Đang phát: Chương 120
Lý Vân Tiêu không phản ứng, chỉ nhẹ nhàng đếm:
– Một!
Chữ “Một” tựa như búa tạ giáng xuống người Nhan Tân, khiến hắn run rẩy.Dù kẻ đọc sách có khí tiết, nhưng đối diện sinh tử mấy ai thờ ơ? Hắn thấy thời gian ba hơi thở dài như cả trăm năm, nhưng khi Lý Vân Tiêu thốt ra chữ “Hai”, lại thấy trôi qua quá nhanh.
– Hai!
Hắn run cầm cập lần nữa, mắt đầy vẻ sợ hãi cùng phức tạp, môi không ngừng run rẩy, tinh thần có phần bất ổn.
– Ba!
Vẻ mặt Lý Vân Tiêu vẫn lạnh lùng, nhưng sát khí bỗng bùng lên, Thái Âm Hàn Kiếm tuốt khỏi vỏ, hàn quang dưới ánh mặt trời lóe lên, Nhan Tân chỉ thấy mắt nhói đau, nhìn đầu người lờ mờ trên cây trúc, tưởng chừng như đầu mình, tinh thần thoáng chốc sụp đổ.
– A! Đừng giết ta! Ta không muốn chết! Vân thiếu, ta sai rồi, xin ngươi tha cho ta!
Hắn hoàn toàn mất hết tinh thần, quỳ sụp xuống trước mặt Lý Vân Tiêu.
Những thư sinh khác thống khổ che mặt khóc lớn.
Thái Âm Hàn Kiếm đặt trên vai Nhan Tân, Lý Vân Tiêu lạnh nhạt:
– Đọc!
– Đọc?
Nhan Tân run rẩy ngẩng đầu, nhìn hàng chữ đỏ tươi trên hoành phi, gào khóc, nước mắt như gột rửa hết chấp niệm, vừa khóc vừa thì thầm:
– Khổng Nhân Nghĩa giả nhân nghĩa, là đồ vương bát đản…Ô ô ô…
Các thư sinh đều quay mặt đi, đau xót.Nho gia coi trọng thiên địa quân thân sư, dù Nhan Tân giữ được mạng hay không, tội nhục mạ sư trưởng cũng đủ khiến hắn cả đời không ngóc đầu lên được.
Lý Vân Tiêu hài lòng:
– Không sai, thế mới phải.
Kiếm hắn chuyển sang vai Công Tôn Nhượng, lạnh lùng:
– Ngươi thì sao?
Công Tôn Nhượng cũng cúi đầu thống khổ, nhưng hắn thoải mái hơn Nhan Tân, khóc rống:
– Khổng Nhân Nghĩa giả nhân nghĩa, là đồ vương bát đản!
– Ha ha, không tệ! Ăn phân ta vào, đầu óc cũng thông suốt hẳn! Mấy kẻ đạo đức giả này trước mặt ta chẳng đáng một xu!
Mặt Lý Vân Tiêu lạnh đi, chỉ vào đám thư sinh còn lại:
– Trong ba hơi thở, ai không chửi, chết hết!
Một luồng hàn ý từ Thái Âm kiếm lan tỏa, bao trùm lấy mọi người.Bầu trời dường như cũng tối sầm lại, vừa còn quang đãng, chốc lát mây đen đã kéo đến, khiến người ta ngột ngạt!
– Nói, ta nói!
Cuối cùng có người tan vỡ, khóc lớn:
– Khổng Nhân Nghĩa giả nhân nghĩa, là đồ vương bát đản!
Đã có người làm gương, hơn nữa tam hiền giả cũng đã mở miệng, mọi người không còn gì phải lo, tính mạng quan trọng hơn!
Tiếng mắng vang trời.
Người trong phủ Lý gia ngạc nhiên, tưởng mình nghe nhầm, trước kia chỉ mắng Đại lão gia, sao giờ lại mắng Khổng Nhân Nghĩa? Nghe vài lần, xác nhận không sai, vội chạy đi báo Lý Bạch Phong.
