Chương 117 Hạo nhiên chính khí

🎧 Đang phát: Chương 117

Ngoài những lời nói đó ra, từng con chữ đều thanh tân tú lệ, toát lên một vẻ nho nhã, có lẽ do chính Khổng Nhân Nghĩa viết!
– Lão gia ngay cả văn võ đại thần còn dám tùy tiện giết, lẽ nào lại sợ hơn trăm nho sinh kia?
– Vân Tiêu, ngươi không biết đâu, giết mấy đại thần cũng không ảnh hưởng gì đến dân chúng cả.Nhưng Khổng Nhân Nghĩa này khác, hắn là hậu duệ của Nho gia Thánh Nhân, đại diện cho văn chương đạo đức, những giá trị đạo lý cơ bản.Mỗi lời nói, hành động của ông ta đều là khuôn mẫu cho giới văn nhân.Ngay cả quốc vương bệ hạ và Lam Hoằng kia cũng phải gọi một tiếng “Lão sư”.Dù không làm quan trong triều, nhưng uy tín của ông ta rất lớn.Nếu hôm nay chúng ta động thủ, sợ rằng thanh danh của Lý gia sẽ tan thành mây khói, để thiên hạ dùng ngòi bút làm vũ khí công kích.
– Thiên hạ đầy kẻ tầm thường, có gì phải sợ? Trăm vạn quân còn không sợ, huống chi chỉ là mấy lời nói? Khổng Nhân Nghĩa kia nhảy ra vào lúc này, chắc hẳn là được lợi hoặc bị đại vương tử xúi giục, xem ra cũng chẳng tốt đẹp gì.Nếu hắn dám cản đường chúng ta, thì dẹp luôn thể đi.
Nói xong, Lý Vân Tiêu lộ sát khí, ánh mắt trở nên lạnh lùng, như thể coi hơn trăm nho sinh kia là người chết.
Lý Thuần Dương và Lý Hiển sợ hãi trước sát ý của hắn, lo lắng đi theo phía sau.Dù sao Lý gia cũng là dòng dõi võ tướng, trong xương vẫn còn sự tôn kính nhất định với văn nhân sĩ tử.Kỳ thực đó là sự tôn trọng đối với học vấn của Thánh Nhân.
Cổng lớn Lý gia đã bị vây chặt, Lý Bạch Phong chưa từng thấy cảnh này, chỉ dám ở bên trong, không biết làm sao báo tin cho Lý Hiển.
Hơn trăm nho sinh mặc áo tang trắng, giơ cao tội trạng, ngồi tuyệt thực trước cửa Lý gia.Ba người cầm đầu còn khắc chữ “Trung dũng”, “Nhân nghĩa”, “Trí tín” trên trán, chính là ba học trò giỏi của Khổng Nhân Nghĩa: Nhan Tân, Công Tôn Nhượng và Tử Hiền.
Vừa thấy ba người Lý Vân Tiêu từ xa đi tới, đám đông liền ồn ào, đứng dậy trừng mắt, khí thế hơn trăm người hợp lại tạo thành một luồng cương khí lơ lửng trên không trung.
Ba người Nhan Tân nhìn nhau, rồi hô lớn:
– Khi quân phạm thượng, tàn hại đại thần, cướp quyền chủ quân, dung túng thuộc hạ, tự cao tự đại, coi thường vương pháp, tư túi riêng, giết người cướp của, lòng dạ độc ác, tuyệt tình tuyệt nghĩa! Mười tội lớn, tội không thể tha!
– Mười tội lớn, tội không thể tha!
Hơn trăm người cùng hô vang, thanh thế vang dội.Ai nấy đều đỏ mặt, trợn mắt, vô cùng kích động, cảm thấy mình nắm giữ lẽ phải, muốn hàng yêu trừ ma.Trên bầu trời Lý gia, luồng hạo nhiên chính khí kia ngưng tụ không tan, mơ hồ thành hình.
Lý Vân Tiêu thò ngón tay vào mũi ngoáy, lấy ra một cục đen rồi búng ra.
Một đạo kình phong xé gió, bắn thẳng vào mặt Nhan Tân.
