Chương 612 Bế quan

🎧 Đang phát: Chương 612

– “Chuyện gì thế này?” – Tần Vũ giật mình.
Cậu cảm thấy mình không thể cử động, một cảm giác kỳ lạ nhưng cậu chắc chắn không gian xung quanh không bị giam cầm.
– “Mình vẫn kết nối được với tân vũ trụ.”
Tần Vũ thở phào nhẹ nhõm, cậu tin rằng chỉ cần một ý niệm, cậu có thể trở về tân vũ trụ ngay lập tức.
– “Hình như những người khác cũng không thể cử động được, chuyện gì đang xảy ra vậy?” – Tần Vũ tự hỏi, và đột nhiên nghĩ đến một khả năng:
Thời gian ngừng trôi!
– “Đây là thời gian ngừng trôi?” – Tần Vũ nghĩ.
Nhưng không gian lực của tân vũ trụ không bị ảnh hưởng bởi “thời gian ngừng trôi”.Tần Vũ quan sát cẩn thận, một lúc sau cậu hiểu ra:
– “Thời gian ngừng trôi có nghĩa là thời gian trong một khu vực hoàn toàn dừng lại.Khi thời gian dừng lại, không gian cũng đóng băng theo.Đó chính là ý nghĩa của thời gian ngừng trôi.”
– “Hừ!”
Bắc Cực Thánh Hoàng Khương Phạm, Tây Bắc Thánh Hoàng Chu Hoắc, Đông Cực Thánh Hoàng Hoàng Phủ Ngự, Nam Cực Thánh Hoàng…tất cả các Thánh Hoàng đều phát ra ánh sáng từ cơ thể.
Khương Phạm phát ra ánh sáng đen, Chu Hoắc phát ra lôi quang, Hoàng Phủ Ngự phát ra kim quang…Khi các vị Thánh Hoàng cùng ra tay, thời gian trong không gian lại trôi trở lại bình thường.
– “Huyết mạch của Bát Đại Thần Tộc kết hợp với trấn tộc linh bảo, uy lực quả nhiên rất lớn, ngay cả thời gian ngừng trôi cũng có thể phá giải.” – La Phàm lớn tiếng tán thưởng.
Tám vị Thánh Hoàng đều lộ vẻ mặt trầm xuống.
– “Chỉ là, đây là tám vị Thánh Hoàng cùng lúc ra tay.Nếu ta đấu một chọi một với bất kỳ ai trong các ngươi, việc phá giải ‘thời gian ngừng trôi’ có lẽ sẽ tốn nhiều thời gian hơn.” – La Phàm cười nhạt nói.
Tám vị Thánh Hoàng đều hiểu rõ, không ai trong số họ là đối thủ của La Phàm nếu đánh riêng lẻ.Để phá giải “thời gian ngừng trôi” không phải là điều dễ dàng.Nếu một Thánh Hoàng đơn độc đối mặt với chiêu này, chắc chắn sẽ mất thời gian, và La Phàm có thể sẽ lấy mạng người đó.
– “La Phàm, ngươi muốn gì thì nói đi.” – Chu Hoắc nhìn La Phàm.
Vẻ mặt La Phàm đột nhiên lạnh lẽo:
– “Nếu các ngươi giết Tần Vũ một đối một ngay trước mặt ta, ta sẽ không can thiệp.Nhưng nếu các ngươi định sử dụng chiến thuật quần công để đối phó Tần Vũ, hừ…các ngươi cứ thử xem.”
Khương Phạm và Chu Hoắc biến sắc.
Lời nói của La Phàm cho thấy rằng việc giết Tần Vũ hôm nay là không thể.
– “Tần Vũ.” – La Phàm quay sang nhìn Tần Vũ.
Tần Vũ đứng dậy khỏi ghế và mỉm cười với La Phàm:
– “Tu La Thần Vương, cảm ơn đã giúp đỡ.Thực ra, dù họ có tấn công hội đồng, ta cũng không quan tâm.”
– “Tần Vũ, ngươi sai rồi.” – La Phàm nghiêm túc nói – “Tám vị Thánh Hoàng này tuy không ra gì, nhưng trấn tộc linh bảo của họ kết hợp với huyết mạch đặc biệt, uy lực rất đáng kinh ngạc.”
Tần Vũ chậm rãi gật đầu, nhưng trong lòng không mấy để ý.
