Đang phát: Chương 256
Mượn gió đông từ những lầu xanh mọc lên san sát trong thành, Phi Hồ thành dù giới nghiêm rộng rãi, nhưng vào giờ này vẫn còn rất nhiều gánh hàng rong qua lại trên phố, rao bán ồn ào.Đào Mãn Vũ lại là đứa bé háu đói, bụng không no thì ngủ không yên giấc, thế là người chịu tội vẫn là Từ Phượng Niên.Hắn bèn móc ra một mẩu bạc vụn, mua liền hai bát cơm vàng nấu từ hoa cúc tím cùng mấy thứ bánh ngọt.Đến khách sạn, Lý Lục đang trực đêm, bình thường giờ này gã ta ngủ gà ngủ gật là chính, chắc tại vừa đi một chuyến ngõ Bình Tử về nên hưng phấn khác thường.Từ Phượng Niên gọi một bàn lớn, bảo gã cùng ăn, gã tiểu hỏa chất phác lực lưỡng miệng đáp tốt ngay, cũng không khách khí với vị Từ công tử xa lạ này.Gã thấy cô bé tên Đào bưng cái gối sứ tinh xảo, cũng không rõ lai lịch, nên không tiện hỏi nhiều.Từ Phượng Niên chỉ lên lầu, Đào Mãn Vũ liền ngừng đũa, vội vàng lau miệng đứng dậy, Từ Phượng Niên đem chỗ bánh ngọt thừa đều đưa cho Lý Lục.
Vào phòng, hắn quay lưng về phía Đào Mãn Vũ, lấy ra chuôi phi kiếm Tỳ Phù đã ám sát qua Áp Nhung tốt, móng tay đâm vào lòng bàn tay, lướt một vòng qua phi kiếm đang lơ lửng, nhìn như qua loa hời hợt, nhưng lại đầy huyền cơ.Mười hai chuôi phi kiếm có thời gian ra lò khác nhau nên hoa văn cũng khác biệt một trời một vực.Việc uống máu thành thai này cần tỉ mỉ chậm rãi, máu tươi nhiều một chút thì đầy thương kiếm văn, ít một chút thì kiếm khí suy yếu.Hoa văn tựa như phi kiếm há miệng, không dung thứ cho bất kỳ sơ sẩy nào.Từ Phượng Niên không vội thu Tỳ Phù vào tay áo, nhìn cảnh tượng như gió thổi nước lay trước mắt, nhẹ nhàng thở dài.Trong Quảng Hàn Lâu, Hỉ Ý khiến hắn cảm xúc nhất không phải giọng nói và dáng vẻ, mà là những bài trí nhỏ trong phòng tựa như danh sĩ thanh lưu triều Ly Dương đùa bỡn Hàn Mặc: giường mỹ nhân, chén men đen, thiềm thừ ba chân gác nghiên mực.Tâm tình u ám của Từ Phượng Niên từ khi tiến vào Long Yêu Châu đến giờ rốt cục tốt lên mấy phần.Kỹ nữ lầu xanh mà vẫn chung tình với những đồ vật nhã trí của Trung Nguyên như vậy, hẳn những sĩ tử xuân thu bại trận tràn vào Bắc Mãng kia dù lưu lạc tha hương, cũng không đổi thái độ bình thản trước phú quý ruộng tốt ngàn mẫu ở quê nhà.Những thói xấu của nhã sĩ này mỗi khi gặp thái bình thịnh thế lại trỗi dậy, chung quy sẽ vô tri vô giác mà thay đổi, sinh ra ảnh hưởng lớn mà chậm rãi đối với giai cấp quyền quý Bắc Mãng.Chuyện này cũng giống như Tử Điện hạ dưỡng kiếm, chậm rãi thẩm thấu vào hướng thượng võ hiếu chiến này.Nữ đế Bắc Mãng vô cùng rộng lượng tiếp nhận di dân xuân thu, trắng trợn đề bạt sĩ tử thư sinh, cái lợi thì rõ rệt, cái tệ lại ẩn nấp.Đạm Thai Trường An, một công tử phong lưu không thua bất kỳ thế gia tử nào ở phương Nam, chính là một ví dụ điển hình.Một lồng Long Thiệt Tước có thể mua bao nhiêu chiến mã, bao nhiêu áo giáp binh khí?
