Đang phát: Chương 756
Trương Đào gần như xé rách không gian để bỏ chạy.
Phía sau không ngừng có Phong Vương truy sát, vốn dĩ có ba vị Chân Vương, giờ lại thêm một vị, thành bốn vị Chân Vương đuổi giết hắn!
Nghe tiếng Phong Vương gào thét, Trương Đào không ngoảnh đầu lại, chửi lớn: “Ngươi đi tìm Phương Bình, tìm cháu ngươi ấy, đuổi lão tử làm gì!”
“Tưởng lão tử dễ bắt nạt?”
“Có gan thì solo, ta đánh cho vỡ mặt ra!”
“…”
Trương Đào chửi tục không ngớt, Phương Bình nghe quen rồi, mấy người khác cũng quen dần, chỉ có lão Diêu còn hơi sốc.
Còn việc Cơ Dao, Hoa Vũ, những người vừa bị lão Trương bỏ lại có nghe hay không, nghĩ gì, thì không ai quan tâm.
Phương Bình ngồi trên bàn tay to của lão Trương, cuối cùng cũng yên tâm phần nào.
Lão Trương tuy khốn nạn, nhưng không thể phủ nhận, cảm giác an toàn tăng lên thật.
Phương Bình vẫn thấy, theo lão Trương thì tính mạng còn đảm bảo.
Giờ khắc này, Phương Bình còn thảnh thơi nhìn quanh, thấy tứ đại Chân Vương đuổi theo, liền ngoảnh lại quát lớn: “Đừng đuổi nữa! Các ngươi bị úng não à?
Vương Chiến Chi Địa, hậu duệ Chân Vương hai đại vương đình chém giết lẫn nhau, phân thân Chân Vương không ngớt, giết đến trời đất tối tăm, người chết gần hết rồi!
Giờ còn đuổi theo chúng ta, có vấn đề về đầu óc à?
Cơ Dao với Hoa Vũ cấu kết với nhau, giết sạch mọi người rồi, giờ các ngươi còn muốn giúp chúng nó diệt khẩu à?”
“Vô liêm sỉ!”
Phía sau, một Chân Vương giận dữ mắng!
Phương Bình nhận ra một người, cười lớn: “Hổ Vương à? Ha ha ha, cháu ngươi chết thảm thật đấy, Cơ Dao dùng thần huyết gì đó bộc phát ra thực lực bát phẩm, trực tiếp nghiền cháu ngươi thành thịt nát!
Lúc hấp hối, cháu ngươi còn gào ‘Cơ Dao sẽ không giết ta’, ha ha ha, buồn cười thật!
Đừng nổi điên!
Ta nói thật, cháu ngươi dùng phân thân của ngươi diệt Huyền Chân, còn muốn đá Bách Sơn Việt để Cơ Dao leo lên, bản thân thì ảo tưởng làm rể Cơ gia, kết quả chết thảm đấy!”
Hổ Vương phía sau giận dữ, giơ tay đấm một quyền, trực tiếp đánh tan không gian.
Một nắm đấm to lớn hiện ra ngay trước mặt Phương Bình.
Trương Đào bóp nát nắm đấm, liếc nhìn Phương Bình, đừng kích động nữa, kích nữa ta chống không nổi đấy!
Phương Bình làm như không thấy quyền kia, cười lớn: “Không tin à? Đừng tưởng ta lừa! Thật hay giả, Chân Vương các ngươi không phải thằng ngốc, nghĩ lại là biết thôi!
Được thôi, ta thừa nhận, ta là Phương Bình!
Nhưng ta mới vào bát phẩm, giết được chúng nó chắc?
Đến cái phân thân ra hồn còn chả có, vào đấy không bị chúng nó diệt là may rồi!
Vốn định mò tí lợi thôi, ai ngờ xem được vở kịch lớn kinh thiên!
Ha ha ha, giết đến máu chảy thành sông, nhìn đã con mắt, người địa quật các ngươi tư lợi thế đấy, vì ngôi vương chủ, vì thành Chân Vương, giết cả cha mẹ cũng không từ!”
