Chương 729 Loạn Đi Loạn Đi

🎧 Đang phát: Chương 729

Ai giết Quỳ Minh, Phương Bình không quan tâm.
Hoa Tề Đạo còn đang thăm dò ý kiến, Phương Bình vội vàng truyền âm cho Phong Diệt Sinh: “Điện hạ, Quỳ Minh chết rồi, có người không còn kiêng dè gì nữa! Trong phủ chỉ có hai vị Tôn giả, hay là báo cho Phong Vương đại nhân ở Chân Vương điện đi.”
Phong Diệt Sinh lạnh lùng đáp: “Bọn chúng không có gan lớn như vậy đâu!”
Mọi người xung quanh đều đang truyền âm bàn tán.
Phong Triết cẩn trọng nhắc nhở: “Điện hạ nên cẩn thận vẫn hơn!”
Phương Bình nhanh nhảu: “Nếu điện hạ lo lắng, hay là đến phủ Liễu điện chủ tạm lánh mấy ngày, hai vị Tôn giả đi cùng, còn thuộc hạ sẽ ở lại Phong Vương phủ!”
Nghe vậy, Phong Triết và Phong Hoa nhìn nhau, cùng nói: “Điện hạ, Phong Ngọc nói đúng! Cứ đến phủ Liễu điện chủ, đợi yến tiệc Thánh Quả xong xuôi, cường giả tản đi rồi chúng ta về phủ cũng chưa muộn.”
Phong Diệt Sinh chau mày, nhìn Phương Bình: “Ta đi rồi, các ngươi ở lại phủ sẽ rất nguy hiểm.”
“Điện hạ!” Phương Bình tỏ vẻ cảm kích: “Thuộc hạ không sợ! Phủ không thể không có người, nếu không người ngoài sẽ đánh giá Phong Vương phủ thế nào? Không lẽ vì sợ mà bỏ lại cả vương phủ sao?”
Phong Diệt Sinh nhìn Phong Hoa, y là võ giả bát phẩm tam luyện, ở lại phủ có lẽ sẽ ổn hơn.
Nghĩ vậy, Phong Diệt Sinh nói: “Phong Hoa, ngươi và Phong Ngọc ở lại phủ! Ta và Phong Triết sẽ đến phủ Vô Thần thúc phụ.”
Phong Hoa lập tức đáp: “Thuộc hạ sẽ tận trung thủ phận!”
Phương Bình cũng nhanh miệng đáp ứng, trong lòng thầm than, Phong Hoa đừng trách ta, nhưng ngươi phải ở lại, ta không còn cách nào khác.
Giả làm Phong Hoa, tiếp tục bên cạnh Phong Diệt Sinh để tăng địa vị, cũng đáng.
Bát phẩm cường giả rất đáng để lôi kéo, hơn nữa Phong Diệt Sinh chưa chết, sau này đến Vương Chiến Chi Địa, hắn mới thất phẩm, Phong Ngọc cũng thất phẩm, có thể đi cùng.
Nhưng Phong Hoa bát phẩm, có đi cũng không cùng một khu vực, Phương Bình vẫn muốn theo sát Phong Diệt Sinh hơn.
“Tiêu diệt Phong Hoa…Chân Vương phủ sẽ là của ta!”
Phương Bình rất đắc ý, vậy là mình sắp leo lên vị trí Đại Tổng quản Phong Vương phủ rồi sao?
Vậy mỏ quặng dưới lòng đất Phong Vương phủ, có nên cuỗm không nhỉ?
Đúng là xoắn xuýt quá!
“Bát phẩm tam luyện…Yếu hơn ta, nhốt trong lồng vàng, giết y cũng không quá khó.”
Sau khi bàn bạc, Phong Diệt Sinh hỏi: “Các ngươi nghĩ xem, ai đã giết Quỳ Minh? Vì sao phải giết Quỳ Minh? Chẳng lẽ chỉ để chúng ta và Thiên Thực quân thêm hiềm khích, nhưng vốn dĩ chúng ta đã không ưa gì nhau rồi.”
Phương Bình ngập ngừng: “Điện hạ, thuộc hạ thấy không phải Lê Án làm, giết Quỳ Minh không có lợi gì cho bọn chúng! Thần nghi một người…”
“Ai?”