Từ Phượng Niên lặng lẽ thu hồi Tỳ Phù, thở phào một hơi dài.Quay đầu nhìn Đào Mãn Vũ đang ghé vào giường chống cằm nhìn mình chằm chằm, cười một tiếng, trêu chọc: “Nhỏ tham tiền, sau này nếu ra khỏi thành đi xa, ngươi cũng mang theo gối sứ? Không sợ mệt à?”
Đào Mãn Vũ vẻ mặt kiên định nói: “Ta có thể đeo túi tiền, bưng gối sứ!”
Từ Phượng Niên gật đầu: “Rất tốt, không có bạc tiêu thì ta có thể bán gối sứ đổi rượu uống.”
Đào Mãn Vũ khẩn trương, cẩn thận liếc nhìn Từ Phượng Niên, như trút được gánh nặng, nhếch miệng cười.Đối với linh tê thiên phú của mình, cô bé từ lúc nhớ chuyện đến giờ vẫn giấu trong lòng sự thấp thỏm bất an bản năng, giờ phút này lại là chưa từng có đắc ý.Từ Phượng Niên hiếu kỳ hỏi: “Ngươi có thể nhìn thấu lòng người, là đến mức biết rõ cả những điều họ nghĩ trong đầu, hay chỉ là phân biệt được tâm tư tốt xấu và chuyển biến tâm trạng?”
Đào Mãn Vũ do dự một chút, mím chặt môi.
Từ Phượng Niên cười: “Nghe nói Phi Hồ thành có bánh bao mẫu đơn của Tào gia, bánh thịt của bà Tiết, canh hầm của Gia Thanh ở ngõ Bình Tử, ngỗng quay vịt nướng của Mai gia, cơm thịt dê của Đoạn gia, rất nhiều món ngon.Chợ chùa ở ngõ Tô Quan có da dê bì ảnh, có các loại thuyết thư, sĩ mã vàng trống thiết kỵ, còn có phật thư tham mời, có nhào nặn hình nhân sừng chống ở Vinh Quốc Tự, có nhảy sạp tre, có che đậy huyễn thuật, có làm chim người dạy quạ đánh cờ, có nhiều thứ hay như vậy, có muốn vừa ăn vừa xem không?”
Đào Mãn Vũ hừ một tiếng.
Từ Phượng Niên vẻ mặt tiếc nuối: “Được thôi, vậy để mai mình ta đi dạo, ngươi cứ ở khách sạn ôm gối sứ đếm bạc vụn cho rồi.”
Tiểu cô nương uy vũ không thể khuất phục, nghèo hèn không thể dời hừ hừ hai tiếng.
Từ Phượng Niên buồn cười, tắt đèn trên bàn, dựa vào tường khoanh chân ngồi trên giường, cười: “Ngủ đi.”
Cô bé lộn một vòng, thừa cơ nhẹ nhàng đá hắn một cái, Từ Phượng Niên lờ đi, ngưng thần nhập định, một lúc lâu sau còn muốn tự dưỡng phi kiếm Hoàng Đồng, cũng may Đại Hoàng Đình có thể khiến người ta giống như ngủ mà không phải ngủ.Dưỡng kiếm mười hai, cách mỗi một canh giờ lại phải lao tâm lao lực, may mà không quá mệt mỏi.Thực tế thì coi như không có bày ra chuyện dưỡng kiếm này, Từ Phượng Niên cũng không dám ngủ say.Qua một lúc lâu, cô bé quen thuộc với việc được ở trong ngực Từ Phượng Niên nên buông gối sứ lạnh lẽo, sờ soạng đòi hỏi chui vào lòng ấm áp, rất nhanh đã khẽ ngáy, an ổn ngủ thiếp đi.Từ Phượng Niên lần lượt dưỡng kiếm ba thanh, sắc trời hửng sáng, hắn quấn Đào Mãn Vũ vào chăn bông ngủ tiếp, cầm lấy thanh Xuân Lôi đao đặt ở đầu giường, đi đến cửa sổ, duỗi lưng một cái sảng khoái tinh thần, có loại dự cảm mưa gió sắp đến, không nói tốt xấu, cũng không lo sợ, nhẹ nhàng vui vẻ sau khi chém giết Tạ Linh, không luận ích lợi khai khiếu mang lại, toàn bộ tâm thái và khí chất của người đã biến đổi hoàn toàn.
