Đang phát: Chương 497
“Một người sử dụng trường thương cùng Địa Để Huyệt Long đại chiến?”
Tần Vũ thầm nghĩ trong bụng, đám người được ba anh em Tần Vũ cứu mạng sao lại lắm lời đến vậy? Trong lúc ba người Tần Vũ nhìn nhau thì một tiếng động lớn vang lên.
Âm thanh này là do một đoàn người ngựa đông đúc đang chạy đến gây ra.
Ba người Tần Vũ nhìn sâu vào trong đường hầm, chỉ thấy từng lớp chiến sĩ thần giới nhanh chóng tiến đến, quân đội đông nghịt tạo thành một áp lực vô hình.
“Đại nhân, đại đội ba, một ngàn người đã đến đủ.” Một tráng hán cao lớn cung kính báo cáo.
Úy Trì Ương lạnh nhạt gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào ba người Tần Vũ: “Nói, trận chiến giữa người dùng trường thương và Địa Để Huyệt Long diễn ra ở đâu?”
“Đại nhân, chúng tôi không thấy.” Tần Vũ khẽ cúi người đáp, Hầu Phí và Hắc Vũ đứng sau lưng Tần Vũ im lặng.
Úy Trì Ương đánh giá ba người một lượt, rồi nhìn chiến trường ngổn ngang xương cốt, máu thịt và con đường đá xanh bị móng vuốt Địa Để Huyệt Long tàn phá.
“Các ngươi vừa ở đâu? Sao lại không thấy?” Úy Trì Ương cau mày hỏi.
Tần Vũ chỉ vào một tảng đá vỡ đôi trên đường, nói: “Đại nhân, khi nãy Địa Để Huyệt Long đến tàn sát, chúng tôi biết nó chỉ là yêu thú, dù công kích mạnh nhưng linh hồn không bằng thần nhân.Vì vậy, ba người chúng tôi trốn sau tảng đá này, đợi nó đi rồi mới dám ra.”
“Ừm, coi như thông minh.” Úy Trì Ương gật đầu.
Lời giải thích của Tần Vũ hợp lý, giải thích được vì sao họ không thấy ai giao chiến với Địa Để Huyệt Long.Trốn sau tảng đá vỡ thì làm sao thấy được?
“Dùng thần thức quan sát ư?”
Vị trí tảng đá vỡ cách chiến trường vài trăm mét, chỉ có hạ bộ thiên thần mới có thể dùng thần thức quan sát được.
“Địa Để Huyệt Long đi rồi sao?”
Úy Trì Ương nhìn những chỗ sụp đổ trong đường hầm, chau mày.
Dù Địa Để Huyệt Long bị giết, ít nhất cũng phải có xác.Ngay cả cao thủ cấp thiên thần, đối mặt Địa Để Huyệt Long cũng không dễ dàng giết chết nó.
Nhưng theo Úy Trì Ương thấy, Tần Vũ chỉ có linh hồn cảnh giới thượng cấp thần nhân, hai người kia chỉ là hạ cấp thần nhân.Họ không thể nào là người đối phó được Địa Để Huyệt Long.
“Các ngươi có thể đi rồi.”
Úy Trì Ương lạnh lùng nói.
“Vâng, đại nhân.” Tần Vũ khiêm tốn đáp, rồi ba anh em nhanh chóng rời khỏi khu vực khai thác theo con đường an toàn.
Sau khi nộp ba ngàn sáu trăm khối hạ phẩm thần linh thạch, ba anh em Tần Vũ tiến vào khu vực có con đường mới.Họ đi đến một nơi hoang vắng, rồi tiến vào Khương Lan giới.
Bên trong không gian tầng hai của Khương Lan giới.
“Đại ca, khi nãy tên thiên thần kia hỏi chúng ta có thấy ai đánh nhau với Địa Để Huyệt Long không, lúc đó em lo muốn chết, không ngờ đại ca nghĩ ra được câu trả lời nhanh như vậy.” Hầu Phí cười nói.
Hắc Vũ lạnh lùng gật đầu: “Tên Úy Trì Ương đó thực lực quả thật rất mạnh.”
“Hắn là thiên thần.” Tần Vũ hiểu rõ, mình có thể bay là nhờ vào ‘Lưu Tinh Lệ’.Hơn nữa, năng lượng trong cơ thể mình là thần lực, không phải thiên thần lực.
“Thiên thần sở hữu thiên thần lực, thực lực mạnh hơn ta nhiều, trừ khi ta dùng Tàn Tuyết thần thương.” Tần Vũ cười nhạt nói.
Một khi dùng Tàn Tuyết thần thương, giết hạ bộ thiên thần không khó.