Lý Thuần Dương và Lý Hiển cũng ngây người, không thể tin được, dù sự thật trước mắt, vẫn không thể tin, những sĩ tử coi Thánh Nhân là trụ cột tinh thần lại chửi Khổng Nhân Nghĩa.Chuyện này hoàn toàn lật đổ nhận thức của họ…
Lý Vân Tiêu cau mày:
– Sao mắng không thoải mái thế? Ta không muốn nghe ai không vui, giờ phải vui vẻ mắng cho ta, mắng thật thoải mái! Thêm quy định, ai khóc, ai không cười, giết!
Mọi người hít một hơi lạnh, vội nín khóc, bắt đầu cười lớn.
– Ha ha, Khổng Nhân Nghĩa giả nhân nghĩa, là đồ vương bát đản, ha ha, Khổng Nhân Nghĩa giả nhân nghĩa, là đồ vương bát đản, ha ha ha!
Lý Thuần Dương lại ngất xỉu!
Lúc này Lý Vân Tiêu mới hài lòng:
– Thế mới phải!
Hắn vẫy tay với Lý Hiển, đưa cây trúc:
– Dẫn đám người này đi diễu phố ba vòng quanh kinh thành, nhớ quy định ta vừa nói, ai trái lệnh giết không tha, treo đầu lên! Ta muốn xem khi ngươi về, trên cây trúc treo bao nhiêu đầu!
Các thư sinh run rẩy, ra sức mắng.
Lý Hiển giơ cao cây trúc, dẫn đám người đi diễu phố.
Kinh thành nhanh chóng náo loạn, mọi người đổ xô đi xem, ai cũng nghe thấy tiếng hô của đám thư sinh:
– Ha ha, Khổng Nhân Nghĩa giả nhân nghĩa, là đồ vương bát đản! Ha ha, ha ha ha!
Lý Bạch Phong trong phủ uống trà, nghĩ đám thư sinh chỉ thị uy ngoài đường, không xông vào thì mặc kệ, đợi lão gia tử về sẽ giải quyết.
– Tứ gia, tứ gia…
Gia đinh chạy vào gọi lớn.
– Chuyện gì mà hoảng hốt?
Lý Bạch Phong đặt chén trà xuống, kinh ngạc:
– Chẳng lẽ họ xông vào?
Gia đinh hoảng hốt:
– Không phải, tứ gia, họ chửi Khổng Nhân Nghĩa, nói Khổng Nhân Nghĩa giả nhân nghĩa, là đồ vương bát đản, còn chửi rất vui vẻ.
– Cái gì?
Lý Bạch Phong ngây người, uống một ngụm trà rồi trầm tư:
– Quá quỷ dị! Đi, ra xem! Gọi hộ vệ phủ đến!
Họ mở cổng, thấy Lý Thuần Dương và Lý Vân Tiêu đứng đó.
Lý Bạch Phong:
– Lão, lão gia tử? Vân Tiêu? Hai người về rồi, đám sĩ tử đâu?
– Hừ, phế vật vô dụng!
Lý Thuần Dương giận dữ, đá Lý Bạch Phong rồi nhanh chân vào nhà.Lý Vân Tiêu cười, vội theo sau.
Lý Bạch Phong không hiểu gì, cũng muốn theo, nhưng Lý Thuần Dương quát:
– Đứng lại, ra quét dọn trước cổng, không được đi theo ta và Vân Tiêu!
Hai người đi thẳng vào tiểu viện, vào mật thất.
Lý Bạch Phong dẫn gia đinh ra ngoài, thấy máu tươi và hai thi thể không đầu, kinh hãi: Lão gia tử tức giận, giết hết đám thư sinh rồi sao? Thi thể đâu?
Lý Vân Tiêu vào mật thất, Trần Đại Sinh vẫn ngủ say.Xem xét tình hình, hắn cau mày:
– Tệ hơn ta tưởng, nhưng không sao, ta ra tay, dù hắn muốn chết cũng không được!
Lý Thuần Dương lo lắng nhìn Lý Vân Tiêu nhét viên đan dược vào miệng Trần Đại Sinh, hỏi:
– Bao lâu hắn tỉnh lại?
