Đang phát: Chương 625
Lục Mi lão đầu kinh ngạc tột độ.
Lúc nãy, lão ta mới cảm nhận được sự cứng rắn phi thường của phân thân Tần Vũ.Lão đinh ninh rằng dù có linh bảo tấn công cũng vô dụng, không thể làm tổn thương được nó.Ai ngờ, cái thứ cứng như đá ấy lại có thể hóa thành khí lưu!
Một phân thân bất hoại như vậy, ai mà tiêu diệt nổi?
Rồi nhớ lại chiêu “Tàn Tuyết thần thương” vừa rồi của Tần Vũ, lão càng thêm kinh hãi, tâm phục khẩu phục.Lão tin chắc rằng vị Thánh Vương kia đã từ bỏ ý định đánh bại Tần Vũ rồi.
“Cây thương đó…”
Lục Mi lão đầu nhìn khoảng đất trống trơn bên cạnh Tần Vũ, thầm kinh hãi: “So với trấn tộc linh bảo của Thánh Hoàng, nó còn mạnh hơn nhiều.Quét một vòng là đối phương chẳng biết đường nào mà lần!”
Dù sao Lục Mi lão đầu cũng đã giao đấu với Thánh Hoàng không dưới mười lần, quá rõ sức mạnh của hắn.Trường tiên của lão nổi tiếng mềm dẻo còn bị chém đứt, nên lão càng thêm kinh sợ “Tàn Tuyết thần thương”.
“Thảo nào ngày đó Thánh Hoàng phải chịu thua.Ha, thua thì thua, liên quan gì đến ta? Lão già này chẳng quan tâm đến chuyện của bọn chúng.Ở Đông Hải này, ta tự do tự tại là nhất!” Lục Mi lão tổ thầm nghĩ.
Ngay lập tức, lão ta cười hề hề nhìn Tần Vũ: “Tần Vũ, ta thua rồi, tâm phục khẩu phục! Hahaha…bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu ta thua thảm hại đến vậy!”
“Thắng không kiêu, tốt, tốt lắm!”
Lục Mi lão đầu vừa cười vừa liếc nhìn Tử Vong Thần Vương Tả Thu Lâm, rồi đột ngột đổi sắc mặt.
“Tả Thu Lâm, ta thua rồi, nên từ nay về sau, ngươi không cần tính đến chuyện giao ước trước đây nữa.Ngươi đừng có đắc ý, lần này Tần Vũ thắng ta, chứ không phải ngươi, hừ!”
Lục Mi lão đầu hừ một tiếng, rồi lập tức quay người rời đi.
“Lão già kia, ngươi đừng vội đắc ý, lần tới ta sẽ đấu với ngươi một trận, xem ai hơn ai!”
Tả Thu Lâm tức tối nói vọng theo.Bao nhiêu năm qua, nàng luôn bị Lục Mi lão đầu áp chế, nên rất muốn phục thù.
Nhất là khi Tần Vũ cho nàng một kiện Hồng Mông linh bảo nhất lưu, Tả Thu Lâm càng thêm tự tin.
Tần Vũ nhìn Lục Mi lão đầu, không nhịn được cười.
Lão già này thật đáng yêu.
“Lão quỷ đó làm sao biết mình được Tần Vũ cho linh bảo nhỉ?” Tả Thu Lâm đứng bên cạnh, vẫn còn thắc mắc.
Khương Lập đột nhiên kêu lên một tiếng, rồi truyền âm cho Tần Vũ: “Vũ ca, muội nghĩ ra một người rồi.Năm đó ở Lâm Hải Chi Thành, Mộc gia có một vị siêu cấp cao thủ, được xưng là ‘Lục Hiệp Thần Vương’, thực lực kinh người…chỉ là sau đó, Lục Hiệp Thần Vương biến mất không dấu vết.”
“Hả, Lục Hiệp Thần Vương?” Tần Vũ chưa từng nghe đến nhân vật này.
Theo những gì Tần Vũ biết, trong tám đại thánh địa của Thần giới, Lâm Hải Chi Thành và Địa Để Chi Thành đều có hai vị Thần Vương.Nhưng trong hai vị Thần Vương của Lâm Hải Chi Thành, không có ai tên Mộc Ngư cả.
Khương Lập nhìn Lục Mi lão đầu, rồi truyền âm cho Tần Vũ: “Vũ ca, chuyện Lục Hiệp Thần Vương mất tích đã xảy ra từ rất lâu rồi, chắc phải sáu trăm triệu năm trước.Có người nói ông ta đã chết, người thì bảo đã ẩn thế.Nhưng không ai biết hình dáng hiện tại của ông ta.Lục phát, lục mi…lại thêm trường sinh mệnh năng lượng…có lẽ đây chính là Lục Hiệp Thần Vương.Muội chỉ đoán thôi, lúc ông ta mất tích, muội còn chưa ra đời nữa.”