“Được rồi, đừng lãng phí thời gian, tiếp tục tu luyện.Phúc bá đưa cho các ngươi công pháp luyện thể thần giới rồi, các ngươi luyện đến đâu rồi?” Tần Vũ hỏi.
Công pháp luyện thể thần giới rất trân quý, nhưng trong Mê Thần điện có rất nhiều.
Tần Vũ chỉ lo không đủ thời gian.Hầu hết thời gian của hắn đều dành cho việc nghiên cứu “Trận đạo”, nên tạm thời chưa luyện công pháp luyện thể, chỉ để cơ thể tự nhiên hấp thụ thần lực tăng lên, nhưng cách này quá chậm.
Hầu Phí lắc đầu: “Em chưa luyện.”
“Ta cũng chưa.” Hắc Vũ cũng lắc đầu.
“Sao lại thế? Ta đã nhờ Phúc bá đưa công pháp luyện thể thần giới cho các ngươi rồi mà? Tại thần giới, đặc biệt là giai đoạn thần nhân, luyện thể rất quan trọng.” Tần Vũ nghi hoặc hỏi.
Tại thần giới, năng lượng chủ yếu chia làm thần lực và thiên thần lực.
Thần lực là năng lượng cực kỳ cuồng bạo, rất có ích cho việc rèn luyện thân thể.Thân thể càng mạnh thì mới chứa được thần lực ở tầng thứ cao.
Thiên thần lực thì ngược lại, tinh thuần và ôn hòa.
Do đó, luyện thể chỉ cần đạt đến mức đủ để thừa nhận ‘thần lực’ của thượng cấp thần nhân là đủ.Tất nhiên, một số thiên thần theo đuổi thân thể cường hãn, nhưng chỉ là số ít.
Đối với thiên thần, lĩnh ngộ không gian mới là phương pháp đề cao tốt nhất.
“Đại ca.” Hắc Vũ tươi cười: “Gần sáu vạn năm nay, em và Hầu tử tuy không luyện công pháp luyện thể thần giới, nhưng chúng em tĩnh tu, muốn nhanh chóng đề cao linh hồn cảnh giới.”
Hầu Phí cũng nói: “Thân thể em và tạp mao điểu cũng không tệ, ít nhất chưa đến mức không hấp thụ được thần lực, nên chúng em muốn tăng linh hồn cảnh giới rồi mới luyện thân thể.”
“Đề cao linh hồn cảnh giới cũng được.” Tần Vũ gật đầu.
Theo Tần Vũ, luyện thể dễ hơn đề thăng linh hồn cảnh giới nhiều, chỉ cần cung cấp thần lực và thời gian là được.Nhưng đề thăng linh hồn cảnh giới quá khó khăn.
Thần nhân bình thường cần mấy ngàn vạn năm mới đạt đến trung cấp thần nhân.
Hầu Phí và Hắc Vũ có Xuyên Vân thương và Hắc bổng, tốc độ có thể nhanh hơn, nhưng chắc cũng phải hơn mười vạn năm.
Vì hai huynh đệ muốn chuyên tâm đề thăng linh hồn cảnh giới, Tần Vũ không ép buộc, rồi trở lại phòng mình tiếp tục tìm hiểu chín trăm quyển “Trận đạo”, Hầu Phí và Hắc Vũ cũng tự tu luyện.
Chín trăm quyển “Trận đạo” chia làm ba loại trận lớn: sát trận, khốn trận và phòng ngự.
Tần Vũ mất gần sáu vạn năm mới xem hết một lượt.Hiện tại, hắn không bận tâm thôi diễn các trận pháp phức tạp, mà chú tâm nghiên cứu chín trăm quyển trận pháp.
Sáu vạn năm trước, Tần Vũ chỉ hoàn toàn hiểu ý nghĩa.
Hiện tại, Tần Vũ muốn thông qua các trận pháp trong chín trăm quyển “Trận đạo” để hoàn toàn thấu hiểu, từ một suy ra ba, từ bản chất hiểu được các loại trận pháp này.
Thời gian trôi qua, Tần Vũ không ngừng nghiên cứu biển học vấn trận pháp, từ những thứ cơ bản nhất đến những trận pháp hơi khó.Đối với kim tự tháp trận pháp, Tần Vũ từng chút một nghiên cứu tầng thấp nhất.
Khoảng ba vạn năm sau.
Tần Vũ thu hồi chín trăm quyển “Trận đạo”, đồng thời mở mắt, trong mắt có một tia hưng phấn.
“Phúc bá.” Tần Vũ gọi.
Phúc bá nghe thấy tiếng Tần Vũ, lập tức đi vào, cung kính hỏi: “Chủ nhân, có gì sai bảo?”
