Đang phát: Chương 366
Trụ sở Băng Phong Tông nằm ở trung tâm Băng Hoàng thành, nhưng người ngoài không thể tùy ý xâm nhập vì có đại trận bảo vệ.Bên ngoài tông quanh năm bao phủ bởi sương mù bạc lững lờ, chỉ thấy được tượng băng cao nhất.
Những bóng áo trắng nối nhau đi vào Băng Phong Tông, mang theo không khí vui mừng.
Tại khu vực dành cho khách của Băng Phong Tông:
– Vũ Phạm đạo huynh.
Ngọc Thanh Tử mặc trường bào xanh, mỉm cười nói:
– Băng Nhàn đạt tới nhất cấp Tiên đế trong thời gian ngắn như vậy, tiền đồ thật xán lạn.
Vũ Phạm tiên đế cũng nở nụ cười.
Ngọc Thanh Tử thấy vậy thì cười thầm:
– Người ta đồn Vũ Phạm tiên đế là cha của Băng Nhàn, quả là “không có lửa làm sao có khói”.
Tông chủ Băng Liên tiên đế của Băng Phong Tông là nữ nhi, chưa từng kết hôn.
Nhưng Băng Liên tiên đế lại có một con trai là Băng Nhàn, cha của Băng Nhàn là ai luôn là điều bí ẩn.Thậm chí cả Thập bát đế, Tam thập lục quân dưới quyền Vũ Hoàng cũng tò mò.
Vũ Phạm tiên đế, với tư cách là nghĩa huynh của Băng Liên tiên đế, luôn quan tâm đến nàng.Vì thế, nhiều người đoán Vũ Phạm tiên đế là cha của Băng Nhàn, nhưng cả hai chưa từng thừa nhận.
– Tiểu Nhàn tu luyện chưa đến mười vạn năm đã đạt Tiên đế, không biết là tốt hay xấu.Nó được Băng Liên bảo bọc, chưa từng trải qua khó khăn.
Vũ Phạm tiên đế cảm thán.
– Băng Liên đích xác sủng ái Băng Nhàn vô cùng.
Ngọc Thanh Tử gật đầu đồng ý.
– Con hư tại mẹ, may mà Băng Nhàn trời sinh thông minh, vẫn tu luyện đến cảnh giới Tiên đế.
Vũ Phạm tiên đế lắc đầu cười.
Băng Nhàn đạt Tiên đế, Băng Liên tiên đế tổ chức lễ chúc mừng lớn, nhiều cao thủ Băng Phong Tông từ khắp nơi trở về, cả Vũ Phạm tiên đế và Ngọc Thanh Tử cũng đến chúc mừng.
Một tông phái có hai Tiên đế là chuyện phi thường.
Nhưng lúc này, Ngọc Thanh Tử và Vũ Phạm tiên đế không hề biết rằng bên ngoài Băng Phong Tông có một sát thần đang đến…
***
Trong màn sương bạc vô tận bên ngoài Băng Phong Tông, bóng dáng Tần Vũ ẩn hiện.
– Ở cùng Vũ Phạm tiên đế à? Vậy phải chờ thôi.
Tiên thức của Tần Vũ đã phát hiện Ngọc Thanh Tử và Vũ Phạm tiên đế ở cùng nhau.Hắn không muốn việc giết Ngọc Thanh Tử gặp thêm rắc rối.
Lúc này, một nữ tử áo trắng tiến đến, trang phục thanh khiết, tóc búi cao cài trâm ngọc.
– Tiền bối ở đây có việc gì? Nếu muốn vào Băng Phong Tông, để vãn bối thông báo.
Nữ tử áo trắng rất cung kính với Tần Vũ, vì không nhìn thấu được tu vi của hắn.
Tần Vũ cười nhạt:
– Không cần.
Nữ tử áo trắng nghi hoặc.Thường thì người đứng ngoài Băng Phong Tông là để chiêm ngưỡng.Nhưng cô biết Tần Vũ là một cao thủ lợi hại, sao lại chiêm ngưỡng Băng Phong Tông?
– Vậy vãn bối không làm phiền tiền bối nữa.Nếu muốn vào, xin mời đến cửa chính, vì Băng Phong Tông có đại trận bảo vệ, không có lối vào khác.
Nữ tử áo trắng cung kính nói.
Tần Vũ mỉm cười nhìn nữ tử:
– Cô cho rằng ta không nhìn ra đại trận bảo vệ xung quanh sao?
Nữ tử áo trắng xấu hổ.
Với thực lực của Tần Vũ, chỉ cần nhìn là biết Băng Phong Tông có đại trận phòng ngự, chỉ có thể vào từ cửa chính.
– Vậy vãn bối xin cáo lui.
