Đang phát: Chương 192
Tu tiên giả chỉ có một mình Ngôn Tự chân nhân, trong khi phía tu ma lại có tới bốn người.Ai cũng biết, dù ở Đằng Long đại lục, Bồng Lai tiên vực hay Tử Diễm ma ngục, tu tiên và tu ma luôn đối đầu nhau.
Mọi người lập tức bay đi, Tần Vũ và Lập Nhi vừa bay vừa cười xem trò vui.
Tiêu Cửu chế giễu:
– Ngôn Tự, chẳng ai biết Cửu Kiếm tiên phủ có bao nhiêu tiên khí, liệu có phải bội số của chín không? Chắc là không đâu, đến lúc đánh nhau, ngươi định một mình cân hết à?
Tiêu Cửu này đến từ Viêm Ma môn, một tông phái của tu ma giả.Tu ma giả vốn tự do phóng khoáng, chém giết chẳng cần lý do, Tiêu Cửu cũng không ngoại lệ.
Ngôn Tự bình thản đáp:
– Cửu Kiếm tiên phủ do tiên nhân để lại, trước đây là nơi cất giấu chín thanh ngọc kiếm.Ta đoán tiên nhân này ít nhất cũng phải là Đại La Kim Tiên.Bảo bối do cao thủ để lại là ân huệ trời ban cho chúng ta.Muốn giành được nó phải xem cơ duyên, chứ không chỉ dựa vào số đông hay thực lực mạnh.
Tiêu Cửu bĩu môi khinh thị:
– Ngươi dẻo miệng thật đấy!
Tu tiên giả chú trọng lễ nghĩa, còn tu ma giả thì tự do tự tại, tâm tính không bị ràng buộc.
Tư Đồ Huyết đỡ lời cho Ngôn Tự:
– Tiêu Cửu, đừng vô lễ với Ngôn Tự chân nhân, ngươi nói thế là không đúng.Chẳng lẽ Ngôn Tự chân nhân không muốn đoạt bảo bối, không muốn phe mình đông người hơn à? Nhưng đành chịu thôi, Bồng Lai tiên vực chỉ có một thanh ngọc kiếm, nên chỉ đưa được hai người đi.Tử Dương môn và Lam Ương môn lại chẳng ai chịu nhường ai, nên cuối cùng chỉ có Ngôn Tự đi một mình.
Tư Đồ Huyết thở dài:
– Không phải Ngôn Tự không muốn, mà là không thể.
Ngôn Tự chân nhân chẳng để ý đến những lời khiêu khích, lạnh lùng nhìn Tiêu Cửu và Tư Đồ Huyết:
– Hai vị đừng nói nhảm nữa, Bạo Loạn Tinh Hải nguy hiểm thế nào ai mà biết được.Cửu Kiếm tiên phủ chỉ cách bờ Bạo Loạn Tinh Hải vạn dặm, nhưng trong vạn dặm đó ai biết có loại hung thú nào.Chưa nói đến việc có đến được tiên phủ không, nếu thực lực không đủ, sợ rằng chưa đến nơi đã bị hung thú ăn thịt rồi.So ra thì thực lực hai vị cũng chẳng hơn ai, cẩn thận vẫn hơn.
Lời của Ngôn Tự rất sắc bén.
Tiêu Cửu và Tư Đồ Huyết chỉ cười lạnh khi thấy Ngôn Tự khinh thường.
Lúc này mọi người bay rất chậm, Kim Mộc đảo rất gần Bạo Loạn Tinh Hải.Nếu bay hết tốc lực thì đến ngay, nhưng mọi người phải vừa đi vừa quan sát cẩn thận.Bạo Loạn Tinh Hải nổi tiếng hung hiểm, chẳng ai muốn chưa thấy tiên phủ đã thành mồi cho hung thú.
Một luồng khí tức mạnh mẽ bao trùm trời đất, tiếng sóng như sấm rền vọng lại từ xa, phía trước xuất hiện những cột sóng cao ngất trời.Nhưng mọi người vẫn rất bình tĩnh, ai cũng biết phía trước là Bạo Loạn Tinh Hải.
Duyên Mặc nghiêm giọng nói:
– Các vị, chúng ta sắp đến biên giới Bạo Loạn Tinh Hải rồi.Nhưng trước khi vào, ta phải nói rõ một điểm, nếu gặp hung thú không ai được tự ý liều mạng hay bỏ chạy.
Ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng:
– Ta, Y Đạt và Thanh Long sẽ đi trước, Ngôn Tự và Tam Nhãn ở phía sau, những người còn lại ở giữa.Nếu phía trước có yêu thú, ta, Y Đạt và Thanh Long sẽ ra tay.Nếu chúng ở phía sau thì Ngôn Tự và Tam Nhãn sẽ đối phó.Những người khác không được xông xáo, nếu chúng ta không địch lại thì phải bỏ chạy ngay để bảo toàn tính mạng.
Dứt lời, Duyên Mặc hỏi, như thể hắn là thủ lĩnh:
– Y Đạt, Thanh Long, Ngôn Tự chân nhân, Tam Nhãn, các người có ý kiến gì không?
Thanh Long lắc đầu:
– Đương nhiên không có ý kiến.Bạo Loạn Tinh Hải vốn là địa bàn của ta, nhưng ta chỉ quản lý khu vực biên giới.Ta cảm thấy có chút bất an, phía trước rất nguy hiểm, nếu đi lung tung mà bị hung thú tấn công, chắc chắn chúng ta sẽ rối loạn.
Y Đạt lạnh lùng nói:
– Ta không có ý kiến.
Ngôn Tự chân nhân cũng đồng ý:
– Duyên Mặc huynh chu đáo thật đấy.
Thấy Tam Nhãn lão yêu gật đầu, Duyên Mặc cười lớn:
– Được, cả bốn vị đều đồng ý, mọi người không cần lo lắng nữa.
Hiển nhiên mọi người đều đồng ý, có cao thủ che chắn phía trước và bảo vệ phía sau, ai lại phản đối chứ.
Duyên Mặc nghiêm nghị:
– Mọi người nhớ kỹ đội hình, phía trước là ta, Y Đạt, Thanh Long, phía sau là Ngôn Tự chân nhân, Tam Nhãn.Những người khác không được vượt lên hay tụt lại, chỉ được ở giữa.Đội hình này phải thật hợp lý và chắc chắn, nếu không có quy củ, gặp hung thú thì chúng ta sẽ thảm lắm.
Thấy mọi người đều tán đồng, Duyên Mặc cười lớn:
– Tốt lắm, mọi người đã nhất trí thì chúng ta chuẩn bị tiến vào Bạo Loạn Tinh Hải.Xuất phát!
Duyên Mặc, Y Đạt, Thanh Long dẫn đầu, Ngôn Tự chân nhân và Tam Nhãn lão yêu đi sau, những người khác ở giữa, mọi người bắt đầu dò dẫm bay về phía Bạo Loạn Tinh Hải.Dù trong số này có người cai quản khu vực phía bắc Bạo Loạn Tinh Hải, nhưng họ cũng chưa từng vào sâu bên trong.
Nếu không vì Cửu Kiếm tiên phủ cách biên giới Bạo Loạn Tinh Hải vạn dặm, ai dám đến đây chứ?
– Oa!
Mọi người đồng thanh kinh hô, tâm trạng bỗng trở nên cuồng nhiệt.
– Hùng tráng thật!
Mắt Tần Vũ sáng rực.
Ở biên giới Bạo Loạn Tinh Hải, mọi người chứng kiến một cảnh tượng khó tin.Bên ngoài vài dặm là vô số con sóng cao hàng trăm mét, nhìn về phía nam chỉ thấy một màu trắng xóa, bão tố và sóng lớn hoành hành.Nhưng ở vùng biển phía bắc lại không có một ngọn sóng nào, quang cảnh tĩnh lặng lạ thường.
Quái dị, quái dị đến cực độ.
Một bên thì sóng cao trăm mét, một bên thì trời yên biển lặng, như thể hai vùng biển cùng tồn tại, ở giữa có một bức màn vô hình chia cắt không thể vượt qua, khiến hai nơi như hai thế giới riêng biệt.
Ngôn Tự chân nhân cảm thán:
– Trời đất thật huyền diệu, cảnh tượng này không thể lý giải nổi.Hải giác thiên nhai mờ ảo rộng lớn, dù ta cố gắng cả ngàn vạn năm cũng chỉ thấy được một góc nhỏ thôi.
Thiên địa huyền vi, ai có thể hiểu được?
Tần Vũ chợt nhớ lời Lan thúc, ông nói chắc chắn không có cấm chế ngăn cách, mà là một loại thiên địa pháp tắc vô hình.Nhưng giờ Tần Vũ vẫn chưa hiểu được đạo lý này, theo Lan thúc thì đây là thiên địa pháp tắc, nhưng cảm ngộ vẫn có gì đó không đúng.