“Phúc bá, ta hỏi ngươi, cảnh giới thứ nhất của Trận đạo có phải là lĩnh ngộ tinh túy trận pháp, từ đơn giản đến phức tạp, có thể nghĩ ra bất kỳ trận pháp nào trong nháy mắt không?”
Tần Vũ dần trở nên hưng phấn.
Bởi vì Tần Vũ cảm giác mình đã đạt đến cảnh giới thứ nhất của “Trận đạo”.Lúc này, Tần Vũ cảm thấy các loại trận pháp đều nằm trong tâm tưởng, nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra hàng ngàn vạn trận pháp khác nhau.Đồng thời, trong nháy mắt có thể tìm ra từng yếu điểm, nhược điểm của trận pháp, cũng như phương pháp phá trận.
Cảm giác nắm mọi thứ trong tay khiến Tần Vũ vô cùng thoải mái.
Phúc bá mỉm cười nhìn Tần Vũ: “Chủ nhân, theo ta biết, lĩnh ngộ cảnh giới thứ nhất của “Trận đạo” nhanh nhất cũng mất mười vạn năm.Lão chủ nhân lần đầu tiên lĩnh ngộ còn mất trăm vạn năm.Xem ra chủ nhân có tư chất tốt về “Trận đạo”.”
Tần Vũ mỉm cười.
“Lão chủ nhân từng nói, trạng thái lĩnh ngộ cảnh giới thứ nhất của Trận đạo là – chỉ cần nhắm mắt trong chốc lát, trong đầu hiện ra ức vạn trận pháp, tất cả đều đã được nghiên cứu thấu hiểu.Đồng thời, có cảm giác dễ dàng thôi diễn vô số trận pháp phức tạp, chủ nhân có cảm thấy như vậy không?”
“Đúng, chính là như vậy, ta thậm chí cảm thấy chỉ cần cho ta thời gian, ta có thể thôi diễn trận pháp phức tạp gấp ngàn vạn lần.” Tần Vũ nói.
Hắn thật sự có cảm giác này.
“Cảnh giới thứ nhất của Trận đạo là tinh túy.Nhưng mỗi người lĩnh ngộ lại khác nhau.Chủ nhân có phải cảm thấy các trận pháp đều dễ dàng phá giải?” Phúc bá mỉm cười hỏi.
Tần Vũ giật mình.
Tần Vũ muốn gật đầu, vì hắn cảm thấy hiểu rõ nền tảng trận pháp, hắn có thể phá giải bất kỳ trận pháp nào.Dù trận pháp có phức tạp đến đâu cũng đều từ nền tảng mà ra.
Nhưng lý trí bảo Tần Vũ rằng chỉ với chín vạn năm ngắn ngủi, không thể nào đạt đến trình độ phá giải được mọi trận pháp.
“Chủ nhân, ta không có linh hồn, không hiểu được cảnh giới thứ nhất của “Trận đạo”, ta chỉ hiểu những trận pháp cơ bản nhất, càng về sau trận pháp càng phức tạp hơn.” Phúc bá cười nói.
Tần Vũ nghi hoặc nhìn Phúc bá, không hiểu ý của ông.
Phúc bá tiếp tục: “Chủ nhân, ta đi theo lão chủ nhân rất lâu, thôi diễn trận pháp cũng rất lâu.Lúc đầu, ta có thể thôi diễn trong đầu.Nhưng khi trận pháp ngày càng phức tạp, ta phải dùng ‘kim sắc quyển trục’ mới có thể thôi diễn.”
Tần Vũ gật đầu.
Điều này dễ hiểu.
Ví dụ như con người làm bài tập, bài dễ có thể tính trong đầu, nhưng bài phức tạp hơn phải dùng giấy bút.
“Nghiên cứu nhiều năm như vậy, ta cũng ghi lại một ít.Có điều, so với trận pháp phức tạp, cũng phải dùng đến một ‘kim sắc quyển trục’.Chủ nhân ở tiên ma yêu giới trong thời gian ngắn – chín vạn năm, ta vừa mới thôi diễn ra một bộ sát trận, mời chủ nhân phá giải thử.”
Phúc bá lấy ra ba ‘kim sắc quyển trục’, rồi đưa cho Tần Vũ.
“Phúc bá, đừng nói với ta là một trận pháp cần ba ‘kim sắc quyển trục’ để ghi lại?” Tần Vũ kinh hãi.
Chín trăm quyển trận pháp, trận pháp phức tạp nhất phỏng chừng chỉ chiếm một phần vạn dung lượng của một quyển trục mà thôi.
Phúc bá cung kính cúi đầu: “Chủ nhân, đây là ‘sát trận’ ta thôi diễn, tạo thành trận pháp lợi hại nhất, phải ghi lại trong ba quyển ‘kim sắc quyển trục’, mời chủ nhân bình phẩm.”