Ngoài cửa sổ dần dần nổi lên màn mưa nhỏ, mưa xuân tí tách như xốp giòn, gió nhẹ nhuần vật lặng im.Đào Mãn Vũ mơ màng tỉnh lại, nhìn bóng lưng kia, kinh ngạc xuất thần.Thế giới này trong mắt nàng tự nhiên khác với người thường, cô bé thấy trên người mỗi người đều bao phủ một tầng quang hoa, phần lớn là trắng xám, dân chúng thường dân đa phần như vậy.Thỉnh thoảng có người tỏa ra màu tím xanh khác nhau, cha nàng đã là như thế, như núi xanh.Đổng thúc thúc lại có tử khí quấn thân, là người sắp chết.Kẻ xấu sát khí bộc phát thì lại đỏ tươi, đâm vào mắt.Người tốt bụng như Hỉ Ý thì trong ngoài vàng ấm.Thế gian vạn vật trong mắt Đào Mãn Vũ hết sức chói lọi, càng trưởng thành càng rõ ràng.Chàng trai trẻ trước mắt, tím đậm thấm vàng óng ánh, là cảnh tượng đầu tiên nàng thấy trong đời.
Đào Mãn Vũ không biết, nếu để người có tâm phát giác ra điều này, nàng sẽ bị coi là Phật sống chuyển thế của Thích Giáo, là thiên nhân hàng thế của Đạo môn.Đáng tiếc Tạ Linh chẳng biết tại sao chưa từng hay biết, nếu đặt sự chú ý vào viên lưu ly thất thải tâm của nàng, chứ không phải vào thế tử điện hạ, nói không chừng có thể mượn lực nhất cử quay về đỉnh phong Chỉ Huyền cảnh giới.Về phần sau đó có phải nhận phản công khí số hay không, tin tưởng ma đầu Tạ Linh thề giết Lạc Dương, quả quyết sẽ không để ý.
Từ Phượng Niên không cắt ngang việc cô bé xem xét, đợi nàng thu tầm mắt lại mới quay người cười: “Ăn điểm tâm xong, ta dẫn ngươi đi xem hội chùa.”
Đào Mãn Vũ vẻ mặt nghi hoặc, hẳn là không hiểu vì sao hắn bỗng dưng từ bi.Dưới cái nhìn của nàng, gã kỳ nhân xấu bụng này khôn khéo như con buôn, để nàng chịu đủ khổ sở, sao mới một đêm đã thay đổi thái độ?
Từ Phượng Niên khẽ cười: “Ta đã nghĩ kỹ rồi, đến lúc đó một mình rời khỏi Phi Hồ thành, sẽ không mang theo cái vướng víu là ngươi ra khỏi thành nữa.Yên tâm, không chậm trễ ngươi ăn mặc, khẳng định dễ chịu hài lòng hơn nhiều so với đi theo ta.Nhân lúc còn ở cùng nhau, ta giả làm người tốt mấy ngày, tránh bị ngươi ghi hận.Ta nghe nói những người nhìn thấu lòng người như ngươi hễ cứ nhớ mãi không quên thì ông trời già ắt có tiếng vang.Ta còn muốn sống thật tốt, cả ngày nơm nớp lo sợ, không dễ chịu.”
