Chương 74 Trứng Yêu thú

🎧 Đang phát: Chương 74

Lời nói của hắn khiến mọi người ngỡ ngàng, Tần Như Tuyết thì hơi ửng đỏ mặt, trong mắt thoáng chút giận dữ, nhưng nhanh chóng bị món quà của Lý Dật làm cho kinh ngạc đến ngây người.
– Vì vậy, ta đã đặc biệt phái người từ Hỏa Ô đế quốc mua một quả trứng yêu thú, để dâng lên cho công chúa Như Tuyết, mong rằng công chúa sẽ thích.
Trứng yêu thú!
Tất cả mọi người đều giật mình, Tiêu Khinh Vương cũng hơi ngạc nhiên, rồi cười khổ lắc đầu, thầm nghĩ giới trẻ bây giờ, vì tán gái mà không tiếc vung tay quá trán.
Yêu thú là một loại sinh vật vô cùng mạnh mẽ trên đại lục Thiên Vũ, ngay cả võ giả cũng phải e dè.Nhiều người đã tìm cách thu phục yêu thú, biến chúng thành cánh tay đắc lực, tuy có vài trường hợp thành công, nhưng phần lớn đều thất bại.
Bởi vì yêu thú có yêu khí quá nặng, tính cách lại hung bạo tàn nhẫn, rất khó thuần phục.
Sau đó, cuối cùng có người nghĩ ra một biện pháp tuyệt vời, đó là khi yêu thú còn trong trứng, sẽ bắt đầu ngày ngày ở bên cạnh nó, đợi khi yêu thú nở ra, lại dốc lòng nuôi dưỡng, như vậy sau khi yêu thú lớn lên, sẽ trung thành tuyệt đối, không bao giờ phản bội.
Sau khi biện pháp này được lan truyền, giá trứng yêu thú tăng lên gấp ngàn lần!
Mọi người im lặng nhìn quả trứng thú trên khay, nó có màu đỏ rực hơi trong suốt, dường như có một con yêu thú đang ở bên trong, có thể phá vỏ bất cứ lúc nào.
Ngay cả Tần Như Tuyết, người vốn không có thiện cảm với Lý Dật, cũng có chút cảm động, khẽ nói:
– Lý Dật, cảm ơn ngươi.Ta rất thích món quà này.
Trong lòng Lý Dật nở hoa, đang đắc ý vô cùng, đột nhiên một giọng nói lạc lõng vang lên:
– Hừ, trứng yêu thú thì đúng là trứng yêu thú, nhưng trứng chết thì có tác dụng gì? Nướng lên ăn à? Xin lỗi, con non bên trong thối rữa cả rồi, không ăn được đâu.
– Ai ăn nói linh tinh vậy!
Lý Dật giật mình, lập tức giận dữ quát.
Hắn quay đầu nhìn ra, chủ nhân của giọng nói kia, quả nhiên là Lý Vân Tiêu, kẻ mà hắn hận đến nghiến răng, chỉ ước gì có thể lăng trì xử tử!
– Lý Vân Tiêu, ngươi không biết thì đừng có ăn nói bậy bạ!
Hắn không còn để ý đến hình tượng nữa, thô tục quát:
– Cái này đáng giá bao nhiêu tiền ngươi có biết không? Mẹ nó, có thể mua được cả trăm, cả ngàn thằng như ngươi!
Lý Vân Tiêu thản nhiên cười lạnh nói:
– Dù nhiều tiền hơn nữa, thì cũng chỉ là một quả trứng chết thôi!
– Ngươi!
Lý Dật giận dữ, hướng về phía Tần Chính bái lạy:
– Bệ hạ, kẻ này cố ý gây rối trong yến tiệc, xin bệ hạ hãy trục xuất hắn ra ngoài!
Tần Chính cau mày hỏi:
– Lý Vân Tiêu, sao ngươi biết đây là một quả trứng chết?
Lý Vân Tiêu nói:
– Dù ta nói thế nào, hắn cũng sẽ cãi chày cãi cối.Chỉ cần bổ quả trứng này ra là biết ngay thôi.
– Hừ, bổ ra? Vật quý giá như vậy nếu hỏng thì ngươi đền nổi sao?
Lý Dật cười lạnh nói.
Tần Như Tuyết cũng đầy vẻ nghi hoặc, tỏ vẻ không muốn.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
– Như Tuyết à, đợi đến khi ngươi vất vả ấp mấy tháng, phát hiện không có động tĩnh gì, thì sẽ biết ta nói đúng thôi.
– Ngươi còn nói bậy!
Lý Dật tức giận nói:
– Bệ hạ, xin hãy tống cổ kẻ này ra ngoài!
Tần Chính nghiêm nghị nói:
– Lý Vân Tiêu, nói năng phải thận trọng, không có chứng cứ thì đừng ăn nói lung tung.Nể tình ngươi có công cứu chữa công chúa, chuyện này coi như bỏ qua, nhưng không được nói bậy bạ nữa.