“Hổ Vương, đừng giả ngây, phân thân ngươi bị dùng đầu tiên đấy, không biết gì à?”
“Phong Vương, phân thân ngươi cùng phân thân hai Chân Vương khác cùng toi, ngươi không nghĩ là ta một chọi ba diệt ba phân thân Chân Vương đấy chứ?”
“Đồ ngốc cũng biết có vấn đề, các ngươi còn đuổi giết ta, không phải là bịt tai trộm chuông không muốn thừa nhận à?”
Phương Bình cười như điên: “Kịch hay thật, xem sướng cả mắt! Hoa Vũ liên thủ Cơ Dao, diệt sạch đối thủ, sau đó hai đứa nó chắc chắn làm vương chủ rồi!”
Phương Bình cười lớn không thôi.
Phong Vương phía sau im lặng, dù tức nổ phổi, cũng không nói một lời.
Im lặng, không có nghĩa là không hành động.
Mấy người liên tục xé rách hư không, tấn công lão Trương.
Trương Đào chạy bạt mạng, Phương Bình thậm chí không thấy rõ tình hình quanh mình, trước mắt toàn bóng tối.
Dù vậy, Phương Bình vẫn cười nói: “Nói đi nói lại Mệnh Vương ác nhất! Phân thân thực lực mạnh kinh khủng, rõ ràng không cần ra tay, cứ ra tay, chủ động oanh kích Vương Chiến Chi Địa, oanh kích hỗn loạn bản nguyên đạo!
Lão già này mặc kệ sống chết người khác, chỉ muốn thăm dò tình hình Vương Chiến Chi Địa, mẹ kiếp, chết bao nhiêu người rồi, đừng có đổ lên đầu ta!
Đều là người của các ngươi làm, đừng có vu vạ rồi truy sát ta, ta chọc ai các ngươi à?”
“Ầm!”
Vừa dứt lời, Trương Đào khựng bước, thân thể lung lay, rồi chửi ầm lên: “Câm mồm! Mẹ kiếp, lão già Mệnh Vương lại ra tay!”
Vừa nói xong, trong hư không, có người lạnh nhạt nói: “Võ Vương, há có thể nhục mạ Chân Vương, còn lần sau, đừng trách bản vương không nể mặt, ra tay với tiểu bối!”
Trương Đào vừa chạy, vừa lầm bầm: “Mẹ kiếp, ta không phải tiểu bối chắc? Lão già, ngươi ra tay với ta, khinh thường Trấn Thiên Vương hả? Lý lão tiền bối, địa quật muốn liều mạng rồi!”
Trương Đào rống lớn, tiếng vang mười triệu dặm!
Trong hư không, một luồng lực lượng tinh thần mạnh mẽ bao phủ tới, giọng Mệnh Vương hình như có chút thay đổi, quỷ dị nói: “Võ Vương, hà tất giả ngây, hay là ngươi ta luận bàn mấy chiêu?”
Trương Đào cười khẩy: “Để sau đi! Mệnh Vương rảnh rỗi, hay là đến Vương Chiến Chi Địa xem cháu gái ngươi, kẻo bị đám Chân Vương phẫn nộ xé nát, Cơ gia tính toán không cạn đâu, một nhà ba Chân Vương, đệ nhất gia tộc địa quật đấy!”
“À phải rồi, Mệnh Vương đến nhanh thật, xem ra đã nhòm ngó Vương Chiến Chi Địa từ lâu, đây là tính muốn phá nát Vương Chiến Chi Địa rồi à?”
“Chịu chơi thật, cắt xén lực lượng tinh thần không ít, bản nguyên đạo cũng cắt xén không ít, đây là chuẩn bị làm chuyện lớn à?”
“Có gì cần thì hú một tiếng, gọi ta cùng, xem có mò được tí lợi không…”
Trong bàn tay lớn, Lý Hàn Tùng huých vai Phương Bình, nháy mắt.
Mẹ kiếp, giọng văn quen thế!
Hai người bàn nhau à?