Cô bé cắn môi, nhìn chằm chằm hắn, đoán chừng là xác định hắn không nói sai, thật sự định để nàng ở lại Phi Hồ thành.Cô bé vốn nên may mắn thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, không hiểu giấu giếm tâm tư, vẻ mặt ảm đạm.
Từ Phượng Niên cũng không đổ thêm dầu vào lửa, dắt tay nàng xuống lầu, ăn xong bữa sáng ấm bụng, cùng nhau đi về phía ngõ Tô Quan ở phía tây thành.Trên đường cô bé đều lạnh lùng, vẻ mặt không tốt càng thêm ấn tượng lạnh lùng vô tình cho Từ Phượng Niên.Bất quá cảm xúc bi hoan ly hợp của trẻ con giống như một bình rượu mới, mùi vị đều bay bổng bên trên, không giống tư vị rượu cũ của người lớn, đều lắng đọng dưới đáy bình, không uống thì ánh sáng cũng không sạch.
Từ Phượng Niên dùng một chuỗi kẹo hồ lô và một cái hộp sơn nhỏ đựng con tri chu giăng tơ, liền khiến Đào Mãn Vũ chuyển từ âm sang tinh.Hộp có tên “Tinh xảo”, cũng là đồ chơi tinh xảo truyền vào Bắc Mãng từ Trung Nguyên, đem nhện con cất vào hộp, vài ngày sau có thể quan sát lưới giăng thưa dày.Vốn là vào tiết thất tịch, các cô nương ở các nước xuân thu phần lớn mua vật phẩm nhỏ tương tư, thả vào hộp một mẩu giấy nhỏ viết tên người mình ái mộ, tơ nhện tượng trưng cho dây tơ hồng của ông Nguyệt, coi như cầu mong một điềm báo tốt.Nếu lưới giăng chặt chẽ phồn thịnh, các cô nương tự nhiên âm thầm may mắn vui sướng.
Từ Phượng Niên bước chân lớn, sau hai lần du ngoạn, đối với đủ loại biểu diễn buôn bán chuyện thường ngày ở hội chùa này thì chán ghét, thấy cô bé đi chậm, trừng mắt chú ý thì tội nghiệp nên dứt khoát để nàng cưỡi trên cổ.Đào Mãn Vũ đang khó chịu với gã này nên mới mặc kệ thể thống thục nữ, việc nhân đức không nhường ai cưỡi lên luôn, cái đầu nhỏ đặt trên đầu to, một viên mứt quả cũng không cho hắn ăn, thèm chết hắn mới tốt.
Xem một lát trò đèn chiếu giấy điêu đơn sơ, kể về chiến sự biên giới hai nước Lương Mãng.Hoàng Tống Bộc và mấy vị tướng quân trong đó đương nhiên là được tạo hình đường đường chính mạo, còn Bắc Lương Vương Từ Kiêu và tiểu nhân vật Trần Chi Báo thì được khắc thành hình tượng xấu xí dữ tợn.Đối với dân chúng Phi Hồ thành mà nói thì rất vui.Từ Phượng Niên cười một tiếng thôi, không oan uổng cho Từ Kiêu, ngược lại Trần Chi Báo là một binh tiên áo trắng phong lưu đỉnh thịnh mà lại bị điêu khắc thành hình dung vai hề không chịu nổi như vậy thì thật sai lầm.
Người điều khiển con rối đóng vai nhân vật trong tiểu thuyết.Nhân vật giấy điêu đã là quyền thần quân giới số một biên giới hai triều, cũng không thể rời khỏi chiến hỏa bay tán loạn.Chuyện này hơi khác với thuyết thư kể chuyện lịch sử chinh chiến ở quán rượu trà lâu, khi kể đến chiến sự kịch liệt thì khán giả nhìn không chớp mắt, nín thở ngưng thần, nhập tâm vô cùng.