Tần Vũ khẽ gật đầu.
“Lục Hiệp Thần Quân…”
Tần Vũ nhìn Lục Mi lão đầu.Nếu người trước mặt đúng là Lục Hiệp Thần Vương, Tần Vũ không muốn phá vỡ cuộc sống ẩn dật của ông ta.
“Lão quỷ, ngươi đắc ý cái gì? Chẳng phải ngươi cũng bị Tần Vũ đánh cho tan tác sao? Đến một chỗ đứng cũng không có!”
Tả Thu Lâm lại bắt đầu tranh cãi với Lục Mi lão đầu.
Lục Mi lão tổ đỏ mặt tía tai: “Ngươi…ngươi…”
Rồi nhanh chóng cười lớn: “Haha, đúng, ta thua rồi.Nhưng ta thua Tần Vũ, mà Tần Vũ đâu phải vô địch.Nhân ngoại hữu nhân, chuyện thường thôi.Nhớ lại hồi xưa ở Tây Hải, ta còn bị người ta đánh cho thảm hơn, đến mặt mũi đối phương còn chưa kịp thấy đã thua rồi.Ta nghĩ, vị siêu cấp cao thủ ở Tây Hải đó còn lợi hại hơn cả Tần Vũ ấy chứ.Ngoài người đó ra, còn có Tu La Vương La Phàm…nên chẳng cần so sánh với ai khác làm gì.Chỉ so hai chúng ta, ngươi hơn được ta sao?”
Lục Mi lão tổ vênh mặt, liếc nhìn Tả Thu Lâm với ánh mắt khinh thường.
Tả Thu Lâm tức đến á khẩu.
Tần Vũ thì vểnh tai lên nghe ngóng.
“Tây Hải, siêu cấp cao thủ?”
“Lão già Lục Mi này thực lực mạnh, chắc chắn không thua gì Thánh Hoàng.Nếu ta không dùng Tàn Tuyết thần thương, e rằng cũng khó địch lại hắn…Vậy mà trong Thần giới này, ngoài Tu La Thần Vương La Phàm, còn có người có thể dễ dàng đánh bại Lục Mi lão đầu, thậm chí còn không cho lão thấy mặt…”
Tần Vũ thật sự kinh ngạc trước siêu cấp cao thủ ở Tây Hải.
“Tây Hải thật sự có cao thủ như vậy sao? Ta đã dùng tân vũ trụ không gian để nghiên cứu kỹ Tây Hải rồi mà…”
Ở Tây Hải có không ít Thần Vương ẩn thế.Có năm người, nhưng cảm giác của ta mách bảo, bọn họ không lợi hại đến vậy.
Tần Vũ đã gặp không ít Thần Vương cao thủ, nhãn lực cũng cao hơn trước.Thực lực của năm người kia, Tần Vũ không thể phán đoán chính xác, nhưng ít nhất cảm thấy họ không bằng Lục Mi lão đầu.
“Mộc Ngư tiền bối, người nói siêu cấp cao thủ đó ở Tây Hải? Người chắc chứ?”
Tần Vũ nghi hoặc nhìn Lục Mi lão đầu.
Lục Mi lão đầu trừng mắt: “Ngươi không tin ta? Ta Mộc Ngư chưa bao giờ lừa ai cả! Ta cho ngươi biết, siêu cấp cao thủ đó ở cực tây của Tây Hải – bên trong Huyết Hải.”
“Huyết Hải?”
Tần Vũ lập tức hình dung ra khu vực đó.Tây Hải rộng lớn vô cùng, nhưng Huyết Hải chỉ là “biển trong biển”, so với Tây Hải thì nhỏ hơn nhiều.Nhưng đó là so với Tây Hải thôi, chứ thực ra Huyết Hải cũng phải rộng đến mười vạn dặm.
“Người nói cao thủ đó ở trong Huyết Hải?” Tần Vũ hỏi lại một lần nữa.
Tần Vũ đã không hề phát hiện ra cao thủ nào trong Huyết Hải cả.
“Đương nhiên!”
Lục Mi lão đầu khẳng định chắc nịch: “Nhưng đó là chuyện từ rất lâu rồi.Ta không biết bây giờ siêu cấp cao thủ đó còn ở Huyết Hải hay không nữa.”
Lục Mi lão đầu nhìn Tần Vũ: “Sao? Ngươi muốn tìm siêu cấp cao thủ đó à? Haha, Tần Vũ, ngươi đừng phí công.Năm xưa ta đến Huyết Hải, trước khi bị cao thủ đó tấn công, đã không hề phát hiện ra người ở đó.”