Tần Vũ thầm nghĩ:
– Cảm ngộ thiên địa pháp tắc là cảnh giới nào đây?
Ngôn Tự chân nhân cất cao giọng:
– Mọi người cẩn thận khi vào Bạo Loạn Tinh Hải, thiên địa linh khí hội tụ hỗn loạn khôn cùng.Nếu tâm tính bất định trong lúc hỗn loạn thì sẽ rất phiền phức.Tất cả phải giữ linh đài thanh tịnh, đồng thời bay hết tốc lực, nhanh chóng đến Cửu Kiếm tiên phủ.
Mọi người gật đầu đồng ý.
Bạo Loạn Tinh Hải sóng to gió lớn, thiên địa linh khí hỗn loạn, ở đây mọi người đều cảm thấy phiền não nóng nảy.Nếu tâm tính không vững thì dễ bị tẩu hỏa nhập ma, hóa điên.
Hung thú ở Bạo Loạn Tinh Hải trí tuệ thấp kém, bạo ngược hiếu sát, có lẽ do ảnh hưởng bởi hoàn cảnh.Động vật dưới nước vừa sinh ra, đầu óc còn non nớt, gặp môi trường này tự nhiên sinh ra tâm tính cuồng bạo.Từ nhỏ chúng đã chịu ảnh hưởng như vậy, nên mới bị gọi là hung thú.
Thổ cư thế nào người thế ấy, Bạo Loạn Tinh Hải này đã tạo ra những hung thú rất đặc biệt.
Mọi người từ vùng trời yên bình bay vào Bạo Loạn Tinh Hải, ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ.Linh khí đậm đặc gấp mấy chục lần, đồng thời lại vô cùng hỗn loạn.Nếu linh khí ở Tiềm Long đại lục ôn hòa như thỏ, thì ở đây linh khí lại như khỉ đột nổi giận, khiến tâm tính mọi người cũng bị ảnh hưởng.Sự hỗn loạn, kích động khiến tâm tính bất định tự nhiên bị ảnh hưởng.
– Giữ linh đài thanh tịnh, thần tốc hướng về Cửu Kiếm tiên phủ!
Âm thanh của Ngôn Tự chân nhân vang lên trong tâm trí mọi người.
Vừa cảm thấy bị ảnh hưởng, mọi người lập tức trấn tĩnh lại, nhưng vẫn thấy kinh hãi.Bạo Loạn Tinh Hải quả nhiên danh bất hư truyền.
Tần Vũ hít sâu, cảm thấy ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, nhưng tâm trí gã kiên định nên dễ dàng chống lại.Nghe tiếng Ngôn Tự, mọi người lập tức bay nhanh nhất về phía Cửu Kiếm tiên phủ.
Lập Nhi truyền âm cho Tần Vũ:
– Tần Vũ đại ca, ở nơi thanh hàn này mà tôi luyện tâm tính và công lực thì rất tốt.Muội cảm thấy càng gần trung tâm Bạo Loạn Tinh Hải, linh khí càng hùng hậu bạo ngược.Nhiều tán tiên, tán yêu, tán ma lại tụ tập ở đây.
Tần Vũ đồng ý:
– Chính xác, ở trong hoàn cảnh này lâu dài thì tâm tính sẽ rất kiên định.Tôi luyện công lực ở nơi linh khí hỗn loạn sẽ tăng độ tinh thuần.
Lập Nhi đột nhiên hiếu kỳ:
– Tần Vũ đại ca đã thấy hung thú chưa, trông nó như thế nào?
Tần Vũ đáp:
– Hung thú, tốt nhất là đừng thấy.
Tốc độ của mọi người rất nhanh, chỉ khoảng một phút Tần Vũ và Lập Nhi nói chuyện đã vượt qua ngàn dặm.Nhưng vận may của mọi người có vẻ đã hết, ai cũng mong không gặp hung thú, thì nó lại đột ngột xuất hiện.
Giữa những cơn sóng lớn, một thân ảnh khổng lồ hiện ra, trông như một con cá mập dài hơn trăm mét.Nó có đôi mắt đỏ ngầu, phát ra khí tức bạo ngược.Mọi người nhận ra nó không chỉ là cá mập, vì phía dưới vây còn có hai bộ vuốt sắc bén.
– Ngao…hống…!