Lý Vân Tiêu im lặng lắc đầu, quả trứng thú kia, bất kể là màu sắc hay thần thức nhận biết, đều là trứng chết không thể nghi ngờ.Nhưng vật này quá quý giá, ít người được thấy, nên không ai biết cả.
Sau một khoảnh khắc im lặng, đại vương tử Tần Dương cười vỗ tay, thuộc hạ lập tức mang lên hai chiếc khay, đi đến trước mặt Lạc Vân Thường và Tần Như Tuyết.
Khi mở ra, tất cả mọi người đều sáng mắt, kinh ngạc tột độ.
Tần Dương lộ vẻ đắc ý, cười nói:
– Mười khối cực phẩm nguyên thạch này chúc Lạc thống lĩnh sớm ngày đột phá Vũ Quân, trở thành cường giả Vũ Vương thứ ba của vương quốc.Mười viên Long Nhãn Trân Châu kia chúc Như Tuyết muội muội ngày càng xinh đẹp, sớm ngày gả cho được lang quân như ý!
Long Nhãn Trân Châu, tuy không bằng Đông Hải Minh Nguyệt Châu, nhưng ít nhất cũng phải vài vạn kim tệ một viên.Lần này mang ra mười viên, tài lực có thể nói là kinh khủng.Nhưng điều khiến mọi người kinh sợ hơn là mười khối cực phẩm nguyên thạch kia!
Phải biết, võ giả tu luyện càng cao, càng phải dựa vào nguyên thạch.Tỷ lệ hối đoái trên thị trường là một khối cực phẩm nguyên thạch đổi được một trăm khối thượng phẩm nguyên thạch, một khối thượng phẩm nguyên thạch đổi được một trăm khối trung phẩm nguyên thạch, một khối trung phẩm nguyên thạch đổi được một trăm khối hạ phẩm nguyên thạch.
Đừng nói võ giả bình thường đều dùng hạ phẩm nguyên thạch, cho dù ngươi có một triệu hạ phẩm nguyên thạch, người ta cũng không chịu đổi cho ngươi mười khối cực phẩm nguyên thạch.Bởi vì cực phẩm nguyên thạch tồn tại cực kỳ ít, tác dụng lại vô cùng lớn.
Giá trị của mười viên cực phẩm nguyên thạch này, còn cao hơn nhiều so với trứng yêu thú.
Lần này, không chỉ Lạc Vân Thường, ngay cả Tiêu Khinh Vương cũng hơi động lòng.
Mười viên Long Nhãn Trân Châu tuy quý giá, nhưng so với mười khối cực phẩm nguyên thạch kia, thì khác nhau một trời một vực.Điều này cũng phản ánh một phần tâm tư của đại vương tử Tần Dương.Tuy rằng muội muội Như Tuyết có thân phận cao quý, nhưng trong mắt hắn lại là người vô dụng.Tặng vài viên trân châu là xong.Còn Lạc Vân Thường thì hoàn toàn khác!
Nàng không chỉ là một trong năm vị thống lĩnh của Trấn Quốc Thần Vệ, mà còn đạt đến cảnh giới Tứ Tượng Vũ Quân khi còn trẻ như vậy, tương lai thành tựu không thể đoán trước.Hiện tại còn trở thành Thuật Luyện Sư, quả thực là người xuất sắc nhất trong ngàn năm qua của Thiên Thủy quốc, ngoại trừ Dương Địch.
Tần Dương là đại vương tử, nên phải suy nghĩ theo tư duy của bậc đế vương.Lôi kéo Lạc Vân Thường, theo hắn thấy, không chỉ giúp ích rất lớn cho việc leo lên ngôi vương, mà còn là một yếu tố quan trọng đối với sự ổn định của quốc gia sau này.Vì vậy, hắn mới bỏ ra số vốn lớn để mua mười khối cực phẩm nguyên thạch!
Hơn nữa, Lạc Vân Thường cũng là một mỹ nữ hiếm có, mang một vẻ đẹp cao ngạo, Tần Dương đã sớm đem lòng ái mộ.Nhiều lần phái người bày tỏ tâm ý, nhưng đều bị từ chối lạnh lùng.
Lạc Vân Thường tự nhiên hiểu ý của hắn, nhàn nhạt đáp:
– Lễ vật của đại vương tử quá nặng, Vân Thường không dám nhận.
Tần Dương bước ra khỏi bàn tiệc, chỉnh lại y phục, nhanh chân đi đến trước mặt Lạc Vân Thường, hai tay nâng lễ vật nói:
– Vân Thường, tình ý của ta đối với nàng, nàng còn chưa rõ sao? Hôm nay, ngay trước mặt văn võ bá quan, Tần Dương ta cầu hôn nàng! Gả cho ta đi, Vân Thường!
Hắn đột nhiên quỳ một chân xuống, ánh mắt lấp lánh!

☀️ 🌙