Phương Bình nhìn hắn với vẻ không thiện cảm, truyền âm: “Ta còn biết giữ mặt, ta mà lên đỉnh cao, chắc chắn không thế! Ta giờ còn yếu, với lại ta còn trẻ, ta mới 20, ông bao tuổi rồi, cháu còn to hơn cả tôi, ông thế là mặt dày, tôi là tuổi trẻ!”
Răng rắc!
Vừa dứt lời, xương cốt bị bóp đến kêu răng rắc!
Phương Bình sốc toàn tập!
Ối giời ơi!
Ông mạnh đến đâu vậy?
Phía sau tứ đại Chân Vương, trong bóng tối còn một hai đại đạo Chân Vương dòm ngó, lúc này ông còn rảnh nghe trộm?
Phương Bình phục sát đất!
Bắt nạt lão Trương, đúng là gánh nặng đường xa, đỉnh cao…Chưa đủ à?
Năm cường giả cấp Chân Vương, mà toàn hàng không phải dạng vừa, ông còn dư lực?
Phương Bình sốc đến tột đỉnh, luồng lực lượng tinh thần bao phủ tới càng thêm mạnh mẽ, hồi lâu, luồng tinh thần lực này mở miệng, nói tiếng Hán:
“Rút đi, chư vị định khai chiến giờ này à?”
Phong Vương phía sau thoáng vẻ kiêng kỵ, rồi giận dữ nói: “Trấn Thiên Vương! Giao Phương Bình ra, chỉ cần giao Phương Bình, bản vương lập tức rút lui! Không thì hôm nay khai chiến thì sao!”
Hổ Vương cũng giận không kìm được, quát lên: “Phục Sinh Chi Địa, dám giết hậu duệ chư vương, tội không thể tha!”
“Phương Bình gan to bằng trời, không những nhiễu loạn Vương Chiến Chi Địa, còn dám xâm phạm Thiên Thực thành, uy vương đình không thể nhục!”
“Phải giết!”
“Giao Phương Bình ra!”
“…”.
Mấy vị Chân Vương đều rống lớn!
Không đợi Trấn Thiên Vương mở miệng, Trương Đào đã cười khẩy, khinh bỉ nói: “Một lũ rác rưởi! Một thằng bát phẩm mà cũng làm ầm ĩ lên thế, thế này mà đòi đánh Địa Cầu? Tỉnh lại đi, kẻo bao nhiêu Chân Vương, đến cuối chẳng sống nổi hai mống!”
“Trương Đào, bớt tùy tiện!”
Mấy vị Chân Vương tức tím mặt, không nhịn được nữa!
Trương Đào không để ý, cười lớn: “Lý lão tiền bối, hôm nay ta với ông liên thủ, giữ mấy tên này lại, diệt Mệnh Vương, may ra Thiên Mệnh vương đình sợ luôn, khỏi dám ra quân!”
Nói đoạn, Trương Đào khí thế vọt lên, cười lớn: “Cơ hội đến rồi!”
Vừa nói, Trương Đào bỗng không chạy nữa, trước mặt hiện ra một quyển sách thủy tinh!
Che trời sách thủy tinh!
“Cấm!”
“Diệt!”
“Tru!”
Trương Đào quát ầm ĩ, cười lớn: “Chỉ chờ chúng mày mắc câu thôi!”
“Chết tiệt! Đi!”
Mấy vị Chân Vương phía sau thấy thế thì biến sắc, vội oanh kích quyển che trời sách thủy tinh kia, ầm ầm ầm…
Toàn bộ không gian sụp đổ!
Sách thủy tinh cũng xuất hiện một lỗ nhỏ, nhưng chớp mắt bùng ra khí sát phạt rung trời, từng chữ bắn ra từ trong sách, thẳng đến mấy đại Chân Vương!
Mấy vị cường giả Chân Vương rống lớn, xé rách hư không, oanh kích văn tự!
Kết quả vừa oanh kích…Văn tự tan tác, sách thủy tinh biến mất.
Cách đó không xa, Trương Đào đã phá không rời đi, cười lớn: “Tha mạng chó cho chúng mày, lần sau lại giết!”
“Vô liêm sỉ!”
“Trương Đào! Mày là nỗi nhục của Chân Vương!”
