Đang phát: Chương 506
Mê Nhĩ sơn non xanh nước biếc, trong rừng có vài loài yêu thú sinh sống, không hề có dấu chân người, vô cùng tĩnh mịch.Từ khi Tần Vũ đến, ngọn Mê Nhĩ sơn gần Hắc Long Đàm ở phía nam này đã có chủ nhân mới.
Nước hồ trong veo, nhìn thấu đáy, thấy rõ những tảng đá nằm im lìm và đủ loại cá đang bơi lội tung tăng.
Một căn nhà gỗ nhỏ nằm bên bờ hồ.
Trước nhà, một thanh niên tóc dài mặc áo đen đang đứng, sau lưng là một lão giả cung kính, trên mặt nở nụ cười:
“Phúc bá, từ nay ta sẽ ở lại Mê Nhĩ sơn, tạm thời không vào Khương Lan Giới nữa.Mấy trăm năm ngắn ngủi…đúng là ở bên ngoài vẫn tốt hơn, để tiểu Hắc có thêm thời gian tu luyện cũng hay.” Tần Vũ mỉm cười nói.
“Vâng, thưa chủ nhân.” Phúc bá đáp.
Tần Vũ nhìn quanh bốn phía, tâm trạng thoải mái: “Nơi này không tệ, lát nữa ta sẽ bố trí trận pháp quanh Mê Nhĩ sơn, để bọn Hắc Long Đàm thưởng thức.”
“Chủ nhân, trước khi thử trận pháp, ta có một vật muốn người xem.” Phúc bá nói.
“Hả?” Tần Vũ ngạc nhiên nhìn Phúc bá: “Là gì vậy?”
Phúc bá cung kính nói: “Khi lão chủ nhân rời đi, đã để lại một vật bên cạnh ta.Người dặn, khi nào cảnh giới ‘trận đạo’ của chủ nhân đạt sơ nhập điện đường thì có thể xem quyển trục này.”
Một quyển trục màu vàng kim đột nhiên xuất hiện trong tay Phúc bá.
“Sơ nhập điện đường?” Tần Vũ cười, so với thành tựu Trận đạo của Phúc bá thì mình có thể coi là sơ nhập.Nhưng về lĩnh ngộ “Trận đạo” thì mình còn cần vài chục vạn năm nữa.
“Trong quyển trục này có gì?” Tần Vũ tò mò.
Phúc bá cười: “Chủ nhân xem sẽ biết.Đây có thể coi là ngọn đèn soi đường cho chủ nhân trên con đường ‘Trận đạo’.”
Tò mò, Tần Vũ dùng thần thức nhập vào quyển trục.
“Chào ngươi, người kế thừa của ta, khi ngươi xem quyển trục này thì có lẽ đã khai mở điện chưởng để khống chế Mê Thần Điện.Việc lĩnh ngộ ‘Trận đạo’ cũng đã có tiến bộ.Ta để lại quyển trục này chỉ muốn cho ngươi biết các tầng của ‘Trận đạo’, để ngươi xác định rõ vị trí của mình.”
“Biển trận pháp vô bờ, từ xưa đến nay chưa ai hiểu hết.Cao thủ trận pháp dựa vào lĩnh ngộ mà chia ra ‘Trận đạo đệ nhất cảnh giới’, ‘Trận đạo đệ nhị cảnh giới’, ‘Trận đạo đệ tam cảnh giới’.Nhưng ta thấy cách chia này không đúng.Vì mỗi người ở ‘Trận đạo’ đệ nhất cảnh giới đều không giống nhau.Ví dụ như ta, năm đó lĩnh ngộ ‘Trận đạo’ đệ nhất cảnh giới, thực lực yếu hơn kẻ hao phí cả tỷ năm lĩnh ngộ ‘Trận đạo’ đệ nhất cảnh giới hàng trăm lần.”
