Đang phát: Chương 593
Trong vũ trụ mới, Tần Vũ mạnh đến mức không ai địch nổi.Ngay cả cây Hồng đồng cổ thụ cứng rắn đến đâu, hắn cũng chỉ cần vung tay là chặt đứt, nhưng nếu ở Thần giới thì có lẽ Tần Vũ sẽ tốn không ít sức lực.
Khương Lan nhìn cây Hồng đồng cổ thụ đổ xuống, gật đầu nói:
– Lõi cây Hồng đồng này đúng là nguyên liệu luyện khí cực phẩm, nhưng chỉ dựa vào nó thì chỉ luyện được Hồng Mông linh bảo hạng nhì thôi.Tiểu Vũ, với một món Hồng Mông linh bảo hạng nhì, cháu có chắc thắng không?
Tần Vũ mỉm cười:
– Lan thúc cứ yên tâm, mọi việc cứ để cháu lo!
Thực ra Tần Vũ không hoàn toàn tự tin, hắn hiểu rõ bản thân.Nếu ở trạng thái tốt nhất, dùng lõi cây Hồng đồng cổ thụ này, hắn chỉ có thể luyện ra một món Hồng Mông linh bảo hạng nhì đỉnh cao.
Nhưng quá trình luyện khí rất khó đoán trước, chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể làm giảm phẩm cấp.
– Tiểu Vũ, đừng hòng qua mặt ta!
Khương Lan mỉm cười:
– Ta cũng có nghiên cứu về luyện khí đấy, tuy không bằng cháu nhưng nhìn Khương Lan giới kia thì cháu cũng biết ta có trình độ nhất định rồi.
Tần Vũ hơi ngạc nhiên.
Khương Lan chậm rãi nói:
– Hồng đồng cổ thụ này là tạo hóa của thiên địa, là thần thụ do trời đất sinh ra.Trong lõi cây ẩn chứa Hồng Mông linh khí, nhưng lượng linh khí đó chỉ đủ để luyện chế Hồng Mông linh bảo hạng nhì.Nếu muốn luyện chế Hồng Mông linh bảo hạng nhất, cần nhiều Hồng Mông linh khí hơn nữa.Tiểu Vũ, ta nói có đúng không?
Tần Vũ cười gượng, chỉ có thể thành thật gật đầu.
Hắn biết mình không thể lừa được Lan thúc, vì ông cũng rất giỏi về luyện khí.
Khương Lan nói tiếp:
– Trước đây, Tượng Thần Xa Hầu Viên để luyện được Hồng Mông linh bảo hạng nhất đã phải dùng ba món Hồng Mông linh bảo hạng nhì, sáu món hạng ba mới có đủ Hồng Mông linh khí, sau đó kết hợp với những nguyên liệu quý hiếm và kỹ thuật tuyệt đỉnh mới thành công.
Tần Vũ cẩn thận lắng nghe.
Hắn biết Tượng Thần Xa Hầu Viên đã luyện thành công Hồng Mông linh bảo hạng nhất, nhưng không rõ quá trình chi tiết như thế nào.
– Hồng Mông linh khí là một loại khí tức vô cùng thần kỳ trong vũ trụ, bản thân nó không có sức tấn công, nhưng nếu được đưa vào vũ khí, nó sẽ khiến vũ khí có linh tính và nhiều thần thông…
Khương Lan cảm thán.
– Dù kỹ thuật luyện khí của cháu cao đến đâu, cũng phải có đủ Hồng Mông linh khí và những nguyên liệu quý giá.Về nguyên liệu tốt thì ta không thiếu, thêm lõi cây Hồng đồng cổ thụ này vào thì có lẽ không kém Tượng Thần Xa Hầu Viên khi luyện chế Hồng Mông linh bảo hạng nhất là bao.Hiện tại chỉ thiếu Hồng Mông linh khí, mà lõi cây Hồng đồng cổ thụ lại có quá ít.
Tần Vũ gật đầu.
Trong lòng hắn hiểu rõ, lõi cây Hồng đồng cổ thụ không thể so sánh với lõi cây Cổ Thiết mộc thụ, lượng Hồng Mông linh khí ít hơn rất nhiều.
