Đang phát: Chương 50
– Hừ!
Long Khánh lộ ra vẻ tức giận.
– Cả ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi, thân là đại đội trưởng Cấm Vệ Quân mà để người ta đánh phế cả hai tay, đúng là đồ bỏ đi!
Long Nhiên bỗng lên tiếng:
– Cha, người kia cũng bị ca ca bắt về ba ngày trước, còn rất trẻ, có khi nào là Lý gia thiếu gia mà chúng ta đang tìm không?
Long Khánh ngớ người, đột nhiên quát lớn:
– Long Hân, Long Hân!
Một người đàn ông dáng vẻ quản gia lập tức chạy đến.
– Lão gia, có gì sai bảo?
Mặt Long Khánh tối sầm, lạnh giọng hỏi:
– Ba ngày trước Hạo nhi mang về một người trẻ tuổi, tên gì?
Long Hân ngẩn người, cẩn thận nhớ lại:
– Hình như…hình như là Vân gì đó…
– Hú hồn!
Long Khánh vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm, xua tay:
– Ra là họ Vân, không sao rồi, ngươi lui đi.
Long Hân “Dạ” một tiếng, vừa định quay đi thì chợt nói:
– À, nhớ ra rồi, hắn không họ Vân, mà là Lý, tên Lý Vân Tiêu.
…
Tĩnh lặng bao trùm cả viện, chỉ còn tiếng gió xào xạc lá cây, Long Khánh bỗng thấy lạnh sống lưng.
Long Nhiên ngạc nhiên hỏi:
– Cha, có phải người này không?
Long Khánh đờ đẫn, đầu óc ong ong, mồ hôi túa ra trên trán.Nghĩ đến vẻ mặt âm trầm của quốc vương, ánh mắt giận dữ của Trương Thanh Phàm đại sư, còn cả Hứa Hàn đại sư…dù ông là thống lĩnh Cấm Vệ Quân, quyền cao chức trọng, so với những người kia cũng chỉ như con sâu cái kiến.
Trời ơi, mình đã huy động toàn bộ Cấm Vệ Quân, thức trắng ba ngày ba đêm để tìm kiếm, người cần tìm lại đang bị giam trong địa lao nhà mình!
Hơn nữa người này còn là cháu đích tôn của Tĩnh quốc công, con trai của Phi Long tướng quân…
Long Nhiên bỗng thì thầm:
– Đã ba ngày rồi, ca ca có khi nào đã giết hắn rồi không?
Ầm ầm!
Câu nói này như sấm sét nổ vang trong đầu Long Khánh, khiến ông tê dại cả người, đầu óc quay cuồng, suýt ngã.
– A!
Một tiếng thét thảm vang lên từ ngoài cửa, tiếp theo là một trận náo loạn, mấy người hầu hốt hoảng chạy vào, vừa hô:
– Không hay rồi, có người xông vào Long phủ, người đâu mau đến!
Lòng Long Khánh nguội lạnh, nghe tin có kẻ xông vào phủ càng thêm giận tím mặt, toàn bộ sự giận dữ hóa thành một luồng nguyên lực, ông há miệng quát, một làn sóng âm khuếch tán ra, Sư Tử Hống bỗng vang vọng.Nội lực của ông dồi dào, một tiếng gầm làm rung chuyển cả Long phủ.
– Kẻ nào dám xông vào Long gia ta, to gan thật!
Tiếng sư tử gầm thét khiến muôn thú kinh sợ!
Thực lực của Long Khánh lúc này không còn gì nghi ngờ, ông có thể trở thành thống lĩnh Cấm Vệ Quân là nhờ đạt đến cảnh giới Tam Tài của đại Vũ sư! Người Long phủ dù bị chấn đến đau màng nhĩ nhưng lòng đều bình tĩnh lại.Nếu gia chủ đã ra tay thì Long phủ sẽ không sao, kẻ đến ắt phải chết.
Đúng lúc mọi người vừa trấn tĩnh thì một âm thanh còn mạnh hơn cả Sư Hống Công từ trên trời giáng xuống, sóng âm được người đó dùng chân khí hội tụ thành một đường, đột ngột tiến vào Long phủ, ầm ầm nổ tung.Sóng âm khổng lồ lan tỏa khắp Long phủ, màng nhĩ của tất cả mọi người bị chấn đến mất thính giác, nhiều người hầu còn bị chảy máu tai, đầu đau như búa bổ, ngã lăn ra đất, giãy giụa đau đớn.