– “Tần Vũ, đừng chủ quan.Trấn tộc linh bảo của Bát Đại Thần Tộc có hiệu ứng đặc biệt là ‘đóng băng không gian’.Một khi không gian xung quanh ngươi bị đóng băng, không gian ba động cũng sẽ ngừng lại, và ngươi không thể dịch chuyển tức thời.Ngươi có thể tưởng tượng được nếu không thể dịch chuyển thì kết quả sẽ như thế nào.Đó cũng là lý do tại sao Sinh Mệnh Thần Vương không thể trốn thoát.” – La Phàm tốt bụng nhắc nhở.
Đóng băng không gian?
Tần Vũ nhớ đến năng lực của trung bộ thiên thần.Hạ bộ thiên thần có thể bay, trung bộ thiên thần có không gian lĩnh vực.Trong không gian lĩnh vực, họ có thể sử dụng không gian lực để chế ngự đối phương.
Sử dụng không gian lực để chế ngự, tức là “phong tỏa không gian”.Phong tỏa không gian và đóng băng không gian là hai khái niệm khác nhau.
Đóng băng không gian là làm cho một khu vực không gian xung quanh mình đóng băng, khu vực đó không có bất kỳ sự ba động nào, và việc không có ba động sẽ cắt đứt liên lạc giữa mình và không gian.
– “‘Đóng băng không gian, không thể dịch chuyển tức thời, thì ra là như thế!'” – Tần Vũ giật mình.
Dịch chuyển tức thời là đi xuyên qua không gian, nhưng nếu không gian đã bị đóng băng, thì làm sao có thể dịch chuyển?
– “‘Tuy nhiên,'” – Tần Vũ không mấy lo lắng – “‘Việc đóng băng không gian của các ngươi chỉ là đóng băng không gian lực của thần giới.Làm sao các ngươi có thể đóng băng không gian lực của tân vũ trụ của ta?'”
Tần Vũ rất tự tin.
Mình là chủ nhân của tân vũ trụ, lẽ nào người khác có thể đóng băng không gian lực của mình?
– “Tần Vũ, nếu ngươi đồng ý, ngươi có thể gia nhập Tu La Hải.Chỉ cần ngươi gia nhập Tu La Hải, ta đảm bảo…không ai dám đối phó ngươi.” – Tu La Thần Vương “La Phàm” đột nhiên nói.
Khương Phạm và Chu Hoắc giật mình.
– “‘Nếu Tần Vũ thực sự gia nhập Tu La Hải, vậy thì phiền phức rồi.'” – Chu Hoắc cảm thấy lo lắng.Sự khủng bố của La Phàm đã được chứng minh bằng máu của các Thần Vương, không ai nghi ngờ điều đó.
Tần Vũ rung động trong lòng.
Gia nhập Tu La Hải?
Tần Vũ thừa nhận, đó là một đề nghị rất hấp dẫn, nhưng tận đáy lòng, cậu muốn dựa vào thực lực của bản thân.
– “Tu La Thần Vương, ta sẽ suy nghĩ về đề nghị của ngài.” – Tần Vũ mỉm cười nói.
La Phàm có chút thất vọng, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu.
……………….
Tần Vũ nhìn lướt qua các vị Thần Vương của Lôi Phạt Thành, và cũng nhìn thoáng qua Khương Phạm, cậu không hề quan tâm đến sự có mặt của Chu Hiển.
Tần Vũ mỉm cười nói:
– “Chắc chắn Lôi Phạt Thành các ngươi không dám đánh nhau một đối một với ta.Tần Vũ ta ở đây cũng bỏ qua cho các ngươi, cáo từ!” – Tần Vũ lạnh lùng nói.
– “Tu La Thần Vương, Huyết Yêu Nữ Vương.Chư vị…cáo từ.”
Tần Vũ mỉm cười với các Thần Vương đại diện cho ba thế lực lớn của phi thăng giả, chắp tay chào, và biến mất giữa không trung.
Chu Hoắc và Khương Phạm muốn nói gì đó, nhưng Tần Vũ đột nhiên biến mất, họ không kịp nói gì.
– “Lôi Phạt Thành lần này tổn thất lớn!”
Huyết Yêu Nữ Vương nói với giọng trong trẻo như chuông, và cũng dịch chuyển biến mất.
– “Chu Hoắc huynh, Khương Phạm huynh, chư vị…cáo từ.”
La Phàm cũng chắp tay chào rồi biến mất ngay lập tức.
Sáu vị Thần Vương đại diện cho thế lực của phi thăng giả đều biến mất trong nháy mắt, chỉ còn lại hơn mười vị Thần Vương của thế lực tám vị Thánh Hoàng, những Thần Vương này đều có vẻ mặt khổ sở.
Cuối cùng, các Thần Vương cũng từ biệt nhau và rời đi.
Lần này, hầu như không có Thần Vương nào bị thương, chỉ có Lôi Phạt Thành, tứ đại Thần Vương trọng thương mất hai người!
