Chương 158 Lâm tranh

🎧 Đang phát: Chương 158

“Thế nào được!” Mông Văn vội xua tay, giọng đầy cảm kích, “Chúng tôi chỉ là giúp việc cho Lâm tiên sinh, sao dám mơ tưởng đến cổ phần.”
Lý Thanh cũng rối rít chối từ.Chỉ có Diệp Điềm thầm nghĩ, chị Văn ngốc thật, mới trải qua một đêm với hắn mà đã toàn tâm toàn ý lo lắng cho hắn rồi.Còn Lý Thanh, vốn là người của Lâm Vân, đương nhiên không cần thêm gì nữa.
Lâm Vân chẳng muốn phí lời, khoát tay quyết định: “Vậy Mông Văn và Lý Thanh mỗi người một phần, Diệp Điềm và Mông Chân mỗi người nửa phần, còn lại là của ta.Quyết định vậy đi, đừng ai ý kiến gì nữa.”
Thực ra, nghe bọn họ chối từ, Lâm Vân cũng suy nghĩ lại.Vân Môn Tập Đoàn sau này nhất định sẽ là một con quái vật khổng lồ.Chỉ cần một phần cổ phần thôi cũng đã là một con số khủng khiếp rồi.Có lẽ bọn họ hiện tại còn chưa nhận ra điều đó.
“Ta phải lập tức rời khỏi Yên Kinh,” Lâm Vân ngừng một chút rồi nói tiếp, “Mọi chuyện ở đây giao lại cho các ngươi.Nếu cảm thấy không thể trụ vững được nữa thì cứ buông tay.Nếu có chuyện gì xảy ra, có thể đến Cảng Hải Tập Đoàn tìm Tài Thần Lão Yêu giúp đỡ.”
Ngoại trừ Lý Thanh có chút tin tưởng vào việc Lâm Vân quen biết Tài Thần Lão Yêu, ba người Mông Văn đều ngây người.Tài Thần Lão Yêu của Cảng Hải Tập Đoàn, đó là một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, quyền uy ngập trời trong giới kinh tế! Nhưng ngay lập tức họ lại nghĩ, Lâm Vân chẳng phải cũng là một nhân vật phi phàm sao?
Sau khi phân phó xong xuôi, Lâm Vân gọi Mông Văn sang một bên, đưa cho nàng một bức thư, dặn dò tìm thời điểm thích hợp giao cho Lục Dược.Hơn nữa, còn nói nếu gặp phải chuyện gì nan giải, có thể tìm Lục Dược trợ giúp.Về phần Diệp Sở Thiên, Lâm Vân nghĩ lại vẫn là thôi, dù sao thân phận của Mông Văn và ông ta cách biệt quá xa.
Lâm Vân không hề trì hoãn, sau khi bàn giao mọi việc xong xuôi, liền nhờ Mông Văn làm hộ chiếu.Trong lúc chờ đợi, hắn tiếp tục chỉ điểm thêm vài chiêu công phu cho Lý Thanh, đồng thời giải đáp một vài thắc mắc cho Mông Văn.
Mông Văn cũng có chút bản lĩnh, hôm sau hộ chiếu đã xong.Lâm Vân cáo từ mọi người, lên máy bay rời khỏi Yên Kinh, thẳng tiến Manaus.Chuyện học hành, Lâm Vân chẳng buồn bận tâm.Dù sao cũng chỉ quen biết vài người, đã có lão Tần lo liệu mọi chuyện, không cần phải để ý.
Lâm Tranh cũng là một người con cháu trong Lâm gia, hiện tại là trưởng ban đảng ủy thành phố Yên Kinh, chỉ cần thêm một bước nữa là có thể tiến vào đảng ủy trung ương.Nhưng nếu đám con cháu không có thành tích gì, lão gia tử sẽ không cất nhắc bọn họ.Cho nên dù chỉ là một bước ngắn, đối với Lâm Tranh mà nói, lại vô cùng xa vời.
Vợ của y là Vương San San cũng đang làm ở cục tài chính, là một phó cục trưởng.Tuy năng lực chính vụ của Lâm Tranh bình thường, nhưng y là một người yêu thương vợ con hết mực.Biết hôm nay Vương San San mời bạn thân về nhà dùng cơm, liền sớm mua đồ ăn về trổ tài.
Vì để vợ vui lòng, ngay cả bảo mẫu y cũng không cho động tay vào.