– Trấn quốc Thần vệ phụng lệnh của Lạc Vân Thường thống lĩnh, Trương Thanh Phàm đại sư, tạm thời tiếp quản Long phủ! Ai chống cự sẽ bị xử tội phản quốc!
– Trấn quốc Thần vệ? Sao lại là Trấn quốc Thần vệ?
Người trong Long phủ đều kinh ngạc há hốc mồm, ngơ ngác nhìn quanh.
– Sao lại là Trấn quốc Thần vệ? Chúng ta không phải là Cấm Vệ Quân sao? Chẳng phải Cấm Vệ Quân và Trấn quốc Thần vệ là đồng minh sao?
Long Khánh giật mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, lòng đầy bi ai, sao lại nhanh như vậy?
Chỉ trong chớp mắt, trong viện xuất hiện hơn mười võ giả, ai nấy đều lạnh lùng, ánh mắt băng giá nhìn chằm chằm ông.Đó chính là đội Thần vệ thứ tư do Lạc Vân Thường thống lĩnh!
Thần thức của Long Khánh tỏa ra dò xét, tất cả đều là Võ sư, trên vai mỗi người đều có huy chương, đúng là Trấn quốc Thần vệ không sai!
Lúc này, một đám người đi thẳng từ ngoài cửa lớn vào, dẫn đầu là Trương Thanh Phàm, phía sau là Lạc Vân Thường, Hứa Hàn, Cổ Vinh…người của Thuật Luyện Sư Công Hội.
Long Khánh suýt ngất, cố nén nỗi bi thương, vội vàng tiến lên đón:
– Trương đại sư, Hứa đại sư, Lạc đại nhân, chuyện này là sao?
Trương Thanh Phàm chắp tay lạnh lùng nói:
– Long đại nhân, thất lễ rồi!
Trần Chân từ phía sau chen ra, đi thẳng vào vấn đề, giận dữ nói:
– Long đại nhân, Vân thiếu bị giam trong Long phủ của ông! Thảo nào tìm khắp kinh thành ba ngày không thấy, hóa ra là bị ông bắt lại!
Lòng Long Khánh lạnh toát, gần như khẳng định là con trai mình đã bắt Lý Vân Tiêu, ông lau mồ hôi lạnh trên trán, vẫn muốn ngụy biện.
– Sao lại nói vậy?
Giờ ông hận không thể tóm lấy Long Hạo phế bỏ ngay lập tức!
Lạc Vân Thường từ tốn nói:
– Mộng Vũ, kể lại mọi chuyện lúc đó đi.
Mộng Vũ run rẩy bước ra từ đám đông, trước mặt bao nhiêu nhân vật lớn, cô cẩn thận kể lại mọi chuyện ngày hôm đó.Từ việc mình bị Tuấn Lương trêu ghẹo, Lý Vân Tiêu ra tay, đến việc bị Trấn quốc Thần vệ đánh bị thương rồi bị Long Hạo bắt đi.Cô kể chi tiết từng li từng tí.
Trong đám đông, Cổ Vinh cũng mồ hôi lạnh đầm đìa, chuyện này hóa ra bắt đầu từ một học sinh của mình gây ra.Hơn nữa Tuấn Lương chỉ nghe mình giảng mấy khóa đã tự xưng là đệ tử, chuyện này ông cũng không để ý, trực tiếp nhận làm đệ tử ký danh, giờ ông hận không thể tự tát mình mấy cái, không ngờ sự tình lại thành ra…
Mộng Vũ kể xong, Trương Thanh Phàm lạnh lùng nói:
– Long đại nhân, ông nghe rõ rồi chứ? Hiện tại chúng tôi tạm thời tiếp quản toàn bộ Long phủ, nếu thật sự oan uổng cho Long đại nhân, một mình ta sẽ chịu trách nhiệm!
Ông vung tay lên, thủ hạ lập tức tản ra tứ phía, lục soát mọi ngóc ngách.
Người Long phủ đều sợ hãi run rẩy, ai dám làm càn?
Lạc Vân Thường nhẹ giọng nói:
– Long đại nhân, nếu không có chứng cứ xác thực, chúng tôi đâu dám phong tỏa phủ đệ của ngài.Sự việc đã đến nước này, ngài vẫn nên phối hợp với chúng tôi thì hơn.
Khí thế của Long Khánh trong nháy mắt suy sụp, lần này thật sự gây ra chuyện lớn rồi, lòng ông chua xót vô cùng.
Trương Thanh Phàm nhìn chằm chằm ông, lạnh lùng hỏi:
– Hiện tại ta chỉ hỏi một câu, Lý Vân Tiêu hiện giờ còn sống hay đã chết?
