại chúng ta thì vị trí đứng đầu thuộc về ai?” Lâm Vân hỏi.
“Ách, cái này tôi cũng không rõ lắm, chỉ là làm theo lệnh cấp trên đến đây thi đấu thôi.Có lẽ bọn họ đã thỏa thuận được hoặc sẽ tiếp tục đấu đến cùng.” Thái Giang lúng túng.
“Đừng bận tâm đến chuyện đó.Cuộc thi này có nhiều gian lận, mấy quốc gia kia chắc chắn đã hợp tác với Mĩ.Hiện tại nghĩ đến cũng vô ích.Nếu như tất cả đối thủ biến mất thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều…” Lâm Vân nói rồi nhìn các thành viên.Anh định nói với họ cùng đi tìm Lam Cực thì một tiếng động trong bụi rậm làm kinh động mọi người.Lâm Vân và các thành viên quay lại thì thấy Lam Cực toàn thân đầy máu, hai tay không, chạy về phía họ.
Lâm Vân nhíu mày, giơ súng bắn ba phát về phía sau Lam Cực.Ba tiếng kêu đau đớn vang lên.Một vài thành viên chạy đến đỡ Lam Cực, số khác nhanh chóng đi thu chiến lợi phẩm, vì họ biết rõ bản lĩnh của huấn luyện viên Lâm.
“Huấn luyện viên…” Lam Cực thấy Lâm Vân thì mừng rỡ gọi.
“Có chuyện gì?” Vương Vĩ lo lắng hỏi khi thấy Lam Cực chật vật như vậy.
“Tôi vừa đi ra ngoài thì bị bốn tên Indonesia theo dõi.Tôi đã xử lý hai tên, tưởng đã thoát được.Ai ngờ vừa chạy một đoạn lại phát hiện có người theo dõi.Tôi nghi ngờ mình bị gắn thiết bị theo dõi nên đã vứt khẩu súng đi, vì chỉ có nó là đáng nghi nhất.” Lam Cực nhìn mọi người, thấy họ đã đổi súng thì yên tâm.
Lâm Vân gật đầu.Lam Cực không sao là tốt rồi.
Lam Cực là người để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho Lâm Vân.Anh ta luyện tập rất chăm chỉ, hơn tất cả những người khác.Hơn nữa, anh còn là người đầu tiên lấy được chiếc hộp trong hồ Băng Vụ.Điều đó cho thấy anh là một người kiên nghị và mang trong mình mối thù hận.
Lâm Vân luôn đánh giá cao những người có tính cách như vậy.
“Lam Cực, lại đây.”
Nghe huấn luyện viên gọi, Lam Cực vội vàng đi đến bên cạnh.
