Đang phát: Chương 287
Dây đàn rung động tạo ra khí xoáy, từng tia một mang theo sát khí.
Cô gái mù mắt, người đứng thứ ba trên bảng sát thủ, ngang hàng với Hề Sấu, không cho Từ Phượng Niên cơ hội hồi phục.Ngón cái tay phải của cô ta vừa mảnh khảnh vừa nguy hiểm.Từ Phượng Niên dùng cây Xuân Lôi cắm vào phiến đá xanh ven đường để chống đỡ, ngẩng đầu nhìn lên, hai sợi tơ bạc cắt ngang vô số giọt mưa, lao thẳng tới.Cảnh này gợi nhớ đến việc Lý Thuần Cương dùng ngón tay bắn nước trên đường bùn lầy, tạo thành một đường kiếm liên tục.Từ Phượng Niên không dám khinh suất, vội vàng dùng tay gạt lia lịa, đánh tan tơ bạc.Thân hình anh ta lùi nhanh, dường như muốn tìm hiểu xem những sợi tơ bạc này có sức mạnh gì.Tơ bạc xé toạc giọt mưa, xuyên qua dễ dàng như kim châm xuyên tuyết mỏng.Từ Phượng Niên cảm thấy khó khăn, chỉ xét về nội lực, có lẽ một nửa Đại Hoàng Đình mà Vương Trọng Lâu tặng cũng đủ sức đối phó, nhưng về độ biến ảo và tinh diệu thì còn kém xa.Anh ta đành thu tay về, nắm chặt thành quyền, nện vào đầu tơ bạc.Anh ta vẫn không dám chủ quan, vận dụng chiêu “bốn lạng bạt ngàn cân” học được từ Võ Đang, dùng lực đẩy khéo léo, chuyển hướng hai sợi tơ bạc, để chúng xuyên qua màn mưa phía sau.
Từ Phượng Niên lại cúi người lao đi, chân lướt trên mặt nước, không chạm vào phiến đá xanh nào.Bàn tay phải khẽ nâng lên, Xuân Lôi rời khỏi phiến đá, xuất hiện giữa không trung, kiếm khí cuồn cuộn, nghiền nát những rung động của dây đàn trong phạm vi hai mươi bước.Vừa rồi anh ta lùi mười bước, giờ chỉ còn cách nữ nhạc công bốn mươi bước.
Ngoài trừ chiêu “Kim Lũ” đẩy lùi Xuân Lôi, âm sắc từ dây cung của nữ nhạc công lại trở về vẻ uyển chuyển, du dương như trước.Từ nhỏ Từ Phượng Niên đã theo nhị tỷ Từ Vị Hùng nghiên cứu cổ phổ và nhạc khí, tuy không quá xuất sắc nhưng cũng không phải kẻ mù tịt về âm luật, nên anh ta dần nhận ra vài điều.Hai tay người nhạc công này gảy đàn, tay phải theo phái Ngư Sơn của Nam Đường, chú trọng sự uyển chuyển, nhẹ nhàng, mang phong thái của bậc quốc sĩ.Tay trái lại theo phong cách Quảng Lăng của Đông Việt, âm điệu gấp gáp, cuồng bạo, như sóng dữ, như tiếng hát hào hiệp.Sự kết hợp này tuy hỗn tạp, lộn xộn nhưng lại tạo ra những biến đổi bất ngờ, khiến người ta không kịp trở tay, như con thuyền nhỏ chòng chành trên dòng sông hiểm trở.Dùng âm luật để giết người là một loại võ đạo tà môn, những sợi tơ bạc của người phụ nữ này có thể xuyên thủng kim cương, gây tổn thương đến xương cốt, khiến vết thương khó lành.Hơn nữa, còn có những huyền diệu khó giải quyết hơn.Nếu không nhờ Từ Phượng Niên quen với việc phân tâm đa dụng, anh ta đã sớm bị trói chân trói tay, đừng nói tiến lên, có lẽ đã phải bỏ chạy khỏi con hẻm.