“Huyền Chân!”
Phương Bình căng thẳng nói: “Huyền Chân luôn bất mãn với Phong Vương phủ, cho rằng cái chết của Huyền Ngọc Chân Vương là lỗi của Phong Vương đại nhân!
Hắn biết chuyện của Quỳ Minh, cũng biết trước chuyện này sẽ xảy ra.
Giờ giết Quỳ Minh, vừa làm mất mặt Vương phủ, vừa khiến điện hạ và Lê Án thêm đối địch, hắn có lợi mà không hại.
Còn một chuyện, thuộc hạ không biết có nên nói không…”
“Nói đi!”
“Thuộc hạ thấy, điện hạ vẫn còn quá sơ suất.Điện hạ muốn cưới Cơ Dao điện hạ, thuộc hạ thấy phiền toái lớn nhất không phải Lê Án, không phải các điện hạ khác, mà là Huyền Chân!
Huyền Chân luôn bên cạnh Cơ Dao điện hạ, trước đây thuộc hạ nghe Huyền Chân nói chuyện với Cơ Dao điện hạ, thường xuyên chê bai điện hạ và Lê Án.
Hơn nữa Cơ Dao điện hạ cảm thấy cái chết của Huyền Ngọc Chân Vương có liên quan đến mình, nên rất thân thiết với Huyền Chân.
Điện hạ à, cứ thế này, Cơ Dao điện hạ e rằng càng thêm hận điện hạ, càng thêm yêu thích Huyền Chân…”
Sắc mặt Phong Diệt Sinh hơi đổi!
Vừa hay lúc này, y thấy Huyền Chân và Cơ Dao đang ghé tai nhau, truyền âm nói chuyện.
Ánh mắt Phong Diệt Sinh thay đổi!
Tên đáng chết!
Rất có thể là hắn giở trò!
Nghĩ vậy, Phong Diệt Sinh vội hỏi: “Hôm nay hắn có ở đây không?”
“Cơ Dao điện hạ bọn họ đang ở Thần Tân Lâu…”
“Huyền Đồng Thần tướng đâu?”
“Cái này thuộc hạ không biết, nhưng Huyền Đồng Thần tướng không ở Thần Tân Lâu…”
Thực ra Huyền Đồng cũng ở đây, nhưng không cùng Cơ Dao.
Huyền Đồng không có vẻ gì kinh ngạc, cũng không nghĩ nhiều, không liên quan gì đến y.
Y không đến Thần Tân Lâu vì muốn mua vài thứ thôi.
Phong Diệt Sinh liếc nhìn Huyền Đồng, ánh mắt đầy ẩn ý.
Huyền Đồng không ở Thần Tân Lâu!
Vậy có nghĩa y có đủ thời gian giết người!
Giết một chiến tướng võ giả thôi, với Huyền Đồng chỉ là chuyện nhỏ.
Lê Án mất một thống lĩnh, mất hết mặt mũi!
Mình mất một chiến tướng, cũng mất mặt không kém.
Về thân phận, mình là cháu Chân Vương, Lê Án là con vương chủ, hai đại vương đình cần thông gia, có thể thúc đẩy hợp tác, tuy rằng hiệu quả cũng chỉ có vậy.
Nhưng khả năng thông gia là không nhỏ, cơ hội của mình lớn hơn.
Huyền Chân chỉ là cháu một Chân Vương đã chết, cơ hội mong manh.
Nhưng dựa vào cái chết của Huyền Ngọc Chân Vương, y chiếm được sự đồng tình của Cơ Dao, thường xuyên nói xấu mình và Lê Án, lại công khai làm nhục mình và Lê Án, Cơ Dao còn thèm để ý đến bọn họ sao.
Tuy rằng vốn dĩ không lọt mắt, nhưng cứ tình hình này, vì Huyền Chân mà càng thêm tệ hại!
Nghĩ vậy, Phong Diệt Sinh bỗng hỏi: “Hoa soái, kẻ giết Quỳ Minh, có phải cũng là kẻ khiến thống lĩnh của Lê Án biến mất không?”
Hoa Tề Đạo nhíu mày, lạnh lùng: “Không biết.”