Con cá mập phát ra tiếng kêu quái dị, nhìn mọi người bằng đôi mắt đỏ ngầu, rõ ràng nó nhắm vào cả đoàn người.Nó tăng tốc lao thẳng về phía họ.
Duyên Mặc truyền âm:
– Cẩn thận, là hung thú! Không ai được lộn xộn, đây là thần thú, lực công kích rất mạnh.Thanh Long, Y Đạt, chúng ta lên thôi.
Truyền âm rất nhanh, vừa vang lên trong đầu, Thanh Long, Y Đạt, Duyên Mặc đã tiến lên đối mặt với hung thú.Những người khác dĩ nhiên không xông xáo, chỉ nhìn khí thế cũng biết hung thú này không phải loại thường.
Thanh Long tiến lên trước, hai tay đột nhiên trở nên thô ráp, phủ đầy vẩy xanh, biến thành long trảo.
Hung thú há miệng rộng, hàm răng sắc bén khiến ai cũng tin rằng, dù là cực phẩm linh khí cũng bị cắn thủng.Nó di chuyển rất ảo diệu với tốc độ cực nhanh, trưởng thành từ giết chóc trong Bạo Loạn Tinh Hải nên khả năng chiến đấu rất mạnh.
Thanh Long hóa thành một đường cong, tấn công vào bụng hung thú bằng long trảo.
– Keng!
Một âm thanh khô khốc vang lên, hung thú vung trảo về phía Thanh Long.Không muốn giao chiến trực diện, Thanh Long định né tránh, nhưng khoảng cách quá ngắn nên không kịp, long trảo và trảo của hung thú trực tiếp va chạm.
Thanh Long bay ngược về sau, hung thú rống lên và càng trở nên hung bạo hơn.
– Ha…ha! Thanh Long Duyên Lang, ngươi yếu quá! Xem ta đây!
Duyên Mặc truyền âm, rồi lập tức tấn công hung thú.
– Duyên Mặc, cẩn thận! Hung thú và thần thú cùng cấp chênh lệch không lớn, nhưng hung thú bản năng chiến đấu mạnh hơn.
Thanh Long nhắc nhở, hắn vừa giao thủ với hung thú nên biết rõ thực lực của nó.
Một âm thanh đáng sợ vang lên, như đao rạch lên kính, do tay Y Đạt và vây hung thú va chạm.Tay Y Đạt bị vỡ nát, máu tươi nhỏ giọt.
Duyên Mặc dùng nhân hình trực tiếp va chạm với hung thú.
Một trận sấm nổ qua đi, Duyên Mặc và hung thú cùng dừng lại, dường như ngang sức ngang tài.Hung thú rống lên, há miệng cắn Duyên Mặc.
– Huýt…!
Một con thanh long khổng lồ xuất hiện, long trảo vồ lên thân hung thú khiến nó không kịp phản ứng.Một vết cắt lớn xuất hiện trên thân nó, máu tươi chảy ra khiến nó rống lên, đuôi đập mạnh vào thanh long.Thanh long vội bay lên tránh đòn trí mạng, nhưng trên thân cũng có vài miếng vẩy bị vỡ, máu nhỏ xuống biển.
– Thanh Long, để ta giết nó.
Duyên Mặc nổi giận.
Duyên Mặc biến thành hắc long, to lớn không kém thanh long, chỉ khác là đôi mắt màu đỏ ngầu.Đây chính là thần thú ‘Hắc Long’ cực kỳ lợi hại của Long tộc.
– Roạt…!
Máu tươi bắn tung tóe, hung thú bị xé làm hai mảnh, chết ngay tại chỗ.
Duyên Mặc hóa thành hình người, cầm nội đan của hung thú, lạnh lùng nói:
– Một hung thú Không Minh tiền kỳ cũng dám đến gặp ta, đúng là tự tìm chết.
Hung thú Không Minh tiền kỳ và thần thú Không Minh trung kỳ không chênh lệch nhiều.Thanh Long không biến thành bản thể thì không thể hiện hết thực lực, nên yếu thế hơn.Duyên Mặc dùng bản thể tiêu diệt hung thú chỉ trong một đòn.
Nhưng mọi người chưa từng đến Bạo Loạn Tinh Hải, không biết cấm kỵ của nơi này.
Mùi máu tanh, đặc biệt không phải là mùi máu của hung thú, có thể khiến hung thú xung quanh phát cuồng.Thanh Long và Y Đạt đều chảy máu, họ không biết điều cấm kỵ này, cho nên…