“…”
Mấy vị Chân Vương tức điên, thằng súc sinh này mồm thì hung hăng, kết quả lại làm trò hề, giả tấn công rồi chuồn!
Mấy trăm Chân Vương Địa quật với Phục Sinh Chi Địa, không ai vô liêm sỉ hơn hắn!
Trong hư không, Mệnh Vương cười nhẹ, vẫn không lộ tung tích, cũng không ra tay, cười rồi biến mất trong nháy mắt.
Nếu không phải trước đó Phương Bình nhục mạ hắn, hắn cũng chưa chắc đã hiện thân.
Mệnh Vương đi rồi, lực lượng tinh thần của Trấn Thiên Vương cũng bao phủ mà đi, biến mất trong chớp mắt.
Từ xa, Trương Đào lại ngoảnh lại quát: “Có gan thì đến nữa, lần này tất giết chúng mày!”
“…”
Không nói mấy vị Chân Vương nghĩ gì, Phương Bình mấy người nhìn nhau, nhún vai, công phu mồm mép của lão Trương không phải dạng vừa, mấy Chân Vương này mà đấu mồm với hắn, tám chín phần mười không phải đối thủ.
Mà giờ khắc này, Trương Đào đã trốn không biết mấy vạn dặm, rất nhanh, đến trên một đỉnh Ngự Hải sơn.
Đứng trên đỉnh núi, Trương Đào nhìn quanh, cười: “Vừa rồi đa tạ Lý lão tiền bối!”
Im thin thít!
Trương Đào cũng không để ý, tiếp tục nhìn quanh, lại cười nói: “Lý lão tiền bối, Lý Chấn bị người đuổi giết, có cần cứu viện không?”
Vẫn im thin thít!
Trương Đào thở dài: “Thôi vậy, vậy ta mặc kệ.À phải rồi, lão tiền bối, gần đây tiến bộ chậm quá, tiền bối có chỉ điểm gì không?”
“Đại đạo bản một, cần gì hỏi ta.”
Trong hư không có tiếng, nhưng vẫn không thấy người.
Phương Bình cũng tò mò nhìn quanh, tên Trấn Thiên Vương ai cũng biết, ít nhất với võ giả cấp cao, thì như sấm bên tai.
Nhưng Trấn Thiên Vương, hắn chưa từng thấy.
Phương Bình cũng muốn làm quen, tiếc là không có cơ hội, giờ còn chẳng thấy mặt mũi đâu.
Trương Đào cười, tiện tay thả Phương Bình mấy người xuống, bàn tay về lại kích cỡ bình thường, lại nói: “Tiền bối, khí thế Vương Chiến Chi Địa bộc phát trước đó, là khí thế hai vương đấy à?”
“Không thể biết.”
“Ra vậy à? Tiền bối, Vương Chiến Chi Địa có đồ gì giúp người ta tiến bộ không? Ý ta là trừ hai vương ra, có gì khác không?”
“Không biết.”
Trương Đào hơi tiếc nuối, cười: “Vậy Trương mỗ không quấy rầy tiền bối tĩnh tu nữa.”
Trương Đào lại bốc Phương Bình mấy người lên, bước chân đi ngay.
Còn chưa đi được mấy bước, trong hư không, giọng Trấn Thiên Vương hình như nghẹn lại, chậm rãi nói: “Lão phu cần tĩnh tu, lần sau, không cần để lão phu tìm đối thủ…”
Trương Đào cười ha hả: “Hành động bất đắc dĩ, tiền bối thứ lỗi! Mấy đứa nhóc bây giờ, hay gây chuyện! Tưởng tự mình giải quyết được, ai ngờ lắm Chân Vương thế, hơn chục vị Chân Vương…Tiền bối không ra tay, chúng ta có mà toi.”
“Ngươi quy nhất đạo, đủ đối phó!”
“Tiền bối đùa, đại đạo vô hạn, Trương mỗ đi chưa đến vạn mét, sao mà đối phó được…”
Trương Đào khiêm tốn vài câu, rồi cũng không ở lại, cười: “Vậy phiền tiền bối để ý, mấy Chân Vương này gần đây có thể vượt cảnh, xin tiền bối nhọc lòng!”
