Chương 156 Hạ Tộc bảo vệ

🎧 Đang phát: Chương 156

“Chúng ta cũng chỉ có thể thấy những cảnh chiến đấu đơn giản thôi.” Trì Khâu Bạch cười nói, “Nhưng lão già bốn tay kia chết chỉ với một chiêu, đủ để thấy chiêu đó mạnh cỡ nào.Hắn nghi ngờ đó là Chân Ý nhị phẩm khởi nguyên, thậm chí là nhất phẩm, chắc chắn có lý do đấy!”
“Nhất phẩm ư? Tôi còn chẳng dám nghĩ tới!” Tư Không Dương Quan Chủ lắc đầu.
Nhất phẩm Chân Ý.
Nhìn khắp vô số thế giới, đến cả Thần Giới, đó cũng là đỉnh cao nhất, chỉ có trong truyền thuyết mới có.
Mấy Chân Ý nhị phẩm như ‘Đại Phá Diệt Chân Ý’, ‘Luân Hồi Chân Ý’, ‘Thời Gian Đình Chỉ Chân Ý’, ‘Âm Dương Chân Ý’, ‘Không Gian Chân Ý’, ‘Vi Tử Chân Ý’,…chỉ nghe tên thôi cũng đủ biết đáng sợ cỡ nào.Đừng nói chi là Chân Ý nhất phẩm còn cao hơn chúng.Bất kỳ Chân Ý nhất phẩm nào cũng đại diện cho bản chất thiên địa tự nhiên.
“Ha ha, chắc là đám phàm nhân quê mùa ít biết.” Cung Ngu cười nói, “Nhưng có thể hoàn thành nhiệm vụ Đăng Sơn Lộ, Đông Bá Tuyết Ưng có kinh nghiệm chiến đấu, binh khí, bí thuật cũng không hoàn toàn hoàn hảo, thêm vào đó là những cảnh chiến đấu kia, kết hợp lại mà xem…tôi thấy có đến tám phần là Chân Ý nhị phẩm khởi nguyên.”
“Tôi cũng nghiêng về Chân Ý nhị phẩm khởi nguyên.” Lão già áo đen nói.
“Không ngờ Hạ Tộc ta lại có một đại năng Chân Ý nhị phẩm ra đời.” Tư Không Dương cảm khái, tự giễu cười, “Mà suýt chút nữa thì bị ta hủy trong tay!”
Lúc trước chỉ là nghi ngờ thôi.
Nhưng sau khi thấy cảnh chiến đấu và nghe lão già bốn tay trăn trối, khả năng Đông Bá Tuyết Ưng nắm giữ Chân Ý nhị phẩm khởi nguyên rõ ràng tăng lên rất nhiều!
“Trước kia ngươi chèn ép Đông Bá Tuyết Ưng ghê lắm.” Lão già áo đen nói, “Lần này phải đền bù cho tốt.”
“Đó là đương nhiên, biết sai phải sửa chứ!” Tư Không Dương Quan Chủ gật đầu nói, “Ta sẽ cho hắn đứng hạng nhất!”
“Trực tiếp hạng nhất luôn ư?” Trì Khâu Bạch cười.
“Nhất định là hạng nhất! Dù hắn không phải Chân Ý nhị phẩm khởi nguyên, thì chỉ Chân Ý tam phẩm thôi cũng đủ rồi.” Tư Không Dương nói, “Mấy đứa phàm nhân trẻ tuổi kia chẳng ai nắm giữ Chân Ý khởi nguyên cả, Đông Bá Tuyết Ưng vừa nắm giữ mà lại còn trẻ như vậy! Đã đủ để đứng đầu rồi, huống chi hắn rất có thể nắm giữ Chân Ý nhị phẩm khởi nguyên.Đúng rồi, các vị, cảnh chiến đấu này ngàn vạn lần đừng tiết lộ ra ngoài.Về thực lực của Đông Bá Tuyết Ưng, cố gắng giữ bí mật.”