Đám người kia đều là văn nhân, dù có tập võ cũng chỉ để rèn luyện thân thể, sao đỡ được kình khí của Lý Vân Tiêu.Cục ghét mũi bay vào luồng hạo nhiên chính khí kia, dường như gặp phải chướng ngại nên chậm lại, rồi dính sát vào miệng Nhan Tân.
– Phì, phì, phì, phì, phì…!
Nhan Tân buồn nôn nhổ mạnh ra, liên tục nôn mửa, vẫn cảm thấy buồn nôn.
– Lý Vân Tiêu, ngươi dám khinh nhờn sĩ tử hiền nhân, xem ra ngươi cũng là đồng bọn với Lý Thuần Dương, tội ác tày trời!
Công Tôn Nhượng giận dữ hét, chụp mũ trước.
– Đồng bọn, tội ác tày trời!
Mọi người cũng hùa theo.
Lý Vân Tiêu không để ý đến dáng vẻ của bọn họ, mà ngẩng đầu nhìn hạo nhiên chính khí trên bầu trời, khoanh tay trước ngực, chống cằm nói:
– Hạo nhiên chính khí của Nho gia quả nhiên có chút thành tựu, xem ra trước đây ta có chút phiến diện.
Hắn buông tay, ngoáy tai, rồi chụm hai ngón tay lại…
Ba người Nhan Tân biến sắc, cảnh giác lùi lại một bước, Tử Hiền giận dữ nói:
– Ngươi, ngươi, ngươi muốn làm gì?
– Xì!
Lý Vân Tiêu cười khẩy, châm chọc nhìn ba người:
– Quản trời quản đất, ngay cả Thánh Nhân cũng không quản được người ta ngoáy mũi.Lẽ nào sĩ tử tam hiền của Khổng Nhân Nghĩa lại cấm ta ngoáy tai?
Công Tôn Nhượng trừng mắt giận dữ:
– Thô tục!
Xèo!
Lý Vân Tiêu búng nhẹ tay, một cục ráy tai bay thẳng vào miệng Công Tôn Nhượng.
Công Tôn Nhượng kinh hãi nhảy dựng, nuốt thẳng xuống bụng.
– Ọe!
Hắn cúi người, dạ dày quặn lên, nôn thốc nôn tháo! Nhan Tân chỉ dính trên miệng, còn hắn nuốt thật vào, đến cả mật đắng cũng nôn ra.
– Ha ha!
Lý Thuần Dương vốn đang lo lắng, không nhịn được cười lớn.
Đám nho sinh quanh Công Tôn Nhượng ngửi thấy mùi nôn mửa, nhăn mặt, lùi lại.Ngay cả Nhan Tân và Tử Hiền cũng nhíu mày, giữ khoảng cách với hắn.Đội ngũ nhất thời thưa thớt hẳn.
Lý Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn trời, hạo nhiên chính khí vốn ngưng tụ không tan, bắt đầu hiện ra hư ảnh Thánh Nhân, có dấu hiệu tan rã.
– Hạo nhiên chính khí này do thần niệm của sĩ tử và nguyên khí hội tụ thành, xem ra là đồ đại bổ, sao có thể lãng phí!
Hắn đột nhiên lao lên, bay thẳng lên trời, nhảy vào hạo nhiên chính khí, thả toàn bộ thần niệm, vận chuyển Nhất Mạch Tạo Hóa Quyết, điên cuồng hấp thu năng lượng.
Hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái, cười lớn ba tiếng, hai tay tạo thành một ấn quyết kỳ lạ, phóng to khí tràng vô hình bao quanh mình.
Lý Vân Tiêu lơ lửng trên bầu trời Lý gia, đầu, lòng bàn tay, bàn chân đều nổi bong bóng khí, lẳng lặng trôi nổi.Dưới sự vận chuyển thần niệm, Nhất Mạch Tạo Hóa Quyết điên cuồng hấp thu hạo nhiên chính khí!
– Cái, cái gì thế này? Hắn lại có thể bay trên không trung?
– Chẳng phải chỉ có cường giả Vũ Tông mới có thể bay lượn sao?

☀️ 🌙