***
Thời gian trôi qua, tin tức Tần Vũ xuất hiện tại thần giới.Trên bầu trời Đông Hải, hơn nữa còn giao chiến với hai đại Thần Vương của Lôi Phạt Thành, nhanh chóng lan truyền khắp cả thần giới.
Người của Lôi Phạt Thành rất tức giận.
Họ đoán rằng tin tức này là do người của thế lực phi thăng giả truyền ra.
Từ khi tin tức truyền ra, cả thần giới vô số người bàn luận về Tần Vũ, thậm chí có không ít cao thủ thần giới trở nên sùng bái Tần Vũ.
Trận pháp tông sư, luyện khí Tượng Thần, chỉ ở cảnh giới thượng bộ thiên thần đã đánh bại hai đại Thần Vương.
Tất cả những điều này làm cho Tần Vũ được bao bọc trong một lớp hào quang thần bí, đặc biệt việc thượng bộ thiên thần đánh bại Thần Vương, căn bản là chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Từ thuở sơ khai, thần giới đã có một câu nói: “Thiên thần ở trước mặt Thần Vương chỉ có thể xem như con kiến hôi mà thôi, không có một thiên thần nào có thể đánh bại Thần Vương, cho dù bao nhiêu thiên thần cũng vô dụng”.
Câu nói này thậm chí được coi là ‘định tắc’ (bất di bất dịch).Hôm nay, Tần Vũ đã phá vỡ định tắc này.
………………..
Thời gian trôi qua, chớp mắt đã mấy trăm năm.
Suốt mấy trăm năm này, cả thần giới coi như yên tĩnh, chỉ là thường xuyên có không ít lời đồn, lúc thì nói Tần Vũ xuất hiện tại Phiêu Tuyết Thành, lúc lại có người nói Tần Vũ xuất hiện tại Lôi Phạt Thành.Tóm lại…Tần Vũ trở thành tiêu điểm chú ý của thần giới, rất nhiều người ở thần giới đều khâm phục Tần Vũ không thôi, ngược lại đối với Chu Hiển bọn họ rất là khinh thường.
Trên một tửu lâu tại Úy Trì Thành.
Trong lầu hai của tửu lâu đã có mười mấy người, chợt có tiếng bước chân từ thang lầu truyền tới, chỉ thấy ba thanh niên liên tiếp đi lên.
– Lão bản, rượu và thức ăn ngon, nhanh lên một chút.
Thanh niên mặc kim y lớn tiếng nói, không ít người trong tửu lâu không khỏi nhíu mày nhìn về phía kim y thanh niên này, chỉ là ánh mắt kim y thanh niên đảo qua mọi người, tịnh không thèm để ý.
– Phí Phí, ngồi xuống.- Tần Vũ nói.
Từ sau trận chiến tại Đông Hải, mấy trăm năm rồi Tần Vũ mới trở lại thần giới, mà lần này còn mang theo cả Hầu Phí, Hắc Vũ.
– Đại ca, huynh đừng lo lắng, đại tẩu nhất định không xảy ra việc gì.- Hắc Vũ nhẹ giọng nói.
Tần Vũ cũng hiện vẻ mặt tươi cười.
Kỳ thật Tần Vũ lần này tới thần giới là để cho tâm thần được thư thái.Hơn một trăm năm trước, Tần Vũ cùng phân thân rốt cục đã hoàn toàn lĩnh ngộ không gian pháp tắc do Tả Thu Mi để lại.
Bất quá, Tả Thu Mi truyền cho Tần Vũ chỉ là một nửa không gian pháp tắc, một nửa không gian pháp tắc còn lại ở trên người Lập Nhi.
Khoảng vài chục năm sau khi Tần Vũ hoàn toàn lĩnh ngộ một nửa không gian pháp tắc đó, sau một lần Lập Nhi cùng Tần Vũ song tu linh hồn nguyên anh, thì hai giọt ‘tánh mạng linh hồn lệ’ bắt đầu dung hợp trong cơ thể Lập Nhi.
Việc dung hợp này làm cho Tần Vũ không được thoải mái.Bởi vì…Khương Lập tiến vào một trạng thái đặc thù phi thường, Tần Vũ căn bản không dám quấy rầy, chỉ có thể đứng chờ một bên, một hơi đã mất trăm năm làm cho Tần Vũ sốt ruột, cho nên lần này rủ Hầu Phí, Hắc Vũ đi cho khuây khỏa.
………………….
– Nghe nói Tần Vũ đại nhân xuất hiện tại Úy Trì Thành.- Đột nhiên một câu nói trong tửu lâu làm cho ba huynh đệ Tần Vũ sửng sốt.