Phong Diệt Sinh lạnh giọng: “Thiên Thực quân càng ngày càng vô dụng! Chẳng biết gì cả! An nguy Hoàng thành, giờ không ai đảm bảo, biết đâu ngày nào Hoàng đình sẽ có chuyện!”
“Điện hạ lo xa rồi!”
“Hừ!”
Phong Diệt Sinh chậm rãi: “Chuyện này ai cũng thấy rõ, Lê Án, bản thống lĩnh không muốn tranh cãi với ngươi, ta hỏi ngươi, thống lĩnh của ngươi, có thật sự biến mất không?”
Lê Án khó chịu: “Đương nhiên là thật!”
“Muốn một Thống lĩnh mất tích không một tiếng động, Thần tướng có lẽ làm được, nhưng bảo đảm nhất vẫn là cường giả Thần đạo!”
Phong Diệt Sinh tự nhiên nói: “Cường giả Thần đạo, Hoàng thành cũng không nhiều.Trừ Thiên Thực quân có một vài…Hoa soái, có phải người của Thiên Thực quân làm không?”
Hoa Tề Đạo lạnh lùng: “Không thể nào!”
“Vậy những cường giả Thần đạo còn lại, đếm trên đầu ngón tay là hết! Mà hiện tại, trừ người của Thiên Thực quân, còn có ba vị cường giả Thần đạo!”
Trong đám người, Triệu Hưng Võ lạnh nhạt: “Phong điện hạ không cần tính lão phu vào, lão phu vẫn có người canh chừng đây!”
Hoa Tề Đạo hơi biến sắc.
Triệu Hưng Võ cười khẩy, không kiêng dè gì: “Lão phu vừa vào phạm vi 20 dặm của Hoàng đình, đã có người theo dõi, phải cẩn thận lão phu nổi hứng lên, giết nhân vật quan trọng nào đó, nên đừng tính lão phu vào!”
Phong Diệt Sinh không ngạc nhiên, Triệu Hưng Võ là nhân vật ngoại lai, lại là cường giả đỉnh cấp, theo dõi y là điều tất yếu.
Nếu không tên này nổi hứng, chém giết vương chủ cũng có thể.
Phong Diệt Sinh cười: “Diệt Sinh đương nhiên không nghi Triệu soái, trừ Triệu soái, còn có Huyền Đồng Thần tướng và Cơ Nam Thần tướng! Hai vị Thần tướng cũng là cường giả Thần đạo…
Vừa hay, thống lĩnh của Lê Án biến mất, là trong thời gian hai vị Thần tướng đến Hoàng thành.
Hôm nay cũng vậy!
Tôn giả bình thường ra tay với Quỳ Minh, không giấu được mấy vị Thần tướng và Triệu soái, hôm nay ngươi có cảm nhận được gì khác thường không?”
Triệu Hưng Võ lười biếng: “Lão phu không rảnh quản chuyện vô bổ này!”
Trong đám người, một người trung niên bên cạnh Cơ Dao lạnh lùng: “Phong điện hạ có ý gì?”
Phong Diệt Sinh cười: “Diệt Sinh không có ý nghi ngờ Cơ Nam Thần tướng!”
Nói xong, Phong Diệt Sinh nhìn Huyền Đồng, sắc mặt xanh mét: “Chỉ là Huyền Đồng Thần tướng thì khó nói!”
“Hừ!”
Sắc mặt Huyền Đồng khó coi: “Phong Diệt Sinh, ăn nói cho cẩn thận!”
Phong Diệt Sinh cười nhạo: “Bản thống lĩnh đương nhiên sẽ cẩn thận! Đừng tưởng bản thống lĩnh không biết gì, Huyền Ngọc Chân Vương chết, Huyền gia các ngươi vẫn hận vương đình, hận Phong Vương phủ…”
Trong đám người, Huyền Chân nén giận, quát: “Phong Diệt Sinh, bản tôn không ưa ngươi, không hề giấu giếm! Nhưng Lê Án và ta không thù oán…”
Phong Diệt Sinh cười nhạo: “Thôi đi, đừng giả bộ nữa! Có vài chuyện các ngươi không biết thật sao? Cái chết của Huyền Ngọc Chân Vương, có thể không liên quan đến vương tổ của ta sao? Động não nghĩ xem cũng biết, sao có thể!