“Tự sẽ thế!”
“Cáo từ!”
Lão Trương cười ha ha, thân thể về kích cỡ người thường, bàn tay vẫn to, tóm Phương Bình mấy người, không cho nhúc nhích, đi dọc đỉnh Ngự Hải sơn.
Xem ra đi chậm, Phương Bình mấy người bị hắn nắm trong tay, nhưng không cảm nhận được xung quanh, tốc độ nhanh đến mức bọn họ không thấy rõ tình hình quanh mình.
Trương Đào vừa đi, vừa cười: “Nhóc con, lần này phiền to rồi!”
Phương Bình im lặng.
Trương Đào lại nói: “Trước trước sau sau, chạy tới chục Chân Vương, thêm Mệnh Vương thành 13 người! Tính cả chưa tới, gần 20 người! Mấy vị đỉnh cao suýt toi vì cậu, mà quan hệ đỉnh cao đến sự sống còn của Địa Cầu!”
“Vì mình cậu, suýt Địa Cầu diệt vong.”
“Trách nhiệm này, cậu gánh nổi không?”
Phương Bình trợn mắt há mồm!
Thế là liên quan đến tồn vong của toàn nhân loại à?
Vì một mình tôi, toàn nhân loại suýt diệt vong à?
Phương Bình bất đắc dĩ, không lo được nhiều, vội nói: “Lão…Trương bộ trưởng…”
Két!
Xương cốt Phương Bình lại kêu răng rắc!
Phương Bình vốn đã biến thành người khác, miễn cưỡng bị nắn về nguyên dạng!
Phương Bình lắc đầu, lại biến về rồi à?
Được thôi, đỉnh cao mà, mạnh là phải, Phương Bình cũng lười nói, vừa rồi suýt gọi lão Trương, lão Trương trừng trị hắn, hắn cũng vô lực phản kháng.
Không để ý nữa, Phương Bình vội nói: “Bộ trưởng, địa quật Ma Đô đang đại chiến à?”
“Không sai.”
“Khi nào thế?”
“Bốn năm ngày rồi.”
“Có sao không đấy? Tình hình giờ sao rồi?”
“Không biết.”
Phương Bình ngớ người, vội nói: “Không biết? Sao ngài không biết?”
Trương Đào lạnh nhạt nói: “Việc của ta nhiều quá, sao mà quan tâm hết được! Các cậu ở địa quật làm loạn, ta phải canh chừng địa quật, phòng Chân Vương địa quật xâm lấn, huống hồ những nơi khác đang đại chiến, ta đâu phải thần, lẽ nào đâu đâu cũng quản được?”
Phương Bình hơi biến sắc, vội nói: “Tình hình chung sao rồi?”
“Không ổn lắm, địa quật Ma Đô, giờ chỉ có Lý Trường Sinh, Ngô Khuê Sơn, Ngô Xuyên ba cửu phẩm, Phạm Hải Bình đi địa quật Nam Giang rồi, địa quật thành trì Ma Đô còn 24 cửu phẩm…”
Mặt Phương Bình biến đổi liên tục!
Rồi Phương Bình trầm giọng nói: “Bộ trưởng, đưa tôi đến địa quật Ma Đô đi!”
“Cậu muốn đi à?”
Trương Đào lạnh nhạt: “Đi Ngự Hải sơn à? Ngự Hải sơn đi thẳng vào nơi sâu, cậu chắc muốn đến địa quật Ma Đô chứ?”
Phương Bình lập tức nói: “Phải, tôi muốn đến ngay! Tôi là Lê Án, bốn người họ là tùy tùng của tôi, tôi dẫn đội qua, không sao.Hi vọng tin còn chưa truyền đến…”
“Mấy Chân Vương kia giờ không rảnh quan tâm các cậu!”
Phương Bình nghe xong, cũng không nói thừa, nhanh chóng biến thành dáng vẻ Lê Án, rồi lấy mấy bộ khôi giáp trong không gian trữ đồ ném cho Lý Hàn Tùng mấy người, nói: “Theo ta đến địa quật Ma Đô, đi tuyên bố mệnh lệnh mới của vương đình!”