“Ví dụ như A Phúc, dù đạt ‘Trận đạo’ đệ nhất cảnh giới nhưng thực lực Trận đạo có thể so với cao thủ ‘Trận đạo’ đệ nhị cảnh giới.Do đó, chỉ dùng ba cảnh giới không thể phân biệt tỉ mỉ các tầng của trận pháp.Điều này khiến ta phải tự xác định vị trí của mình!”
“Từ khi Thần giới sinh ra đã có trận pháp, tất cả đều có cấp bậc để phân định vị trí của ta.”
“Trong ‘Trận đạo’ chín trăm quyển có nhiều ví dụ về trận pháp, từ đơn giản đến phức tạp.Các ví dụ đều có đủ các cấp từ cao nhất đến sơ cấp nhất!”
Tần Vũ chấn động.
Năm đó ta tự mình nắm vững trận pháp trong chín trăm quyển ‘Trận đạo’, ngộ ra đệ nhất cảnh giới, tự nhận là phi thường.Giờ nhìn lại đó chỉ là cấp thấp nhất.
“Về các tầng của ‘trận pháp’, ta tạm chia ra tám cấp, hiệu quả uy lực của tám cấp này, ta ghi chi tiết ở phụ lục kèm theo.”
“Trận pháp nhất cấp xem như cơ sở, bố trí được trận pháp nhị cấp coi như đã vào điện đường của trận pháp, bố trí được trận pháp tam cấp xem như cao thủ, bố trí được trận pháp tứ cấp thì là trận pháp đại sư! Còn bố trí được trận pháp ngũ cấp…tại Thần giới, cần luyện chế thiên thần khí, tu vi trận pháp thấp nhất cũng phải đạt đến tầng thứ năm.”
Tần Vũ ghi nhớ.
Có thể bố trí được trận pháp ngũ cấp thì có thể luyện chế thiên thần khí.
“Tại Thần giới này, người có thể bố trí trận pháp ngũ cấp không nhiều.Nhưng bố trí được trận pháp lục cấp…ha ha, luyện khí tông sư của Thần giới chắc chỉ có năm người.Còn trận pháp thất cấp, trận pháp bát cấp, trong lịch sử chỉ có Xa Hầu Viên ta mới bố trí được!”
Tần Vũ hít một hơi lạnh.
Từ việc phân cấp, Tần Vũ cảm nhận rõ thực lực ‘Trận đạo’ của Xa Hầu Viên.
Tám cấp trận pháp, không ngờ chỉ một mình Xa Hầu Viên bố trí được cấp bảy và cấp tám.
Tần Vũ cố gắng kiềm chế tâm trạng, tiếp tục xem.
“Trong tám cấp, chỉ có ta đạt đến cấp bảy và tám, tạm thời không cần quan tâm.Từ cấp một đến cấp sáu đã có thể xếp vào hàng cao thủ trận pháp của Thần giới.Từ cấp một đến cấp sáu đều từ đơn giản đến phức tạp.Xem ra trong các tông sư về trận pháp, người bố trí được trận pháp lục cấp càng chồng lên nhau càng nhiều, càng dung hợp càng nhiều, càng phức tạp thì trận pháp càng lợi hại.”
“Năm đó, ta cũng nghĩ vậy.Đến ‘Trận đạo’ đệ tam cảnh giới, ta bố trí được trận pháp thất cấp, còn khi ta đạt thành tựu cao nhất là bát cấp trận pháp, ta phát hiện…cấp một đến cấp sáu là từ đơn giản đến phức tạp.Còn từ cấp bảy trở đi, trận pháp bố trí đều rất đơn giản, Đại đạo chí giản, có lẽ là đạo lý này.”
Tần Vũ ghi nhớ chắc chắn.
Nhưng Tần Vũ vẫn không hiểu, càng chồng lên càng lợi hại, uy lực càng lớn.Trận pháp cần các bộ phận kết hợp hoàn thiện với nhau, ví dụ chồng lên mười lần thì uy lực không thể như chồng mười sáu lần.
Nhưng tại sao trận pháp cấp bảy, cấp tám lại từ phức tạp biến thành đơn giản?
“Thật thâm ảo” Tần Vũ cười khổ, những đạo lý chưa hiểu có thể sau này sẽ hiểu.