Khương Lan cười nhẹ:
– Tiểu Vũ, cháu cứ yên tâm.Ta biết cháu khó mà tìm được vài món Hồng Mông linh bảo, nếu có thì cũng chỉ là Bích Tuyền hồ lô thôi.
Tần Vũ cười gượng.
Đúng vậy!
Hồng Mông linh bảo của hắn chỉ có vài thứ như Luyện Hỏa Thủ Hoàn, nhưng nó rất quan trọng trong quá trình luyện khí, Tần Vũ không thể bỏ được.
Còn Tỏa Thần Tháp? Nhưng nó lại là bảo bối để trói buộc Thu Trọng Phục, Hắc Long Đàm Cửu và đám yêu thú.
Còn Bích Tuyền Hồ Lô do Tiêu Dao Thiên Tôn ban tặng? Cũng không được vì đã cho Hầu Phí và Hắc Vũ rồi.
Hỏa Nguyên Linh Châu và Tử Lâm Vũ Y? Đó là hai món Hồng Mông linh bảo hạng nhất, Tần Vũ trừ khi đầu óc có vấn đề mới hủy chúng đi.
Nhìn vẻ mặt của Tần Vũ, Khương Lan hiểu ngay.
– Tiểu Vũ, cháu thấy đó, chín viên linh châu trên Cửu Phượng Quan của Chu Hiển đều là Hồng Mông linh bảo hạng ba, thực ra linh khí của chín viên này, cộng với lõi cây Hồng đồng là đủ đấy!
Khương Lan mỉm cười nói.
Tần Vũ bất đắc dĩ đáp:
– Lan thúc, nhắc đến Cửu Phượng Quan làm gì? Chẳng lẽ thúc muốn nấu chảy nó ra à?
– Không, không!
Khương Lan cười lớn:
– Ta không có ý đó, chỉ là muốn cháu hiểu rằng trong số Hồng Mông linh bảo, đồ trang sức chiếm đa số, còn loại dùng để tấn công thì rất ít.Vì vậy Chu Hiển mới dám đem chín viên linh châu trang sức ra như vậy…
Tần Vũ gật đầu.
Nhưng dù là Hồng Mông linh bảo trang trí thì hắn cũng không có.
– Ta biết, thời gian tu luyện của cháu còn quá ngắn, nên không có nhiều Hồng Mông linh bảo.Nhưng Lan thúc ta…
Khương Lan mỉm cười:
– Từ khi Thần giới xuất hiện, ta đã sinh ra rồi, thời gian làm Thần Vương cũng rất dài.Cháu xem, ngay cả Cổ Thiết mộc thụ ta còn có, mấy món Hồng Mông linh bảo tầm thường đó sá gì?
Khương Lan mỉm cười nhìn Tần Vũ.
Tần Vũ bây giờ đã hiểu ra.
Ý của Lan thúc là cho mình Hồng Mông linh bảo để luyện chế.
– Đừng để ý nhiều, mấy thứ đó toàn là đồ vô dụng, ta chỉ để xem chơi thôi.Ta có không ít, sẽ cho cháu sáu món Hồng Mông linh bảo hạng ba và một món hạng nhì.
Giọng nói của Khương Lan không cho phép phản đối.
Tần Vũ nhìn Lan thúc một lúc, cuối cùng gật đầu.
– Cháu đã nợ Lan thúc quá nhiều rồi…
Tần Vũ không thể đếm được.
Từ khi còn ở phàm nhân giới, ông đã nhiều lần cứu hắn.Khi từ Tiên Ma Yêu giới đến Thần giới, Lan thúc cũng âm thầm giúp đỡ nhiều lần, Tần Vũ không thể nhớ hết được.
Tóm lại, trong lòng Tần Vũ, địa vị của Lan thúc không kém gì phụ thân.
– Đi thôi, theo ta về Mộc phủ một chuyến.Mấy thứ Hồng Mông linh bảo vô dụng đó ta cất trong tàng khố Mộc phủ cả.
Tần Vũ gật đầu.
Trong Mộc Phủ.