Nữ tử áo trắng lùi lại, trong lòng hoang mang.Một cao thủ như vậy lại đứng ngoài chiêm ngưỡng kiến trúc, thật kỳ lạ.
Tần Vũ đứng im trong sương mù bạc.Qua một lúc, hắn dùng tiên thức dò xét, đại trận bảo vệ tông phái bao quanh Băng Phong Tông, chỉ có thể vào từ cửa chính.
– Sắp đến lúc rồi.
Mắt Tần Vũ sáng lên.
Tiên thức của Tần Vũ phát hiện Ngọc Thanh Tử đã rời khỏi chỗ Vũ Phạm tiên đế, trở về nơi ở của mình.
– Ngọc Thanh Tử, lần trước ngươi và Tiềm Khải tiên đế mang theo mấy chục cửu cấp kim tiên, hai trăm bát cấp kim tiên đi giết ta, còn gây ra cái chết cho đồ nhi ngốc nghếch của ta.Hôm nay ta phải trả lại gấp bội.
Ánh mắt Tần Vũ lạnh lẽo, hắn đi thẳng về phía cửa chính Băng Phong Tông.
Bốn phương tám hướng Băng Phong Tông chỉ có cửa chính không bị đại trận ngăn trở.Người ngoài muốn vào phải thông báo và được cho phép, còn đệ tử Băng Phong Tông thì tự do ra vào.
– Cao thủ quái lạ đó đến rồi?
Nữ tử áo trắng vừa hỏi han Tần Vũ đang đứng ở cửa chính, thấy Tần Vũ đến thì không khỏi nhìn theo.
Một bước, hai bước!
Tần Vũ đến gần cửa chính.
– Tiền bối.
Nữ tử áo trắng bước lên định lên tiếng, nhưng —
– Vút!
Thân hình Tần Vũ đột nhiên hóa thành một đạo tàn ảnh, nhanh hơn cả phản ứng của nữ tử áo trắng, ngang nhiên bước vào cửa chính.Nữ tử áo trắng giật mình rồi mới phản ứng:
– Có địch nhân!
Tiếng kêu lớn của nữ tử áo trắng khiến Băng Phong Tông náo loạn.
***
Thân hình lam sắc như ảo ảnh, phất phơ bất định, xuyên qua các kiến trúc, chỉ trong chớp mắt đã đến trước nơi ở của Ngọc Thanh Tử.
– Không hay.
Lúc Tần Vũ vừa tiến vào Băng Phong Tông, Vũ Phạm tiên đế đã phát hiện, lập tức biến mất khỏi nơi ở của mình.
– Mẹ.
Một thiếu niên khả ái nghe thấy tiếng động bên ngoài thì tỏ ra hưng phấn.
– Tiểu Nhàn, con không được ra ngoài.
Băng Liên tiên đế lạnh lùng quát, rồi cũng nhanh chóng rời đi.
Với tốc độ của Tần Vũ, Ngọc Thanh Tử vừa phát hiện có người từ cửa lớn tiến tới đã thấy địch nhân ngay trước mắt.Phản ứng đầu tiên của hắn là thi triển “vực” để trói buộc hành động của đối phương.
Ngọc Thanh Tử mặc một bộ cực phẩm tiên khí chiến y, tay nắm cực phẩm tiên kiếm, né tránh đồng thời truyền âm:
– Đạo hữu là ai? Ta dường như không có oán thù gì với đạo hữu.
Tần Vũ cảm thấy hành động bị cản trở, hừ lạnh một tiếng.
“Vực” được triển khai.
– Đế cấp cao thủ.
Ngọc Thanh Tử biến sắc, cảm nhận được đối phương đang tranh đoạt quyền khống chế không gian.Hắn không hề lưu tình, lập tức xuất kiếm tấn công.
– Ngọc Thanh Tử, chịu chết đi.
Tần Vũ giận dữ truyền âm.
Hắc động trong đan điền Tần Vũ bắt đầu quay ngược lại, không gian xung quanh chấn động.Ngọc Thanh Tử cảm thấy bất an.Một luồng Hắc Động chi lực màu vàng từ hắc động trong đan điền Tần Vũ phun ra theo sự xoay tròn cực tốc!
Men theo thông đạo hình thành từ sinh mệnh nguyên lực, một đạo tàn ảnh vàng cực tốc xuyên qua thông đạo, bắn ra theo hướng ngón trỏ của Tần Vũ —
Chiêu thứ tư của Lưu Tinh chỉ pháp – Phá Không chỉ!
– Bồng!
Một tiếng nổ lớn vang lên, Ngọc Thanh Tử ngã sang một bên.Vũ Phạm tiên đế đã đứng trước mặt hắn, vừa kịp thời xuất hiện để chặn Phá Không chỉ của Tần Vũ.