Bản thống lĩnh hận không thể giết Phương Bình ngay lập tức, hơn nữa chuyện này, cũng là vương tổ sai khiến.
Thất bại, Phương Bình không chết, Huyền Ngọc Chân Vương chết, vương tổ bị các Chân Vương chỉ trích…
Phong Vương phủ có lợi gì?
Có thể nói, Phong Vương phủ còn mong lần trước thuận lợi hơn ai hết, thuận lợi giết Phương Bình, thuận lợi tiêu diệt Phục Sinh Chi Địa!
Các ngươi thật không rõ sao?
Vậy chuyện của Huyền Ngọc Chân Vương, ai làm, tự nhiên rõ ràng!
Ta hiểu, các ngươi cũng vậy, thật không biết gì sao?
Lê Án giả ngây giả dại, giờ ai cũng biết, ngươi thật không biết sao?
Đã vậy thì…”
“Phong Diệt Sinh!”
Lê Án lạnh lùng, sắc mặt khó coi.
Phong Diệt Sinh cười nhạo: “Ta không gánh chịu loại phiền phức này thay người khác, Huyền Chân muốn trả thù, Thiên Mệnh vương đình muốn gây rối, không liên quan đến ta, không liên quan đến Phong Vương phủ!
Lê Án, mấy vị thống lĩnh của ngươi biến mất, ai làm, ngươi rõ ràng!
Đổi lại là ta, không chỉnh đốn được ngươi Lê Án, tiêu diệt mấy vị thống lĩnh của ngươi, cũng không sai.
Rồi tiêu diệt Quỳ Minh của ta, để Phong Vương phủ và Thiên Thực quân đối địch với ngươi Lê Án, với một số người thì lợi trăm bề!”
Phong Diệt Sinh giờ phút này IQ tăng vọt, cười híp mắt: “Tiện thể trước mặt Cơ Dao, chê cười chúng ta, cũng tốt.Cơ Dao, tuy rằng chúng ta không hợp nhau, nhưng hôm nay vẫn muốn hỏi ngươi một câu, Huyền Chân có nói ta và Lê Án là rác rưởi hay không?”
Cơ Dao hừ một tiếng, không nói gì.
Nhưng liếc nhìn Huyền Chân, hơi cau mày.
Điều này là thật!
Sắc mặt Huyền Chân khó coi, Huyền Đồng bỗng cười: “Điện hạ phân tích rất hay, nhưng tất cả chỉ là lời một phía, ngươi nói bản tọa giết Quỳ Minh? Giết thống lĩnh của Lê Án?
Buồn cười, bản tọa vừa vào Thiên Thực thành, đã bị người theo dõi…”
Y vừa dứt lời, Triệu Hưng Võ cười nhạo: “Ngươi nói lúc người của Lê Án biến mất? Hay là hôm nay? Vừa hay mấy lần đó lão phu đều ở gần Hoàng đình, đều bị nhìn chằm chằm, làm sao có thời gian đi theo dõi ngươi!”
Sắc mặt Huyền Đồng cứng đờ!
Hoa Tề Đạo cũng vậy.
Triệu Hưng Võ nói đúng!
Mấy lần đó, Triệu Hưng Võ quả thật ở gần Hoàng thành, y vừa lảng vảng, cường giả gần đó đều theo dõi y, chẳng ai để ý Huyền Đồng.
So với Huyền Đồng, cường giả như Triệu Hưng Võ đáng quan tâm hơn.
Họ cứng họng, Phương Bình lại thầm mắng.
Triệu Hưng Võ định làm gì!
Không ngờ mấy lần đó, y đều ở gần đây?
Quả nhiên, mình bị nghi ngờ rồi.
May mà mình đổi áo khoác, nếu không, có lẽ bị y đoán ra thân phận.
Nhưng Triệu Hưng Võ đúng là giúp mình một tay!
Vì vậy, Huyền Đồng không bị ai theo dõi.
Hoa Tề Đạo liếc Huyền Đồng, không nói gì.
Chỉ là nghi ngờ, không có chứng cứ.