Nói xong, Phương Bình nghĩ rồi nói: “Lê Án thôi, đại nhân vật dễ bị chú ý, giả mạo thống lĩnh dưới trướng hắn được rồi.”
Phương Bình lại biến hóa, thành dáng vẻ Mộc Hách bị hắn giết.
Đây là cường giả thống lĩnh quý phủ Lê Án, trước bị hắn chém giết.
“Bộ trưởng, ngài xem dáng tôi thế này, đến địa quật Ma Đô, tuyên bố đình chiến, mấy thành chủ kia có nghe không?”
Trương Đào nhìn hắn, rồi cười: “Thử xem sao! Đình chiến không là gì, cậu đi tuyên bố, để vương đình Yêu Thực với Yêu Mệnh khai chiến! Ta nghĩ cách níu kéo Thanh Lang Vương với Trúc Vương, Chiến Vương cũng ở đó, tiện thể chơi với chúng nó luôn!”
“Còn lý do…Nhiều mà!”
“Nói bừa đi, cứ bảo Cơ Dao chết rồi, hoặc Phong Diệt Sinh bị giết, hoặc Lê Án bị giết…”
“Nói chung, nhân vật quan trọng bị đối phương giết.”
“Giờ phải toàn diện khai chiến với vương đình Yêu Mệnh!”
“Hai nhà vương đình đâu phải chưa đánh nhau bao giờ, trước khi đánh chúng ta, mấy chục năm trước, hai nhà vương đình vẫn giao chiến mà.”
“Mà cậu địa vị thấp quá, đối phương chưa chắc nghe lời…”
Trương Đào nói, lại nói: “Với lại đám này có thể phải trưng cầu ý kiến Chân Vương, nên làm được không, tự cậu xem rồi.Mà không được, ít nhất làm hai nhà tạm đình chiến, cũng là cách hay.”
“Nhóc con, hay tranh thủ cơ hội này, ta đưa cậu đến mấy địa quật, tuyên bố tin tức từng nơi?”
Trương Đào cân nhắc: “Mấy chục địa quật, chỉ cần một địa quật khai chiến, với chúng ta cũng tốt, sao?”
Phương Bình ngại ngùng: “Thôi đi, một địa quật được rồi, địa quật Ma Đô tôi còn biết rõ, đi chỗ khác, Chân Vương truyền tin, tôi toi chắc.”
Trương Đào cười, lại nói: “Vậy ta nhanh đưa cậu đến địa quật Ma Đô, ta đi dụ hai Chân Vương kia ra, tự các cậu xem mà liệu! À phải rồi, cẩn thận bị Lý Trường Sinh ngộ sát, đừng trách ta không nhắc!”
Nói xong, Trương Đào bổ sung: “Để khỏi bị ngộ sát, đồ đạc rơi rớt, có bảo vật gì quý giá, cứ gửi chỗ ta trước, cậu ra rồi ta trả cho.”
Phương Bình liếc mắt, đến tay ông rồi, còn đến lượt tôi chắc?
Còn đòi cầm về à?
Đồ vào tay ông, ai thấy nhả ra bao giờ.
Phương Bình cũng không để ý, vội nói: “Lê Chử có thực lực Chân Vương, Phong Vương có thể giấu nghề! Với lại Lê Chử uy hiếp tôi lớn lắm, tôi thoát khỏi Thiên Thực thành 3000 dặm mới thoát khỏi phạm vi truy sát của hắn!”
“Địa quật Tây Cương hình như chuẩn bị vây giết Trương trấn thủ!”
“Triệu Hưng Võ làm thống soái tả bộ Thiên Thực quân, Phong Vương chắc xúi hắn đi động thiên gì đó.”
“Còn nữa, địa quật Tây Sơn, địa quật chuẩn bị tấn công, định diệt đám tu luyện tân sinh kia.”
“À phải rồi, địa quật Đông Ngô có thể có vấn đề, tôi thấy thằng tên Cận Ngọc Hoài, nó có thể cấu kết với phản đồ loài người, phản đồ này còn là cấp cao, ngài thích nghe trộm tin tức, lại còn truyền hết ra, Cận Ngọc Hoài rêu rao ở địa quật…”
Phương Bình nói, Trương Đào hơi sốc.