Từ Phượng Niên dùng Thục thức mở đường, phá tan vô số tơ bạc, từng bước tiến lên, thêm mười bước nữa.Vô vàn tơ bạc bao vây như một vòng cung, bị khí thế của Từ Phượng Niên ép sát về phía nữ nhạc công.
Cô gái mù mặt không chút biểu cảm, không biết là đang đổi khí hay xuất thần.Tay phải hơi khựng lại, tay trái vẫn lơ lửng trên dây cung.Tiếng đàn đột ngột ngừng bặt, không một giọt nước nào lọt qua, báo hiệu một kẽ hở rõ ràng.Xuân Lôi phá tan vòng cung, Từ Phượng Niên thừa cơ xông lên, dù là cạm bẫy cũng phải phá tan.
Anh ta kiên nhẫn chờ đợi đến khi chỉ còn cách ba mươi bước.Cô ta rốt cục cùng lúc đặt hai tay xuống dây đàn, nhưng lại gảy một cách hỗn loạn, như đứa trẻ nghịch ngợm gõ bừa, liên tiếp mười tám lần, một chiêu “lão già hồ đồ thập bát phách”.Mười tám vũng nước xung quanh Từ Phượng Niên liên tiếp nổ tung, may mà có đao pháp “cá bơi” để anh ta linh hoạt né tránh.Trừ việc tránh được hoàn toàn mười vũng, năm thủy đao bị “hải thị thận lâu” cản lại, vẫn còn ba thủy đao đánh nát Đại Hoàng Đình, bắn vào hai chân Từ Phượng Niên, rướm máu.
Từ Phượng Niên nghiến răng, nắm chặt Xuân Lôi, ném ra như một cây đoản mâu.Nhạc công vốn mù mắt, không hề nao núng, chỉ khẽ nhếch mép, tay trái tiến lên, ngón phải vê tròn.
Gió mưa trong hẻm nhỏ đột ngột thay đổi, màn mưa như tấm vải bị người ta dùng sức giật xuống, đột nhiên nổi lên một trận gió tuyết mịt mù.Từ Phượng Niên lập tức bị bao vây tứ phía, mắc kẹt trong đó.Xuân Lôi lơ lửng cách đầu cô ta sáu tấc, run rẩy, không thể tiến thêm.Tay trái nhạc công lướt nhanh qua bảy sợi dây, khí thế lớp lớp chồng lên nhau.Tay phải chậm rãi nâng lên, nhẹ nhàng búng tay, gảy vào vỏ đao Xuân Lôi, khiến nó nghiêng cắm vào vách tường.
Trong nội viện, lão phu tử一直倾听着弹奏,从内心赞叹道:“人间竟然真有七叠之手,很有雪琴守边塞马不前的气概,难怪西出阳关无故人。琴音三响,以音如人,散音音倍与天地合,是为三才。这位乐师,大家国手不假。”
墙壁一边一丛芭蕉微微高起的芭蕉叶都断裂粉碎。
魁梧铁匠堵在门口,闭目凝气,皱着眉头。
老夫子惊奇了一声,啧啧说道:“这不是我们西蜀失传已久的拽船手法吗?”
院外杀机四伏。徐凤年推测这位乐师杀手不擅长近身格斗,拼命受伤也要缩短距离,最好是十步之内一刀毙命,只是这场掷骰子豪赌,赌注下得无比之大,甚至连看筛盅点数的机会都没有,相距二十步时,就被乐师左手拨弦掀起的漫天杀机给残酷逼退。以进入一品金刚境界的独到眼力看待这场暴雨,就好像是一张张零散的雨幕竖立在两人之间,无人造势而言,并无玄机,先前乐师右手拨弦,不过是生出银线,洞穿雨幕杀人,但是换成左手之后,却是被琴声控制住的每一颗雨滴,铺陈而成一张张可以随心所欲的雨幕,这种精准掌控,让身陷其中的徐凤年叫苦不迭,铺天盖地雨剑激射而来,只能撑起全身气机,一退再退。
一身血水,被雨水冲刷得几乎不见,又一丝丝流淌而出。
内院中老夫子不能看到这幅惨不忍睹的血腥画面,只是轻声笑道:“都说江湖人士喜欢一言不合拔刀挑战,不过照你所说,这二位都还没说上话,就打起来了?”