Sau khi bày biện xong một bàn thức ăn, Lâm Tranh mới cảm thấy hài lòng.Đúng lúc đó, cửa mở, Vương San San cùng một nữ tử cởi giày bước vào nhà.
“Thẩm Đồng, hoan nghênh em đến chơi.” Lâm Tranh niềm nở đón khách.
“Lâm Tranh, anh đúng là một người chồng mẫu mực,” Thẩm Đồng cười nói, “Chồng em chưa bao giờ chủ động vào bếp nấu cơm cho em cả.”
“Lâm Tranh, hôm nay tâm trạng anh có vẻ rất tốt thì phải, còn làm nhiều món ăn như vậy? Có chuyện gì vui sao?” Vương San San cũng cười nói.Chồng cô, ngoại trừ việc không mấy hòa thuận với anh em trong nhà, thì đối xử với cô rất tốt.Chỉ là, mỗi khi có cơ hội thăng tiến, cơ hội đó lại rơi vào tay con cháu khác của Lâm gia, còn Lâm Tranh chỉ mãi luẩn quẩn ở chức trưởng ban.
“Lâm Tranh, đây là ảnh của ai vậy?” Vương San San thấy một tấm ảnh của một thanh niên đặt trên bàn trà, tò mò hỏi.
“Là đứa em họ của anh ở Phần Giang, tên là Lâm Vân.Trước kia anh có gặp một lần.Nghe nói hiện tại đã bỏ nhà ra đi.Hôm nay Tam gia triệu tập tất cả mọi người trong Lâm gia đến họp gia tộc, phát cho mỗi người một tấm ảnh của nó.Ông ấy nói, nếu ai tìm được Lâm Vân, Tam gia sẽ rất vui mừng.Nếu anh tìm được thì tốt rồi, chức trưởng ban này của anh cũng không cần phải ngồi nữa.”
Lâm Tranh vừa dứt lời, Thẩm Đồng từ nhà vệ sinh đi ra.
“Không phải nói hắn ở Phụng Tân sao? Sao còn phải tìm?” Vương San San chưa kịp nói hết câu, Thẩm Đồng đã chen vào.
“A, người trong ảnh em đã thấy rồi, sao anh lại có ảnh của hắn?” Thẩm Đồng nhìn tấm ảnh trong tay Vương San San, nhận ra ngay người này chính là người cô đã thấy ở đồn cảnh sát.Hình như lúc đó hắn còn xung đột với cảnh sát thì phải.Nhưng sau đó lại không có chuyện gì.
“A, thật sao? Hắn là em họ Lâm Vân của anh.” Lâm Tranh nghe Thẩm Đồng nói vậy, giọng run run.Nếu y có thể tìm được Lâm Vân, chuyện thăng chức còn phải lo lắng gì nữa?
“Khó trách,” Thẩm Đồng bừng tỉnh, “Hóa ra là người của Lâm gia.Nếu là người của Lâm gia, thì gây sự ở một cái đồn cảnh sát nhỏ nhoi, hay gây sự ở đâu lớn hơn nữa cũng là chuyện thường.”
Lâm Tranh không còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện ăn cơm, vội vàng hỏi Thẩm Đồng về Lâm Vân.
Thẩm Đồng kể lại chi tiết mọi chuyện cô đã nhìn thấy.Nghe xong câu chuyện, Lâm Tranh mới biết vị em họ này của mình thật là…bá đạo.
“San San, em cứ ăn cơm với Thẩm Đồng đi, anh đến chỗ Tam gia trước.” Lâm Tranh nóng lòng muốn báo tin này cho Lâm Lộ Trọng.
Vương San San hiểu tâm trạng của chồng, vội nói: “Em biết rồi, anh đi nhanh đi.”
Thẩm Đồng tỏ vẻ nghi hoặc.Ngược lại, Vương San San lại biết một ít chuyện về Lâm Vân.
“Cậu biết áo lót ‘Vân Tằm Miên’ không?” Vương San San hỏi bạn thân của mình.
“Sao mình lại không biết,” Thẩm Đồng vội vàng nói, “Trước kia mình còn nhờ người quen biết, mới mua được một bộ ‘Thiên sứ áo xanh’ có 30% hàm lượng ‘Vân Tằm Miên’ đấy.”
“Nghe nói vật liệu ‘Vân Tằm Miên’ và áo lót ‘Vân Tằm Miên’ đều do người em họ Lâm Vân kia của chồng mình làm ra.Thậm chí cả máy móc sản xuất áo lót cũng do một tay hắn chế tạo,” Vương San San tự hào nói, “Tuy chuyện này chưa chắc chắn lắm.”
“Cái gì…” Thẩm Đồng nghe xong sững sờ.

☀️ 🌙