Thằng nhóc này đi địa quật, chưa bao lâu, biết bao tin tuyệt mật!
Nhiều chuyện hắn còn lần đầu nghe.
Nhưng nghe đến câu cuối, Trương Đào bỗng cười khẩy, cười đến rợn người!
Ta thích nghe trộm?
Còn truyền đến địa quật?
Cận Ngọc Hoài cũng biết?
Người phụ trách liên hệ bên địa quật Đông Ngô này muốn chết rồi à?
Xem ra lâu không ra oai rồi!
Có người quên Trương Đào ta thù dai rồi à?
Truyền cho võ giả loài người thì thôi, mẹ kiếp, giờ đến võ giả địa quật cũng bắt đầu truyền bá!
Thật sự coi Võ Vương ta là trò đùa à?
Phương Bình mấy người nghe tiếng cười kia, cũng khó chịu, Phương Bình còn tưởng hắn giận vì có phản đồ, cũng không nói gì thêm.
Nhanh chóng, Phương Bình lại nói: “Ngoài ra, còn một mối làm ăn lớn…Thôi, để sau tôi nói với bộ trưởng! Phi vụ này thành, ta phát to rồi!”
“Làm ăn à?”
Trương Đào hứng thú, cười: “Làm ăn gì? Nguy hiểm không? Kiếm được bao nhiêu? Quan hệ với võ giả địa quật, giao dịch được à? Nói trước nhé, làm ăn dưới 500 cân Năng Nguyên thạch đừng nói ra, nguy hiểm quá, không đáng.
Cho cậu cái tiêu chuẩn, đắc tội một Chân Vương, không phải loại chết người nhé, 1000 cân một năm vẫn chấp nhận được…”
Phương Bình kinh ngạc nhìn hắn!
Quỷ dị nhìn hắn!
1000 cân?
Một năm?
10 viên Bách Vương tệ?
Một viên Bách Vương tệ, giá trị 100 cân Năng Nguyên thạch, theo ý ông…Tôi một năm cầm 10 viên Bách Vương tệ đi đổi tài nguyên, đắc tội một Chân Vương cũng không sao?
Lão Trương…Ý gì đây?
Tôi đã nói mối làm ăn kinh thiên rồi!
Phương Bình tôi nói kinh thiên đại mua bán, là một năm 1000 cân Năng Nguyên thạch?
Lão Trương khinh tôi thế à!
Phương Bình định nói gì, ngừng lại, thôi bỏ đi, lão Trương sợ thì không hay.
Lão già tham tiền, mà đỏ mắt, giờ ném mình vào vùng cấm, mình vừa ra, lại vào, Phương Bình không muốn.
Huống hồ vấn đề Ma Võ chưa giải quyết, cứ quyết vấn đề Ma Võ trước đã.
Quen cảnh hoành tráng, Phương Bình thấy vấn đề địa quật Ma Đô…Cũng không lớn lắm.
Chân Vương tôi gặp cả đám rồi!
Địa quật Ma Đô cũng chỉ khoảng 20 cửu phẩm, không là gì!
Ở Thiên Thực thành, hắn gặp cửu phẩm nhiều quá, nhan nhản, bản nguyên đạo cả đống.
Hắn đang nghĩ, Trương Đào thấy hắn im lặng, cười: “Dưới 1000 cân, đi lại vùng cấm không đáng, bớt việc lại, nhắc cậu đấy, Ma Võ lần này tổn thất không nhỏ, việc này cũng là trách nhiệm của cậu, tự cậu liệu.”
“Tổn thất không nhỏ…”
Phương Bình hơi biến sắc, lòng tự mãn vừa trỗi dậy đã tan biến!
“Đồ chết tiệt! Sớm muộn cho chúng đẹp mặt!”
Phương Bình hừ nhẹ, mắt lạnh lùng nghiêm nghị, lần này lão tử dùng Thánh Quả với đồ ngon, xem kim thân rèn được mấy rèn, chờ ta mạnh lên, đám này đừng hòng sống yên!