Đến gần đối phương mà còn không phát hiện ra, đủ thấy khả năng ẩn nấp của cao thủ thần bí này.
Tần Vũ rất muốn giao đấu với loại siêu cấp cao thủ này.Dù biết đối phương có thực lực kinh thiên động địa, nhưng Tần Vũ chẳng quan tâm có thắng được hay không.
“Huyết Hải, Huyết Hải…”
Tần Vũ dùng tân vũ trụ không gian quan sát kỹ Huyết Hải.
Quan sát rất kỹ.
“Vũ ca, Vũ ca!”
Khương Lập đứng bên cạnh gọi Tần Vũ.Tần Vũ không hề phản ứng.Lúc đó Tần Vũ như người mất hồn, cả Huyết Hải chẳng có ai cả.Dù quan sát thế nào cũng không phát hiện ra gì.Hiện tại Tần Vũ chỉ có thể phát hiện ra một địa phương đặc thù – Huyết Hải, khác biệt so với vùng nước màu lam xung quanh.
Huyết Hải khác với hải dương bình thường là chuyện đương nhiên, nhưng vẫn có thể so sánh tỉ mỉ được.Tần Vũ còn phát hiện, Huyết Hải lờ mờ có một khí tức cực kỳ nhạt, đó là một loại khí tức sinh linh.
Thậm chí khi toàn bộ khí tức của Huyết Hải tụ lại cũng đều cực kỳ nhạt.Huống hồ, khí tức đó còn lan tỏa ra vạn dặm trong Huyết Hải.Nó nhạt đến mức nếu Tần Vũ không chú ý, lúc đầu còn tưởng đó chỉ là sự khác biệt giữa Huyết Hải và hải dương bình thường.Đến giờ mới nhìn ra…
“Chẳng lẽ…chẳng lẽ…”
Trong đầu Tần Vũ hiện lên một ý nghĩ.
“Chẳng lẽ Huyết Hải này không đơn giản chỉ là một hải dương, hoặc là cao thủ đó đã luyện chế một thứ vũ khí đặc thù, bên trong có khí tức linh hồn của người đó?” Tần Vũ thầm đoán.
“Vũ ca!”
Tiếng của Khương Lập cuối cùng cũng làm Tần Vũ tỉnh lại.
“Có chuyện gì vậy, Lập Nhi?”
Khương Lập cười “không biết làm gì hơn”: “Mộc Ngư tiền bối vừa mới rời đi rồi.Muội gọi huynh, hỏi huynh có về hay không, nhưng huynh cứ đứng ngây ra ở đó.”
“Đi về? Chúng ta về đâu?” Tả Thu Lâm đột nhiên hỏi.
Tần Vũ lắc đầu: “Không vội.Trước khi về, chúng ta đến Tây Hải Huyết Hải một chuyến, xem cái biển trong biển đó có gì đặc biệt.”
“Huyết Hải? Vũ ca, huynh muốn thử gặp vị siêu cấp cao thủ đó?” Khương Lập cười nói.
Tần Vũ khẽ lắc đầu.
“Nhưng Mộc Ngư tiền bối vừa nói rồi.Vị siêu cấp cao thủ đó rất có thể đã rời khỏi Huyết Hải rồi mà.” Khương Lập nhíu mày.
Tần Vũ lắc đầu: “Muội cứ đi theo ta rồi sẽ biết.”
“Tả Thu Lâm tiền bối, người đồng ý đi chứ?” Tần Vũ nhìn Tả Thu Lâm.
“Đi!” Tả Thu Lâm gật đầu.
Tần Vũ nghiêm túc nói với Tả Thu Lâm: “Tả Thu Lâm tiền bối, cao thủ thần bí đó nghe nói thực lực rất mạnh.Vì vậy, lúc nguy hiểm, ta có thể thi triển một phương pháp đặc thù để người di chuyển tức thời, đến lúc đó xin người đừng phản kháng.”
“Di chuyển tức thời, ai mà không làm được?” Tả Thu Lâm cười lạnh.
“Ta chỉ muốn người lúc nguy hiểm, không cần phản kháng việc di chuyển không gian, được không?”
Tần Vũ không muốn giải thích về sự khác biệt giữa di chuyển tức thời của mình và của Thần Vương.
Tả Thu Lâm nhìn sâu vào Tần Vũ, rồi lạnh nhạt gật đầu.
“Vậy chúng ta đi thôi!”
Tần Vũ mỉm cười nói.Tuy vừa rồi nói phải cẩn thận, nhưng thật ra cũng chưa ai từng thấy cao thủ thần bí ở Tây Hải Huyết Hải cả.
Tần Vũ, Khương Lập và Tả Thu Lâm biến mất trong không trung.