“Về hiệu quả của tám cấp trận pháp, ta đưa ra ví dụ tường tận ở phụ lục kèm theo, phân biệt rõ giữa mỗi cấp từ yếu nhất đến mạnh nhất.Người kế thừa của ta, ngươi không cần nghiên cứu về trận pháp cấp bảy và cấp tám, vì…nếu không có cơ sở vững chắc thì nghiên cứu chỉ sai lầm thôi.”
“Đương nhiên, tám cấp độ trận pháp chỉ là phân loại của cá nhân ta, không phải là công nhận của Thần giới.Hơn nữa…trong lòng ta, trên trận pháp bát cấp, phải có trận pháp cửu cấp, thậm chí là thập cấp.Chỉ là ta không thể đột phá nữa.Người kế thừa của ta, Mê Thần Điện giao cho người rồi đó, ta hy vọng ngươi có thể giúp ta kế thừa thanh danh ‘Tượng Thần’ của ta, cố gắng nhé, truyền nhân của ta!”
Thu lại quyển trục, Tần Vũ im lặng hồi lâu.
“Phúc bá, đưa phụ lục có phần thuyết minh cụ thể của Xa Hầu tiền bối về trận pháp bát cấp cho ta.” Tần Vũ nhìn Phúc bá.
Phúc bá gật đầu: “Chủ nhân, có một quyển trục thuyết minh từ cấp một đến cấp ba.Ba quyển thuyết minh về trận pháp tứ cấp, mười hai quyển thuyết minh về trận pháp ngũ cấp, chín mươi tám quyển thuyết minh về trận pháp lục cấp, quyển trục về trận pháp thất cấp và bát cấp chỉ có một!”
Nói rồi, một đống quyển trục màu vàng kim xuất hiện trước mặt Phúc bá.
Tần Vũ dùng thần thức quét qua một lượt.
Tần Vũ chưa đọc kỹ mà chỉ lướt qua.
Xa Hầu Viên mỗi cấp độ đều ghi chép từ yếu nhất đến mạnh nhất, mỗi cấp độ đều có hai loại, một mạnh một yếu, chỉ có trận pháp bát cấp là có một.
“Chín mươi tám quyển trục này chỉ ghi chép về hai trận pháp.”
Tần Vũ thầm than.
Phức tạp đến cực hạn, xác thực cũng đáng sợ.
“Chủ nhân, những người khác trong thần giới luyện chế thần khí gia trì trận pháp, vì trận pháp quá phức tạp, mất nhiều thời gian nên luyện chế một kiện thiên thần khí tốn rất nhiều thời gian.Nhưng lão chủ nhân…luyện chế thiên thần khí dễ dàng vô cùng.” Phúc bá tự hào nói.
Danh Tượng Thần có thể là trò đùa sao?
“Phúc bá, ta chưa đọc kỹ, ngươi nói xem trận pháp của ta hiện nay có thể coi là tầng thứ mấy?” Tần Vũ hỏi.
Phúc bá cung kính nói: “Chủ nhân trí tuệ cao ngút trời xanh, chỉ cần hơn hai vạn năm đã tiến vào tầng tam cấp trận pháp.Tuy trong tam cấp vẫn còn yếu nhưng đã rất xuất sắc.”
“Tầng tam cấp trận pháp?” Tần Vũ gật đầu.
Tốc độ này hoàn toàn coi là được.
“Phúc bá, còn ngươi?” Tần Vũ tò mò hỏi.
Tần Vũ biết rằng cả Thần giới chỉ có năm người đạt đến tầng thứ sáu trận pháp.Nhưng tầng thứ năm cũng rất ít, đạt đến trình độ này đã có thể luyện chế thiên thần khí rồi.
Phúc bá khiêm tốn cười: “Năm đó lão chủ nhân thường chỉ điểm cho lão phu, lão phu không dám trễ nải, nhiều năm nay, cũng coi như đã tiến nhập vào tầng thứ năm của trận pháp rồi.”