Vũ Phạm tiên đế ở rất gần nơi ở của Ngọc Thanh Tử, thực tế đã đến rồi, chỉ là chưa ra tay.
Lúc Tần Vũ thi triển Phá Không chỉ, không gian lấy Tần Vũ làm trung tâm chấn động mạnh, Vũ Phạm tiên đế cảm thấy không ổn, lập tức ra tay giúp Ngọc Thanh Tử chống đỡ.
– Rốt cuộc đạo hữu là ai?
Vũ Phạm tiên đế chấn kinh.
Ông đã chuẩn bị để ngăn cản, nhưng tiên nguyên lực bao quanh tiên kiếm vẫn bị Phá Không chỉ chấn tan, suýt chút nữa cực phẩm tiên kiếm cũng vỡ tan.
– Ta là người báo thù.
Tần Vũ thấy Vũ Phạm tiên đế xuất hiện thì biết việc giết Ngọc Thanh Tử sẽ rắc rối hơn.
Nhưng chỉ là rắc rối hơn mà thôi.
Tần Vũ không phải đối thủ của lục cấp Tiên đế, nhưng lục cấp Tiên đế cũng không thể muốn làm gì thì làm.Với khả năng phòng ngự của Tần Vũ, hắn vẫn có thể hạ sát Ngọc Thanh Tử dưới sự bảo vệ của Vũ Phạm tiên đế.
– Ai gây rối tại Băng Phong Tông của ta?
Một tiếng quát lạnh lùng vang lên, một mỹ nữ cao ngạo mặc chiến y huyền băng đứng cách Tần Vũ vài chục mét.
Trong chốc lát, sân nhỏ đã tụ tập mấy đại cao thủ.
Tần Vũ khẽ nhếch mép!
Hắn biết rõ uy lực của Phá Không chỉ, gần bằng một kiếm do Phá Thiên thần kiếm đánh ra lúc cận chiến.Phá Không chỉ chỉ là ngưng tụ năng lượng, nhờ vào gia tốc của hắc động và sự lý giải của Tần Vũ đối với không gian, có thể đạt được uy lực như vậy đã là phi thường rồi.
Chỉ là….
Công kích mạnh nhất của Tần Vũ không phải là cái này.
Ngọc Thanh Tử thấy Vũ Phạm tiên đế và Băng Liên tiên đế xuất hiện thì yên tâm hơn, đứng bên cạnh Vũ Phạm tiên đế lạnh lùng quát Tần Vũ:
– Ngươi là ai, ta có thù oán gì với ngươi mà ngươi muốn giết ta?
– Thù oán gì à? Lúc ngươi chết sẽ biết thôi.
Tần Vũ cười lạnh.
– Nói mà không biết ngượng.
Vũ Phạm tiên đế lạnh lùng nói:
– Ta thấy ngươi cũng là cao thủ cấp Tiên đế, không muốn lãng phí ngàn vạn năm tu luyện của ngươi.Nếu ngươi nói rõ sự tình, ta có thể làm người hòa giải để giải trừ ân oán giữa ngươi và Ngọc Thanh Tử.
Để đạt đến cấp Tiên đế rất khó.
Hơn nữa, cao thủ cấp Tiên đế chỉ kết giao với cao thủ cấp Tiên đế, giết một người có thể kéo theo cả một đám Tiên đế ra tay.
Vì thế, đối với Tiên đế, nếu ân oán có thể giải quyết hòa bình thì nên làm vậy.
– Hòa giải?
Tần Vũ nghe Vũ Phạm tiên đế nói thì lửa giận càng bùng cháy.
Hòa giải có thể làm đồ đệ duy nhất của mình sống lại không?
Vũ Phạm tiên đế, Ngọc Thanh Tử và Băng Liên tiên đế nhìn Tần Vũ im lặng, đều chờ đợi câu trả lời.Nếu có thể không động thủ thì tốt, hơn nữa một kích Phá Không chỉ của Tần Vũ vừa rồi cũng đã thể hiện thực lực.
– Vút!
Thân hình Tần Vũ đột nhiên lao về phía trước.
– Tự tìm đường chết.
Vũ Phạm tiên đế cũng xông về phía Tần Vũ.Ông thấy động tác của Tần Vũ thì biết Tần Vũ đã quyết định…ngươi chết hoặc ta chết.
Vũ Phạm tiên đế ở dưới quyền Vũ Hoàng, sao có thể không giúp Ngọc Thanh Tử được?
– Lên.
Ngọc Thanh Tử và Băng Liên tiên đế cũng tấn công Tần Vũ.