Với vai trò sứ giả Thiên Mệnh vương đình, vương đình sẽ không vì loại nghi ngờ này mà làm gì một Thần đạo cường giả, sẽ khiến đối phương bất mãn.
Phong Diệt Sinh không truy cứu, cười nhạo: “Được rồi, sự tình đại khái rõ ràng rồi.Quỳ Minh chết rồi thì thôi, ít nhất để bản thống lĩnh biết có người ngấm ngầm nhắm vào Phong Vương phủ!
Quỳ Minh chết tốt, chết một chiến tướng, biết được một vài chuyện, thế là đủ!”
Huyền Chân tức giận: “Phong Diệt Sinh, ngươi dám vu khống ta?”
“Vu khống ngươi?”
Phong Diệt Sinh cười lạnh: “Ngươi xứng sao? Nói khó nghe, ngươi không có tư cách!
Huyền gia ngươi muốn bảo vệ địa vị hiện tại, một lòng phải cưới Cơ Dao, ngươi nghĩ mắt mọi người đều mù sao?
Có thể Cơ Dao thông gia với ta hoặc Lê Án…”
Thấy Cơ Dao nổi giận hơn, Phong Diệt Sinh không nhịn được: “Đừng ngắt lời! Ngu ngốc! Bị người mưu hại, mà chẳng hay biết gì! Lần nào cũng vì ngươi mà hỏng việc, hết lần này đến lần khác!
Nếu không tại ngươi, đã sớm giết được Phương Bình, cần gì đợi đến giờ!”
Phong Diệt Sinh mắng một câu, nói tiếp: “Huyền Chân muốn tranh thủ sự đồng tình của ngươi, muốn thông gia với Cơ gia, là tất nhiên! Ai cũng thấy, chỉ ngươi là không rõ thôi!
Mà ta và Lê Án, là đối thủ lớn nhất của hắn.
Huyền Chân không dám ra tay với ta và Lê Án, nên giở mấy trò vặt thôi!
Buồn cười!”
Phong Diệt Sinh cười nhạo, quay người rời đi, vừa đi vừa nói: “Quỳ Minh chết rồi thì thôi, không cần tra xét nữa! Chỉ là Thiên Thực quân…Ha ha!”
Phong Diệt Sinh giờ phút này rất hài lòng!
Cái chết của Quỳ Minh, khiến Thiên Thực quân lại thành mục tiêu chỉ trích.
Bộ mặt thật của Huyền Chân, cũng bị vạch trần.
Quỳ Minh đúng là phúc tinh của mình!
Trước vạch trần Lê Án, giờ lại lôi ra Huyền Chân, còn đả kích Thiên Thực quân…
Phong Diệt Sinh phát hiện, từ khi Quỳ Minh nương nhờ mình, dù đến chết, vẫn giúp mình, giúp mình chiếm ưu thế.
Còn chuyện có phải Huyền Chân làm hay không, không quan trọng.
Y muốn người khác cho rằng Huyền Chân làm, vậy là đủ rồi!
Cái tên Huyền Chân, sớm chiều ở chung với Cơ Dao, Phong Diệt Sinh rất bất mãn, thế này, Cơ Dao mình còn có cơ hội sao?
Giờ thì tốt rồi, Cơ Dao ngốc nghếch, có lẽ sẽ không tin Huyền Chân nữa.
Một mũi tên trúng hai đích!
Phong Diệt Sinh cười lớn, ngông nghênh rời đi.
Chuyện tốt!
Quỳ Minh chết, đúng là chuyện tốt.

Trong đám người.
Huyền Chân khó coi, Huyền Đồng khẽ: “Chuyện này không liên quan đến bản tọa, cũng không liên quan đến Huyền Chân! Huyền gia giờ trăm việc bề bộn, sẽ không thêm chuyện, làm những việc nhỏ nhặt vô bổ này.”
Hoa Tề Đạo lạnh: “Bản soái tin là không liên quan đến Huyền Đồng Thần tướng!”
Nói tin tưởng, Hoa Tề Đạo lại hừ lạnh, mang Thiên Thực quân cấp tốc rời đi.
Mặc kệ có phải Huyền gia, đổ cho Huyền gia là tốt nhất.
Để Huyền gia chịu oan, ai cũng chấp nhận.
Mấy điện hạ kia, không thể chịu oan.