Từ Phượng Niên vừa đi thì thấy Đạm Thai Trường An và muội muội Đạm Thai Không Hầu dẫn theo mấy tên tùy tùng đi trong dòng người náo nhiệt.Đạm Thai Không Hầu trong tay cũng xách một cái hộp nhện tinh xảo, bất quá là hộp tử đàn, số ngân lượng bỏ ra hoàn toàn không phải hộp gỗ trong tay Đào Mãn Vũ có thể so sánh ngang.Con tri chu giăng lưới trong hộp càng khác biệt hơn, hẳn là tri chu của Tam công tử thành mục đương nhiên sẽ giăng lưới càng dày đặc, đại khái là nhiều bạc thì sẽ càng tinh xảo.Sau khi hai bên đối mặt, Đạm Thai Trường An cười rạng rỡ, dẫn đầu đi tới, quay đầu đắc ý nói với muội muội: “Thế nào, ta nói trúng rồi chứ gì, Từ Kỳ chắc chắn sẽ đến hội chùa.”
Đạm Thai Không Hầu trừng mắt nhìn Từ Kỳ, bất đắc dĩ nói: “Chẳng phải là đánh cược thua ngươi một lượng bạc thôi à, đắc ý cái gì.”
Đạm Thai Trường An cười lớn: “Nhị ca lừa người khác trăm lượng hoàng kim kia cũng chưa chắc vui như vậy, không chừng bọn họ vẫn là vụng trộm vui, nhưng lừa ngươi một đồng tiền mà đáng giá vui vẻ.”
Từ Phượng Niên còn bó tay hơn cả Đạm Thai Không Hầu, nhị công tử hoàn khố số một Phi Hồ thành này thật sự là thần cơ diệu toán.Không biết tại sao, Từ Phượng Niên thật sự tin Đạm Thai Trường An ôm cây đợi thỏ ở đây, chứ không phải phái người theo dõi.Một là bởi vì bây giờ ngũ giác huyền diệu của Từ Phượng Niên có thể dễ dàng thăm dò tầm mắt đặc thù xung quanh, hai nữa là đối với con cháu thợ bất lương chí hướng làm hương dã dạy học này cũng không ác cảm, có thể tính là hoàn khố tương thích, chứ không thể gọi là anh hùng tương tích.Đặc biệt là sau khi Đào Mãn Vũ cũng không khác thường thì Từ Phượng Niên càng thở phào nhẹ nhõm.Đạm Thai Trường An là người có tính tình sảng khoái nói thẳng, thấy Đào Mãn Vũ tướng mạo đáng yêu thì đưa tay nhéo má, bị tránh thoát thì cũng không để ý lắm, liền trêu đùa muội muội nhà mình: “Muội muội ta luôn miệng muốn gả cho ta, kỳ thực vụng trộm tưởng nhớ một vị tuấn ngạn Hách Liên gia.Thế nên mới mua hộp nhện, quay đầu khẳng định sẽ lén lút làm tặc viết xuống tên vị công tử ca tuấn tú kia.Nếu hôm nay không gặp được huynh đệ Từ Kỳ thì ta đã vạch trần tâm sự của nàng, căng hết cỡ đêm khuya trèo tường, trộm tờ giấy kia vứt đi, để cho nàng ngày thứ hai đối diện với mạng nhện mà khóc chết.”
Đạm Thai Không Hầu phồng má đỏ bừng dẫm mạnh vào mu bàn chân Đạm Thai Trường An.Người sau bị đau một hồi, hít hà lãnh khí, đối với muội muội được cưng chiều quen rồi này chỉ có thể giận mà không dám nói gì.
Cùng nhau đi dạo nửa canh giờ, Đạm Thai Trường An liền bị Đạm Thai Không Hầu không nhẫn nại kéo đi.Nhị công tử hẹn Từ Phượng Niên tối đến Quảng Hàn Lâu uống rượu rồi bị muội muội cưỡng ép kéo đi.Nhìn đôi huynh muội hòa thuận này, Từ Phượng Niên đứng tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.
Đào Mãn Vũ đưa tay nhỏ xoa xoa lông mày hắn.