Đại tiệc trong Thánh Hoàng điện đã kết thúc, Khương Lan đến chỗ Tần Vũ, còn Khương Nghiên thì đến Mộc Phủ.Vì Khương Lập là nhân vật chính trong buổi cầu thân, nên ngoài lần đầu tiên, hai lần bình chọn sau cô đều không ra mặt.
Ở sâu trong Mộc phủ, trong một đình viện yên tĩnh, dưới Cổ Thiết mộc thụ, hai chị em Khương Nghiên và Khương Lập ngồi cạnh nhau.
– Muội muội, Tần Vũ đại ca thua rồi sao?
Khương Lập lo lắng hỏi.
Khương Nghiên vội nói:
– Tỷ tỷ, muội đã biết rõ mọi chuyện rồi! Không thể trách Tần Vũ đại ca được, muội thấy rõ ràng Tây Bắc Thánh Hoàng đã ngầm giở thủ đoạn, nếu không Chu Hiển sao có thể thắng được?
– Tỷ biết mà!
Khương Lập cười gượng:
– Chỉ là tỷ lo cho tâm trạng của Tần Vũ đại ca.Tỷ vẫn nhớ khi còn ở phàm nhân giới, Tần Vũ đại ca không chịu được sự sỉ nhục.Nếu ai sỉ nhục, Tần Vũ đại ca nhất định sẽ phản kháng, thậm chí chém giết lẫn nhau.
Khương Lập và Tần Vũ ở bên nhau không lâu.Cô không biết rằng sau bao năm tu luyện, Tần Vũ đã không còn dễ nổi nóng như trước nữa.
– Muội muội, có thật là mẫu thân đã thiên vị Chu Hiển không?
Khương Lập hỏi với vẻ buồn bã.
Khương Nghiên khẽ gật đầu.
Thuần Vu Nhu rất yêu quý các con, nhưng chuyện này lại khiến Khương Lập đau lòng.
– Ta biết quan hệ giữa mẫu thân và dì, nhưng…
Khương Lập định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ lắc đầu.
– Tần Vũ đại ca chắc chắn rất buồn, huynh ấy vì không muốn ta khó xử nên mới cố gắng như vậy, Tử Huyền phủ đó…
Khương Lập rưng rưng nước mắt.
Khương Nghiên đã kể lại tất cả về Tử Huyền phủ cho cô nghe.Người khác không biết, nhưng Khương Lập hiểu rõ, mọi thứ trong Tử Huyền phủ đều chứa đựng những kỷ niệm.
Cô hiểu rõ tâm ý của Tần Vũ qua từng chi tiết:
– Họ nói Tần Vũ đại ca không dụng tâm sao?
Khương Lập có chút bất bình.
– Không!
Ánh mắt Khương Lập đột nhiên trở nên kiên định:
– Muội muội, chúng ta đến Phiêu Vân phủ đi!
Khương Nghiên giật mình:
– Tỷ tỷ, tỷ muốn làm gì?
Khương Lập là nhân vật chính của buổi chiêu thân, nếu bị phát hiện đến Phiêu Vân phủ thì không biết sẽ có bao nhiêu người bàn tán.
Khương Lập nhắc lại:
– Đến Phiêu Vân phủ!
– Tỷ tỷ…
Khương Nhiên kéo tay Khương Lập.
Khương Lập chỉ khẽ cười:
– Ta yêu mẫu thân, nhưng mẫu thân còn có muội, có các ca ca, đệ đệ.Không có ta, mẫu thân cũng không sao.Nhưng Tần Vũ đại ca từ nhân giới đến Thần giới đã trải qua bao nguy hiểm? Những năm đó ta đã làm gì? Chỉ ngồi trong Mộc phủ, chỉ biết đợi mà thôi.
Khương Lập cười khổ.
– Mọi gian khổ Tần Vũ đại ca đều gánh chịu, ta chỉ có thể đợi.Huynh ấy vì không muốn ta khó xử nên mới nỗ lực hết mình.Món quà thứ nhất: Hồng Mông linh bảo hạng nhất, món quà thứ hai: Tử Huyền phủ…chẳng lẽ các Thần Vương không thấy sao? Lẽ nào tấm lòng của Tần Vũ đại ca là giả? Ta không chấp nhận như vậy nữa, ta muốn làm điều gì đó cho Tần Vũ đại ca!