“Yên tâm, chỉ có bốn người chúng ta biết thôi.” Trần Cung Chủ áo đen cũng gật đầu, “Với bên ngoài thì nói Đông Bá Tuyết Ưng nắm giữ Chân Ý tam phẩm khởi nguyên, đến lúc đó ta cũng nhắc nhở Đông Bá Tuyết Ưng.”
“Còn mấy món bảo vệ tính mạng nữa, cũng phải chuẩn bị cho tốt.” Tư Không Dương nói, “Việc này cần nhờ lão Trần, Thủy Nguyên Đạo Quan chúng ta lấy ra bảo bối chắc là không đủ.”
“Chắc chắn rồi.” Trần Cung Chủ không thể từ chối.
Quyền lực của Tân Hỏa Cung Cung Chủ rất lớn, vì ông ta tuyệt đối trung thành, nắm giữ mấy món bảo bối trấn tộc của Hạ Tộc.
Rõ ràng là địa vị của Đông Bá Tuyết Ưng hôm nay đã tăng vọt, đáng để Hạ Tộc dốc toàn lực bảo vệ!
***
Bốn vị Bán Thần thương lượng xong hết kế hoạch bảo vệ Đông Bá Tuyết Ưng trưởng thành, còn ở cuối Đăng Sơn Lộ, trên đỉnh ngọn núi cao vút kia, bản thân Đông Bá Tuyết Ưng thì không vội xuống núi.
“Không thể coi thường Thánh Giai Phàm Nhân được.” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn thi thể lão già bốn tay trước mắt, suy ngẫm lại trận chiến này, rút kinh nghiệm.
Giống như ở đoạn thứ hai Đăng Sơn Lộ gặp hai gã phàm nhân kia, dù cũng là đỉnh Thánh Giai, nhưng cảnh giới quá thấp, không có lực lượng độ…Một khi cảnh giới bị áp chế, dễ dàng bị giết.
Nhưng lão già bốn tay thì khác! Hạ Tộc thậm chí còn cấm hắn dùng bất kỳ phàm binh khí nào, hắn chiến đấu tay không! Vậy mà vì nắm giữ Chân Ý thất phẩm ‘Thủy Lãng Chân Ý’, hắn có thể phát huy lực lượng một cách tinh diệu, đánh Đông Bá Tuyết Ưng chật vật, binh khí va chạm, hắn vẫn bị trọng thương.
Nếu không đột phá, cuối cùng trong tuyệt vọng có lẽ phải nhận thua ngay lập tức, để khí linh cứu mình rời đi.Cầu cứu chậm thì có thể mất mạng.
“Ta tuy đã đột phá.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ, “Nhưng những Thánh Giai đỉnh cao thật sự lợi hại, có binh khí lợi hại, thường thì cũng nắm giữ Chân Ý.Ta vẫn không thể coi thường bọn họ.”
“Phải tiếp tục hoàn thiện Chân Ý khởi nguyên.”
“Phải mạnh hơn nữa.”
Đến khi mình nắm giữ Chân Ý thật sự, mới có tư cách nhìn đời bằng nửa con mắt, giờ mình vẫn còn non lắm.
“Lần này ta nắm giữ Chân Ý khởi nguyên…” Đông Bá Tuyết Ưng duỗi ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua trước mắt, ba màu ảo diệu vờn quanh đầu ngón tay, thoạt nhìn tùy ý mà đâm xuyên không gian, không gian lớp lớp bị đâm thủng.
Trong khoảnh khắc xuyên thủng—
Linh hồn tinh thần Đông Bá Tuyết Ưng cảm nhận được cảnh tượng hư ảo, trong thế giới mênh mông, chỉ có những hình cầu khổng lồ chậm rãi xoay chuyển…
Điểm cuối của tất cả, điểm khởi đầu của tất cả.