Ba người Tần Vũ cùng nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Chỉ thấy một nam tử vận hoàng bào đang kích động nói:
– Mới ngày hôm qua, một huynh đệ của ta tại khu vực Mê Nhĩ Sơn Úy Trì Thành đã thấy một vị hắc bào thanh niên, huynh đệ của ta là người Hắc Long Đàm, đã từng gặp mặt Tần Vũ đại nhân, hắn tuyệt đối không nhìn sai được.Xem ra, Tần Vũ đại nhân rất có cảm tình đối với Mê Nhĩ Sơn.
Tần Vũ, Hầu Phí, Hắc Vũ ba huynh đệ nhìn nhau sửng sốt.
– Mê Nhĩ Sơn? Hình như hôm nay ta mới đến thần giới mà.- Tần Vũ dở khóc dở cười.
– Chuyện đó đã là gì, hơn mười năm trước, sư phụ của đại bá ta, biết ai là sư phụ của đại bá ta không? – Mặt khác một gã hắc bào nam tử nói.
– Biết rồi, ngươi đã nói với ta bao nhiêu lần rồi, sư phụ của đại bá ngươi là một vị hạ bộ thiên thần, đúng không.- Hoàng bào nam tử nọ cười nói.
Hắc bào nam tử gật đầu nói tiếp:
– Sư phụ của đại bá ta là một vị thiên thần hộ vệ của Lôi Phạt Thành.Người đã từng thấy một vị hắc bào xuất hiện tại Lôi Phạt Thành, hơn nữa còn tiến vào phủ đệ của Chu Hiển.
– Chu Hiển? – Hoàng bào nam tử trên mặt không giấu nổi một tia khinh thường, – Loại người này cũng dám tranh giành thê tử với Tần vũ đại nhân, thật là tự chuốc nhục vào thân.Được rồi nói tiếp đi, Tần Vũ đại nhân, à không, sau khi hắc bào thanh niên đó tiến vào phủ đệ của Chu Hiển thì như thế nào?
………………
Nghe cuộc nói chuyện này, Tần Vũ không khỏi cười khổ.
Tại thần giới có rất nhiều chuyện kể về Tần Vũ, người kể đều là có nhân chứng đàng hoàng.Khi Tần Vũ nghe được những chuyện này đều hoài nghi chính mình trong lúc mộng du đã đi đến những nơi đó.
– Đại ca, huynh thật sự rất lợi hại.- Hầu Phí quay sang Tần Vũ giơ ngón cái lên.
Tần Vũ tự cười mình:
– Nhanh dùng bữa thôi.
Trận chiến tại Đông Hải đã qua đi được mấy trăm năm, các vị Thần Vương tất nhiên không thể cứ liên tục dùng thần thức tìm kiếm khắp thần giới, Tần Vũ cũng thoải mái đứng ở thần giới.
Nếu có Thần Vương dụng thần thức tìm được hắn, Tần Vũ lập tức biết ngay.
Rời khỏi tửu lâu, ba huynh đệ đi dạo quanh Úy Trì Thành, đi được một lúc, Tần Vũ đã nghe được thêm vài sự tích về mình.
Ánh sáng ban ngày dần tắt, màn đêm bắt đầu buông xuống.
– Phí Phí, Tiểu Hắc, chúng ta trở về thôi.- Tần Vũ nói.
Sau đó ba huynh đệ liền thuấn di rời khỏi thần giới, trở về Tử Huyền Tinh trong tân vũ trụ.
Tử Huyền Tinh, bây giờ cũng là buổi hoàng hôn.
Ánh sáng cuối ngày chiếu khắp mặt đất, không gian như nhuộm một màu đỏ, ba huynh đệ Tần Vũ lăng không thả bộ, chậm rãi đi về phía Tử Huyền Phủ.
Đột nhiên Tần Vũ cảm ứng được nơi Khương Lập bế quan phát sinh biến hóa.
– Đi mau.- Nói xong Tần Vũ đã thuấn di biến mất.
– Đại ca làm sao vậy?
Hầu Phí, Hắc Vũ hai người nhìn nhau ngơ ngác, sau đó cũng vội vàng tiến về Tử Huyền Phủ.
Trong Tử Huyền Phủ, Tần Vũ xuất hiện bên ngoài một căn lầu tĩnh lặng.
Hiện giờ, khắp căn lầu phát ra ánh sáng xanh biếc, chính là ánh sáng màu xanh biếc của sinh mệnh lực.Tần Vũ đứng lại bên ngoài, không dám bước vào bên trong nửa bước.

☀️ 🌙