Tây Hải của Thần giới rộng lớn vô cùng.Ở khu vực cực tây có một vùng nước toàn một màu hồng, nên được gọi là Huyết Hải.
Trong Huyết Hải không có sinh vật nào sinh sống.Yêu nhân sống ở Tây Hải gần Huyết Hải đều biết, Huyết Hải là vùng đất chết, chỉ có chết, không có sự sống.
Trên bầu trời Huyết Hải, Tần Vũ, Khương Lập và Tả Thu Lâm đột nhiên xuất hiện.
“Đây là nước biển Huyết Hải, không phải ‘máu’.Ở đây không có một chút mùi máu tanh nào.” Khương Lập ngửi một lúc rồi cười nói với Tần Vũ.
Tần Vũ cười gật nhẹ đầu.
“Tần Vũ, ta cảm thấy có điều bất ổn.” Tả Thu Lâm nói nhỏ, cẩn thận cảnh giới.
Tần Vũ đã biết Huyết Hải này có một loại khí tức sản sinh ra một loại trường khí.Chỉ cần ở trên không Huyết Hải là có thể cảm nhận được.Khương Lập nép vào người Tần Vũ, đối với nàng, chỉ cần ở bên cạnh Tần Vũ, dù trời có sập xuống cũng không sao.
Tần Vũ đột nhiên nói lớn: “Tại hạ Tần Vũ, mộ danh mà đến, xin tiền bối lộ diện cho tại hạ diện kiến.”
Thanh âm của Tần Vũ vang vọng khắp bầu trời Huyết Hải, nhưng quỷ dị là, dù thanh âm của Tần Vũ lớn đến đâu cũng không thể xuyên qua bầu trời của khu vực Huyết Hải.
“Vũ ca, huynh chắc chắn có người ở đây?” Khương Lập nhẹ giọng hỏi.
Tả Thu Lâm nhìn Tần Vũ.Lúc này Tả Thu Lâm chỉ cảm thấy nguy hiểm, nhưng căn bản không thể cảm nhận được đối phương ở đâu.
Bỗng nhiên…
“Ngươi có thể cảm nhận được ta?”
Một giọng nữ vang vọng từ trong Huyết Hải mênh mông, phảng phất như ở đâu trong Huyết Hải cũng có người nói cùng một câu.
Khương Lập và Tả Thu Lâm lập tức biến sắc.
Tần Vũ đã sớm đoán ra Huyết Hải này đã bị vị cao thủ thần bí đó luyện hóa.
Lập tức cười nói: “Ta chỉ cảm thấy Huyết Hải có một thứ khí tức đặc biệt hơn so với hải dương bình thường, hẳn là khí tức của một sinh linh.”
“Haha…thú vị, thú vị.Ngươi phải ở lại bồi ta đó!”
Vừa dứt lời, nước biển màu đỏ máu đột nhiên nổi sóng, vô tận nước biển trào lên, cuốn cả trời đất…Tần Vũ và hai người kia bị cuốn vào thế giới bên trong Huyết Hải.
Yên lặng!
Yên lặng đến đáng sợ.
Vô số nước biển trong không trung đã ngừng xoay tròn.Tần Vũ thậm chí có thể nhìn thấy rõ từng giọt nước biển màu hồng sắc dừng lại trong không trung.
Cũng giống như vậy, Tần Vũ cảm thấy người mình không thể cử động.Không chỉ hắn, Khương Lập và Tả Thu Lâm cũng vậy.Tình huống này Tần Vũ đã từng trải qua một lần, đó là lần Tu La Thần Vương La Phàm thi triển thời gian tĩnh chỉ.
“Thời gian tĩnh chỉ, Thần giới không ngờ có hai người có thể thi triển thời gian tĩnh chỉ!” Tần Vũ thật sự chấn kinh.
“Ba Thần Vương, đều sẽ thành huyết nô của ta.Không tệ, không tệ…” Tiếng cười kia lại vang lên.
“Chạy!”
Trong đồng tử Tần Vũ lóe lên một đạo quang mang, lập tức Tần Vũ, Khương Lập và Tả Thu Lâm biến mất trong không trung của Huyết Hải, trực tiếp quay lại tân vũ trụ.
“Ồ?”
Vô số nước biển huyết hồng sắc ngưng tụ lại.Huyết Hải phương viên trăm vạn mét trong nháy mắt tụ lại một chỗ, cuối cùng hóa thành một cô gái tóc dài màu đỏ máu, mi dài màu đỏ máu, mặc trường bào màu đỏ máu.Cô gái này đẹp đến kinh người nhưng không hề có một chút yêu mị nào, mà lại có một cổ khí phách ngạo thị thiên hạ.
Thiếu nữ này nhíu mày, dường như vừa mới có điều gì làm phiền nàng.