Khương Lập mỉm cười nhìn muội muội.
Khương Nghiên sững người.
Đây có còn là cô gái hiền lành, ngoan ngoãn, luôn nghe lời cha mẹ hay không?
Khương Nghiên chưa từng thấy tỷ tỷ kiên quyết đến vậy.
– Tần Vũ đại ca, nếu không tu luyện nữa thì đã có thể yên ổn ở Tiên Ma Yêu giới với phụ thân và huynh đệ rồi, nhưng huynh ấy giao trách nhiệm chăm sóc phụ thân cho huynh đệ, bản thân lại cam chịu rời xa gia đình đến Thần giới xa lạ này, luôn cố gắng vì ta…
Khương Lập rơi lệ.
– Tần Vũ đại ca có thể làm như vậy, vì sao ta không thể? Hơn nữa cha và mẫu thân không chỉ có một mình ta là con gái.
Bàn tay Khương Nghiên dần buông ra…
Khương Lập quay lại cười với Khương Nghiên, rồi đi thẳng ra khỏi đình viện.
Tần Vũ và Khương Lan đã về đến Mộc phủ.Hai người đi dọc theo hành lang sâu trong Mộc phủ.Ngay tại hành lang, Tần Vũ vui mừng khi thấy Khương Lập.
– Lập Nhi!
Tần Vũ tràn ngập niềm vui.
Mọi phiền não đau khổ đều tan biến khi nhìn thấy Lập Nhi.
Khương Lập ngẩn người, rồi lao vào lòng Tần Vũ, ôm chặt lấy hắn, nước mắt tuôn rơi.
– Lập Nhi, muội…muội sao vậy?
Tần Vũ cảm thấy ngực áo mình ướt đẫm.Nhìn Khương Lan, Khương Lan cũng không hiểu.
Tần Vũ chỉ có thể an ủi Khương Lập.
Trong vòng tay Tần Vũ, Khương Lập ngẩng lên, nói một câu khiến Tần Vũ kinh ngạc:
– Vũ ca, chúng ta bỏ tất cả đi được không? Không cần phiền não, không cần lo lắng gì nữa!
– Lập Nhi, đừng nghĩ lung tung!
Tần Vũ hiểu ra, trong lòng cảm thấy vô cùng xúc động.
Những lo âu phiền não có là gì? Chỉ cần Lập Nhi hiểu cho tất cả, Tần Vũ đã đủ hạnh phúc rồi.
– Muội chỉ cần ngoan ngoãn chờ đợi, sau mười năm ta sẽ giành được danh ngạch thứ ba.Đến lúc đó muội sẽ gả cho ta!
Tần Vũ mỉm cười nói.
Khương Lập kinh ngạc nhìn Tần Vũ.
Nàng không thấy chút phiền muộn nào trong mắt Tần Vũ, chỉ có niềm vui sướng khi gặp nàng.
– Tần Vũ đại ca, muội…
– Được rồi!
Tần Vũ cười, nhìn Khương Lập:
– Đừng bỏ dở giữa chừng nhé? Huynh hy vọng muội có thể danh chính ngôn thuận trở thành tân nương của huynh.
Khương Lập định nói gì đó, nhưng lại thôi, chỉ cảm thấy trong lòng ngập tràn hạnh phúc.
Sau khi Tần Vũ gặp Khương Nghiên, mọi người nói chuyện một lúc, Khương Lập xem như đã hoàn toàn cởi bỏ được khúc mắc trong lòng.Bốn người cùng nhau đến tàng khố của Mộc phủ.
– Tàng khố, muội chưa từng vào bao giờ, không biết có những bảo bối gì nhỉ?
Khương Nghiên hưng phấn, hai mắt sáng rực.
Khương Lập chỉ đi theo Tần Vũ.Với nàng bây giờ, chỉ cần được ở bên cạnh Tần Vũ là quá đủ rồi.
– Tàng khố này là một vận dụng đơn giản của phép tắc không gian, hãy theo ta!
Khương Lan đi trước đến cửa thông đạo dưới lòng đất, cánh cửa lớn tự động mở ra.
Mọi người theo Khương Lan vào tàng khố của Mộc phủ.