Cơ Dao cũng không được, thân phận cao quý.
Thiên Thực quân càng không được, vương chủ không chịu nổi tổn thất như vậy.
Tính tới tính lui, nếu không đổ cho Triệu Hưng Võ, thì đổ cho Huyền gia, dù sao đều là người ngoài.
Nhưng Triệu Hưng Võ bị theo dõi, đổ cho y, nghĩa là cường giả trong thành đều là vô dụng, để Triệu Hưng Võ giết người dưới mắt họ, quá vô dụng!
Cuối cùng, Hoa Tề Đạo thấy, đổ cho Huyền gia là tốt nhất.
Huyền Ngọc Chân Vương chết rồi!
Hơn nữa đang làm ầm ĩ, Huyền gia nghe nói còn muốn chất vấn vương đình, lần này để Huyền gia gánh, Huyền gia còn mặt mũi nào chất vấn?
Hoa Tề Đạo hiếm khi nhất trí với Phong Diệt Sinh!
Đổ cho Huyền gia!
Mặc kệ thật giả!
Hoa Tề Đạo đi, người khác cũng tản đi, Triệu Hưng Võ cười lạnh, cũng rời đi, trong lòng nghi hoặc, thật tính sai sao?

Chờ họ đi, Cơ Dao liếc Huyền Chân.
Huyền Chân sắp thổ huyết, vội: “Cơ Dao, chuyện này không phải như họ nói…”
Cơ Dao lạnh: “Bản cung biết! Mặc kệ có phải, không phải! Các ngươi là trụ cột Thiên Mệnh vương đình, sao có thể để người vu khống, chuyện này không liên quan đến Thiên Mệnh vương đình!”
Ý là, nàng tin Thiên Mệnh vương đình, mặc kệ thật giả, Thiên Mệnh vương đình sẽ không thừa nhận.
Trong mắt Huyền Chân lóe lên sự giận dữ, trầm: “Chuyện này không phải bản tôn gây ra, cũng không phải vương thúc! Phong Diệt Sinh cố ý hãm hại ta! Đúng là chuyện vương tổ chết…”
Mặt Huyền Chân càng khó coi.
Phong Diệt Sinh nói những thứ khác, y mặc kệ.
Nhưng Phong Diệt Sinh tuy không chỉ đích danh, nhưng nói rất rõ.
Vương tổ chết, thật sự bị người mưu hại!
Cơ Dao giờ không quan tâm có phải Huyền Chân làm, ánh mắt băng hàn: “Yên tâm, cái chết của Huyền Ngọc gia gia, sẽ không bỏ qua! Nhưng ta cảnh cáo ngươi, Huyền Chân, đừng làm bậy nữa!
Giết mấy tiểu nhân vật, không quan trọng, vô ích!”
Huyền Chân lại muốn nổ tung!
Ngươi thật cho là ta làm?
Huyền Đồng cau mày: “Cơ Dao, lúc người của Lê Án biến mất, ta và Cơ Nam…”
Cơ Nam Thần tướng cười khẩy, không nói gì.
Lúc đó nửa đêm, ai vẫn ở cùng Huyền Đồng.
Nhưng Huyền Đồng vẫn còn hơi thở, y có cảm ứng.
Nhưng những cường giả này, dù ở gần, cũng không cố ý cảm nhận sự tồn tại của đối phương, đây là phạm kỵ húy.
Thật phải đi nhanh về nhanh, bày kết giới tinh thần, mới khó bị phát hiện.
Nếu Triệu Hưng Võ không thu hút sự chú ý, Huyền Đồng điều động, có thể bị người chú ý, nhưng nếu Triệu Hưng Võ ở gần đó, người khác đều nhìn Triệu Hưng Võ, không để ý Huyền Đồng, vẫn có khả năng.
Huyền Đồng thấy vậy, không nói nữa, trong lòng tức giận.
Sao đang yên lành, lại thành chuyện của Huyền gia?
Trước khi đến, y dặn Huyền Chân, phải biết điều, phải nhẫn nhịn, phải ẩn mình!
Lúc này, họ lại thêm chuyện làm gì!
Có người đang tính kế họ!
Đáng chết!

“Loạn đi, loạn đi!”