Nguồn gốc của thời không.
Vạn vật đều hội tụ thành một, mình có thể cảm nhận và hiểu hết mọi ảo diệu, tất cả đều hội tụ làm một thể.
Người tu hành cảm ngộ thiên địa tự nhiên, ngộ ra đủ loại ảo diệu, nhưng giờ phút này lại cảm giác như tất cả thiên địa tự nhiên đều ngưng tụ thành một hình cầu, đầy đủ một ‘điểm’.
“Cực điểm?” Đông Bá Tuyết Ưng vẫn thấy tim đập nhanh.
Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua trước mắt, không gian như những lớp sóng bị xỏ xuyên, dòng chảy thời gian cũng bị khuấy đảo.Tất cả lực lượng thiên nhiên trong thiên địa ở nơi ‘xỏ xuyên’ này đều như sóng nước tránh ra, dễ dàng bị đâm thủng.
“Đó chính là cực điểm sao? Vạn vật quy nhất, điểm cuối của mọi tu hành, cũng là điểm khởi đầu?” Đông Bá Tuyết Ưng không thể tin được, mình lại có thể chạm đến ‘cực điểm’ một chút nông cạn.Nhưng dù thế nào, cũng là có liên quan đến Cực Điểm Chân Ý!
“Vậy ta, chắc là xem như một nhánh của Cực Điểm Chân Ý.”
“Nếu muốn đặt tên…chắc là gọi ‘Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý’.” Đông Bá Tuyết Ưng nói thầm.
Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý, thuộc nhánh Cực Điểm Chân Ý, chắc là nhị phẩm Chân Ý!
Bản thân Cực Điểm Chân Ý là phi thường hoàn mỹ, mọi thứ đều quy về một, vừa có tính công kích đáng sợ, vừa có phòng ngự kinh khủng, thậm chí còn ảnh hưởng đến thời gian không gian vạn vật…Dù sao có thể thành Chân Ý nhất phẩm thì phải là hoàn mỹ vô khuyết.
Còn ảo diệu nước lửa gió thì chưa đủ tư cách ngưng kết ra loại hình thức Chân Ý hoàn mỹ vô khuyết kia.
Nước lửa gió.
Nước lửa tương sinh, uy lực tăng vọt.
Gió trợ thế lửa! Lửa cũng giúp gió thổi!
Gió giúp sóng nước mạnh, sóng nước càng thêm uy phong!
Ba thứ hỗ trợ lẫn nhau, khiến uy lực không ngừng quấn quýt chồng lên…Cuối cùng ba loại ảo diệu hội tụ hoàn mỹ, hội tụ thành ‘một điểm’, rồi sau đó xỏ xuyên phá hủy mọi trở ngại! Dù chỉ đại diện cho một nhánh ‘Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý’ của Cực Điểm Chân Ý, nhưng có uy lực xuyên thấu, đã phi thường kinh khủng rồi.
Cực Điểm Xuyên Thấu, đại diện cho một mặt thuần túy tiến công của ‘Cực Điểm Chân Ý’, ẩn chứa uy lực xỏ xuyên cực kỳ khủng bố.
Dưới cực điểm…
Mọi thứ đều có thể bị xỏ xuyên!
Là Chân Ý đáng sợ thuần túy tính công kích!
***
Chân Ý cũng chia ra nhiều loại, giống như ‘Không Gian Thiết Cát Chân Ý’ của Trì Khâu Bạch và ‘Sinh Mệnh Chân Ý’ của Áo Lan trưởng lão cũng là Chân Ý tam phẩm, vì sao ai cũng công nhận Trì Khâu Bạch là đệ nhất thiên hạ? Vì ‘Không Gian Thiết Cát Chân Ý’ của Trì Khâu Bạch là Chân Ý thuần túy đi theo hướng công kích cực đoan, khiến công kích trong chiến đấu cực kỳ đáng sợ.
Đồng dạng đạo lý.