Chưởng phải của Vũ Phạm tiên đế phát ra kim quang, phù triện ấn văn thần bí hiện lên, ẩn chứa lực lượng đáng sợ, “Thiên Phạm ấn quyết”, tuyệt kỹ thành danh của Vũ Phạm tiên đế.
Còn ngón trỏ của Tần Vũ chỉ về phía Vũ Phạm tiên đế.
Vũ Phạm tiên đế đã nếm trải uy lực của Phá Không chỉ, biết một chỉ đó của Tần Vũ rất mạnh, không khỏi dồn hết sức vào công kích, khiến quang mang trên chưởng phải của ông thậm chí còn chói lòa hơn cả thái dương.
Một chưởng!
Một chỉ!
Một chưởng đối một chỉ, ai mạnh hơn?
– Bồng!
Thật quái dị, trong sát na giao thủ, cánh tay Tần Vũ hất lên, ngón tay không đối công với thủ chưởng mà để một chưởng của đối phương đánh vào ngực mình.Vũ Phạm tiên đế ngạc nhiên nhưng phát nộ:
– Dám ngạnh tiếp một chưởng của ta, muốn chết!
Kim sắc thủ chưởng đánh trúng ngực Tần Vũ, khiến hắn văng về phía Ngọc Thanh Tử.
– Sao có thể?
Vũ Phạm tiên đế khó tin.Ông đã nếm trải một chỉ của Tần Vũ, biết thực lực của hắn, không tin đối phương có thể ngạnh tiếp một chưởng của mình mà không chết.
Sắc mặt Tần Vũ đanh lại, thương thế ở ngực gần như ngay lập tức được sinh mệnh nguyên lực chữa trị.
Lúc dùng thân thể đón một chưởng đó, hắc động trong thể nội Tần Vũ đã quay ngược lại, không gian xung quanh chấn động, một đạo tàn ảnh vàng có tốc độ khủng khiếp xuyên qua hắc động, bắn ra theo ngón trỏ của Tần Vũ.
Trong sân.
Tần Vũ vừa chịu một chưởng, liền chỉ ngón trỏ về phía Ngọc Thanh Tử, tàn ảnh vàng bắn ra với tốc độ kinh người, vạch nên một quỹ tích kỳ diệu.
Phá Không chỉ!
Lúc ngón trỏ chỉ về phía Ngọc Thanh Tử, Tần Vũ nhắm chặt mắt, ý thức hoàn toàn khống chế quỹ tích của Phá Không chỉ.
Lúc đó…linh hồn của Tần Vũ cảm thấy rõ ràng sự dao động của vũ trụ không gian, Phá Không chỉ của Tần Vũ hòa theo dao động, đạt đến uy lực lớn nhất —
Ngọc Thanh Tử vung kiếm muốn chặn lại!
– Bồng!
Tàn ảnh vàng sượt qua cực phẩm tiên kiếm, bắn xuyên qua bụng Ngọc Thanh Tử.
Quá nhanh!
Nhanh đến mức tiên kiếm của Ngọc Thanh Tử không thể tiếp xúc với Phá Không chỉ, Phá Không chỉ trực tiếp bắn xuyên qua cực phẩm tiên khí chiến y trên người hắn, đồng thời bắn xuyên nguyên anh của Ngọc Thanh Tử.
– Ngọc Thanh Tử, còn nhớ đêm đó ở Phong Nguyệt tinh không, đêm đó người của ngươi giết đồ đệ của ta.Hôm nay, ta giết ngươi.Đừng lo, không chỉ mình ngươi đâu, Tiềm Khải tiên đế kia cuối cùng cũng sẽ có ngày xuống bồi tiếp ngươi.
Lúc linh hồn tan ra, truyền âm của Tần Vũ vang lên trong đầu Ngọc Thanh Tử.
– Ngươi là…
Ngọc Thanh Tử trợn trừng mắt, rồi ngã xuống.
Ngọc Thanh Tử chết ngay tại chỗ!
Tần Vũ lạnh lùng nhìn Ngọc Thanh Tử chết không nhắm mắt, trong lòng nhớ tới Liễu Hàn Thư:
– Đồ đệ ngốc, ba Tiên đế đêm đó đều phải bồi táng cho con, không ai có thể thoát được.Hiện tại…chỉ còn lại một tên thôi.
Toàn thân Tần Vũ biến mất.
Băng Liên tiên đế và Vũ Phạm tiên đế nhìn Ngọc Thanh Tử ngã xuống, Tần Vũ biến mất thì giật mình.Chỉ trong phút chốc, hai người liền phản ứng.
– Đóng tinh tế truyền tống trận, không cho phép ai đi qua.
– Đuổi theo.
Vũ Phạm tiên đế lạnh lùng quát, rồi lập tức xông ra khỏi Băng Phong Tông.