Giờ phút này Phương Bình, vừa theo Phong Diệt Sinh về, vừa cười trên sự đau khổ của người khác.
Ngươi nghi ta, ta nghi ngươi, không phải y muốn thấy khi vào địa quật sao?
Với tình hình này, đến cuối cùng, dù có tố cáo y là Phương Bình, những tên này chưa chắc tin, có lẽ còn cho rằng có người đục nước béo cò.
Đừng nói, khả năng rất lớn.
Mấy tên ở địa quật, đầu óc khá tốt, thích suy nghĩ nhiều, dù không thích suy nghĩ nhiều, cũng vì không đáng.
Nhưng tu luyện đến cảnh giới này, mấy ai ngốc.
Càng không ngốc, càng dễ mắc câu.
Phong Diệt Sinh mở lời: “Không chắc chắn là Huyền Đồng ra tay.Nhưng Phong Vương phủ không đủ an toàn, những người này đang đục nước, khó thấy rõ hư thực.
Ta và Phong Triết đến phủ Vô Thần thúc phụ, Phong Hoa, ngươi và Phong Ngọc cẩn thận, đừng tùy tiện đơn độc hành động…”
“Thuộc hạ rõ!”
Hai người đáp, Phong Diệt Sinh không nói nữa, nhanh chóng rời đi.
Y vừa đi, Phương Bình thở phào, cười: “Điện hạ đến phủ Liễu điện chủ, thuộc hạ yên tâm rồi.Trong phủ không có Thần tướng, thuộc hạ lo lắng mãi.”
Phong Hoa vừa đi vừa nói: “Đúng vậy, nhưng chúng ta phải cẩn thận, gần đây Hoàng thành nhiều cường giả, có người ngấm ngầm giở trò, Phong Vương phủ không có Thần tướng, rất nguy hiểm.
Chân Vương điện, không biết Phong Vương đại nhân có cho Phong Khải Thần tướng về không…”
“Phong Khải Thần tướng còn chờ Phong Vương triệu hồi, không hẳn về Phong Vương phủ…”
“Đúng vậy.”
Phong Hoa than, lại cảm khái: “Đều tại Phương Bình súc sinh kia, trước đi Nam Thập Thất Vực, Cửu Thành Thần tướng mấy người chết…Haizz!”
“Súc sinh kia, sớm muộn giết y!”
Phương Bình lộ vẻ hung quang, nhìn Phong Hoa.
Ngươi chết chắc rồi!
Ở ngay trước mặt ta mắng người của ta, không có kết quả tốt.
Tiêu diệt ngươi, Phong Vương phủ sẽ là của ta.
Ngươi chết rồi, Phong Diệt Sinh không dám về phủ, lão tử dòng chính, nên thượng vị rồi.

Hai người về Vương phủ, trong phủ còn vài thống lĩnh.
Nhưng họ chỉ đóng quân Phong Vương phủ, không thân cận như Phong Ngọc và Phong Diệt Sinh, địa vị cũng không bằng Phong Ngọc.
Phong Hoa là người mạnh nhất trong phủ, vừa về liền mặc kệ, về phủ mình.
Phương Bình bắt đầu sắp xếp các thống lĩnh mang đội tuần tra, Phong Vương phủ bị bố trí kín kẽ, không khí căng thẳng.
Phương Bình liên tục hạ lệnh, muốn Phong Vương phủ không kẽ hở!
Không có lệnh của y và Phong Hoa, không ai được rời phủ!
Phong Hoa rất hài lòng với sự sắp xếp của Phương Bình, kiểm tra qua loa, không để ý nữa.
Còn Phương Bình, sắp xếp xong, lại vào mỏ quặng.
Quỳ Minh không được vào, Phong Ngọc thì có.
Phương Bình thấy, mặc kệ có đào mỏ hay không, nhìn cũng tốt, dù sao cũng là cự khoáng, hiếm khi có dịp quan sát quang minh chính đại.
Nhưng xuống đất, thấy mỏ quặng, Phương Bình tiếc nuối.
Tiếc thật, cự khoáng lớn như vậy, còn to hơn ngoại vực, mình chỉ có thể nhìn không thể lấy, quá tiếc!

☀️ 🌙