‘Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý’, là Chân Ý nhị phẩm đi theo hướng thuần túy công kích cực đoan! Nên lão già bốn tay kia mới thấy hình thức Chân Ý này quá kinh khủng, thậm chí nghi ngờ là Chân Ý nhất phẩm.
Thực tế đây đúng là Chân Ý nhị phẩm.
Chỉ là nó là một loại Chân Ý đi theo hướng cực đoan!
Ba loại ảo diệu nước lửa gió…Kết hợp khác nhau sẽ sinh ra kết quả khác nhau, lúc trước kết hợp ở phương diện ảo thuật, sẽ khiến Đông Bá Tuyết Ưng nắm giữ ‘Huyễn Tượng Chân Ý khởi nguyên’! Lúc đó Đông Bá Tuyết Ưng không hài lòng, giờ kết hợp lại, mới coi như đạt đến cực hạn hoàn mỹ nhất mà Đông Bá Tuyết Ưng nhận định trong suy nghĩ.
Nước lửa gió, nhất định phải vô cùng am hiểu ở phương diện tiến công.Ở phòng ngự và những phương diện khác cuối cùng phải kém một chút.
“Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý, xem như là rất giỏi rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng khẽ nhíu mày, lý trí nói cho hắn biết, thế này đã rất lợi hại rồi, nhưng trong lòng vẫn không hài lòng.
“Thứ ta theo đuổi là cực hạn của thương pháp!”
“Ở công kích, ta rất hài lòng.”
“Nhưng thương pháp cực hạn thật sự, chỉ có công kích thôi là đủ sao?” Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu, “Ừm, ta sẽ tiếp tục tăng cường Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý, để phương diện tiến công mạnh hơn! Nhưng những phương diện khác cũng phải hoàn thiện!”
Đã quyết định, Đông Bá Tuyết Ưng liền cất bước bay ra khỏi đỉnh núi, xẹt qua không trung, hướng Trúc Ốc Sơn bay đi.
Lúc này bốn thân ảnh khác cũng phá không bay tới, nghênh đón Đông Bá Tuyết Ưng.
***
Trúc Ốc Sơn.
Nước suối nóng bốc hơi, trong một trúc lâu, sư tỷ Trác Y áo tím ra khỏi phòng, đứng trong tiểu viện trúc lâu của mình, ngắm cảnh đẹp, tâm trạng vô cùng tốt.
“Trường Phong đại ca tốt thật, chỉ điểm mọi người tận tình như vậy.” Trác Y sư tỷ mỉm cười, “Anh ấy cũng chưa có vợ, em không tin là lâu dần anh ấy không động lòng.”
Trác Y rất tự tin vào bản thân.
Nàng sớm đã chướng mắt đám phàm nhân ở Xích Vân Sơn rồi, Tư Đồ Hồng là một kẻ đứng núi này trông núi nọ ngu ngốc, còn Đông Bá Tuyết Ưng tuy trẻ, nhưng chẳng có tiền đồ gì.
“Vẫn là Trường Phong đại ca tốt hơn!” Trác Y càng tiếp xúc Trì Khâu Bạch, lại càng mê luyến, tiếc là Trì Khâu Bạch chẳng có ý gì với nàng, nhưng Trác Y vẫn cảm thấy thời gian dài rồi thì có thể thành công.
“Ừm?” Trác Y nghi ngờ nhìn cây cột đá ngọc trong sân.
Trên cột đá ngọc hiện ra bảng xếp hạng mới nhất của các phàm nhân Xích Vân Sơn.
“Hạng nhất: Đông Bá Tuyết Ưng, ảo diệu nước lửa gió tầng thứ ba, hoàn thành nhiệm vụ sinh tử ‘Đăng Sơn Lộ’.”
Trác Y không kìm được trợn to mắt, rồi dụi mắt nhìn kỹ lại lần nữa.

☀️ 🌙