说话有意思的铁匠沉声道:“这两个都是利索人。”
老夫子点了点头。
淋雨的铁匠问道:“帮谁?”
老夫子摇头道:“本该帮后来者,不过若是死在乐师谢宋关手上,帮了也无妨。就算是咱们是鹬蚌相争坐收渔翁之利,做了二十多年丧家之犬,没有资格谈什么厚道不厚道。圣人平天下,不是移山填海,简单最高一寸胜过他一寸,矮一分胜过他一分。”
铁匠大概是等了这么多年终于等到瓜熟蒂落,一院三人无论生死终归都会有个结果,而不是悬在半空晃荡,难得流露出一句评述性质的言语,“赵学士,跟太子一样,我其实不喜欢听你讲道理,主要是牙酸,跟啃酸白菜似的。”
老夫子赵定秀不怒反笑,拿手指点点那株榆木瘤疙瘩,“你们两个,一个是没啥大用处的白木,一个是茅坑里的石头。”
说完这句话,老人轻声道:“我已经认命了。其实这样也挺好。”
铁匠仔细感受着院外纷乱气机绞杀,说道:“这位乐师大概是跳过了金刚入指玄境,好像也快要接近天象了。不过一纸之隔,也是天壤之别,说不准。”
老夫子气恼道:“那还打个屁?”
铁匠似乎被老夫子第一次说粗话逗乐,笑道:“我们练武之人,只要不是一步一个脚印走出来的境界,破绽就会很多。”
小巷之中,徐凤年拎起袖子擦了把脸上的雨水和血水。
差不多回到了最初的位置,重新与那位乐师杀手相距百步。
百步之内和二十步之外,乐师右手按弦杀人的本事,已经很可怕了。不曾想二十步之内,左手指玄,还要更加霸道无匹一些。
她每一根银线对于金刚境,都不足以致命,但就像拿着针去戳大皮囊,是一种另类阴毒的韧性切割,一旦僵持不下,被磨死的肯定是不可能靠近人的那个金刚境。
瞎眼女乐师不急着乘胜追杀,双手停滞,放在琴弦上,嘴角翘起,柔声道:“来杀我啊。”
徐凤年差点气得吐血,挤出一个笑脸,试探性问道:“我都不问是谁要杀我,就想知道值多少钱买我命?”
可惜她没有再说任何话了。
徐凤年长舒一口气。
就在此时,她猛然拨指弹弦,当场崩断一根琴弦!
徐凤年气海如大锅水沸,只是被人丢下柴火缓缓加温,并不明显,直到此刻才彻底失控,一口鲜血怎么都压抑不住,涌出喉咙。
这才是瞎眼乐师真正的杀招,弹琴数百下打伤人皮肉和气势,不过是障眼法,既然琴音历来被视作止邪正心之乐,当然也能以在一位于指玄境手中做到禁鬼神破金刚,先前琴声不管是分辨南北,还是快慢之别,都是在进行一种无声引导,暮春之雨如泼墨,但春风润物细无声。这一记断弦,撩拨心声,让徐凤年全身大部气机在瞬间暴逆翻滚,当下就直奔徐凤年心脉而去!若是被她得逞,一颗心脏也就别想完整了。
指玄。指下琴弦。
玄宫为琴弦。这位瞎眼女乐师的指玄,并非敲问长生,而是要斩断别人长生路啊。
徐凤年一拳砸在在胸口,强行压下紊乱气机,一直双腿气机锁金匮他松开最后三分禁锢,龇牙咧嘴地撒腿就跑,这女子设下连环陷阱,就在静等这一刻的时机,他从始至终都在隐忍性情伺机而动,不也是黄雀在后?
插在墙壁上的春雷嗡鸣,只是被雨声掩盖。
堪称女子大国手的乐师蹙起清秀眉头。
她似乎有些惋惜遗憾,再次弹断一根琴弦。
两人头顶滂沱大雨在瞬间静止不动,而巷弄屋檐之下的雨水依旧急速落下,于是出现了一幅诡谲至极的画面。
天地两隔。
一条无雨的巷弄!
