Chương 180 Hồng hoang đích chân chánh thực lực

🎧 Đang phát: Chương 180

Đại điện vô cùng rộng lớn và tráng lệ, hai bên có hai thần thú khổng lồ canh giữ, tỏa ra khí tức cường đại.Tuy nhiên, khí thế của chúng vẫn không bằng người đàn ông mặc áo bào đen đang mỉm cười trên điện.
“Meo!”
Con Tuyết Miêu nằm trên đùi người áo đen đột nhiên kêu nhỏ.
Long Nham Sư và Hồng Loan đồng thời thu liễm khí tức lại.Long Nham Sư như một ngọn núi nhỏ thu mình, còn ngọn lửa trên Hồng Loan cũng dần tắt.Tuyết Miêu mở to đôi mắt vàng kim nhìn lướt qua mọi người.
“Cao thủ!”
Sắc mặt mọi người biến đổi, chỉ một cái nhìn của Tuyết Miêu cũng đủ để họ nhận định đây là một cao thủ, thậm chí là siêu cấp cao thủ.Tuyết Miêu vẫy vẫy đuôi rồi nhắm mắt lại, nằm im trên đùi người áo đen.
“Duyên Mặc?”
Thanh Long nheo mắt, nhìn người áo đen hỏi.
Người áo đen mỉm cười đáp:
“Chư vị, đừng quá căng thẳng.Những hành động gần đây của chư vị ở Hồng Hoang, ta đều đã biết cả.Đến đây, ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện, ta có nhiều việc muốn bàn với chư vị.”
Dưới đại điện, mỗi bên có một hàng ghế đá.
Tam Nhãn lão yêu hừ lạnh một tiếng, bước về phía bên trái ngồi vào vị trí đầu tiên.Y Đạt hít sâu một hơi, cười nói:
“Hay lắm, hay lắm, mọi chuyện càng lúc càng thú vị!”
Nói xong, Y Đạt cũng ngồi xuống vị trí tiếp theo.
Từng người một chọn chỗ ngồi, chỉ còn lại Thanh Long và Đằng Sơn đứng nguyên tại chỗ.
Thanh Long nghiêm nghị trừng mắt nhìn người áo đen, còn Đằng Sơn thì luôn nghe theo sự chỉ dẫn của Thanh Long.Đột nhiên Thanh Long nói:
“Duyên Mặc, sao còn dùng ảo thuật trước mặt chúng ta, tự dối mình dối người như vậy?”
Người áo đen khẽ cười:
“Ngươi nói cũng có lý!”
Ngay lập tức, người áo đen biến hóa, đầu biến thành đầu rồng, thân người đầu rồng.Vốn dĩ bản thể của hắn là một con Điều Long, vì chưa trải qua Cửu Cửu trọng kiếp nên không thể biến thành hình người hoàn toàn.
Ảo thuật chỉ bị nhìn thấu bởi người có công lực tương đương hoặc vượt trội.
Duyên Mặc nhìn Thanh Long với vẻ hiếu kỳ, nhẹ giọng nói:
“Không ngờ ngươi có thể nhìn thấu ảo thuật của ta?”
Đầu rồng của Duyên Mặc là đầu rồng đen, sừng sắc bén, khí thế còn mạnh mẽ hơn Thanh Long, hiển nhiên hắn là một Hắc Long.Trong Long tộc, Hắc Long có lực công kích cực cao và thuộc loại hiếm có.
Thanh Long đi đến vị trí đầu tiên bên phải ngồi xuống, thản nhiên cười nói:
“Duyên Mặc, công lực của ngươi quá cao nên ta không thể nhìn thấu ảo thuật của ngươi.Ta chỉ nhìn ra được bản thể của Tuyết Miêu, chắc nó chính là thần thú Chập Trử.”
Tần Vũ kinh ngạc, gã đã đọc nhiều sách tu chân nên biết đến danh tiếng của loài này.Chập Trử là con lai giữa Long tộc và Nham Sư, cũng mang huyết mạch rồng như Long Nham Sư.
Duyên Mặc cười hỏi:
“Chỉ vậy thôi sao, dựa vào điều này mà ngươi nhìn ra ảo thuật của ta?”
Thanh Long nói tiếp:
“Long Nham Sư, Hồng Loan hay Chập Trử, tất cả đều là thần thú.Hơn nữa, Hồng Hoang là thế giới của yêu thú, nếu ngươi không phải là thần thú thì dù công lực cao đến đâu cũng không thể khiến ba thần thú này thần phục.”
Duyên Mặc gật đầu đồng ý:
“Đúng vậy, thần thú rất cao ngạo, dù yêu thú khác có công lực cao hơn cũng không dễ gì khiến chúng thần phục, trừ phi có sự chênh lệch quá lớn.”
Thanh Long tiếp tục:
“Ngoài ra, ta đoán ngươi là thần thú còn dựa vào lời ngươi vừa nói.Ngươi nắm giữ mọi việc bên ngoài Hồng Hoang, nhưng chỉ là ngoại vi mà thôi.Ta nghĩ…ngươi vẫn chưa độ qua Cửu Cửu trọng kiếp.Nếu người khống chế ngoại vi đã độ qua Cửu Cửu trọng kiếp, ta không thể tưởng tượng được thực lực của cao thủ nội vi sẽ như thế nào.”
Duyên Mặc nở nụ cười rạng rỡ:
“Thông minh đấy, ta đích thực vẫn chưa độ qua Cửu Cửu trọng kiếp.”
Thanh Long khẳng định:
“Nếu là thần thú, lại chưa độ qua Cửu Cửu trọng kiếp, đương nhiên sẽ có hình dạng mình người đầu thú.Vì vậy ta đoán ngươi dùng ảo thuật.”
“Bốp, bốp!”
Duyên Mặc vỗ tay rồi cười:
“Không tệ, quả thật không tệ! Không ngờ đầu óc Thanh Long ngươi lại tốt như vậy.Hay lắm, nhìn biểu cảm của chư vị, ta đoán ai cũng muốn biết thêm nhiều điều.Cứ thoải mái hỏi đi!”
Nói xong, Duyên Mặc nhìn lướt qua mọi người.
Đầu rồng đen của Hắc Long mạnh mẽ hơn đầu rồng của Thanh Long rất nhiều.Dù Duyên Mặc đang mỉm cười, nhưng mọi người trong lòng càng thêm chấn động.Hắc Long vốn là thần thú, không chỉ lực công kích mạnh hơn Thanh Long mà công lực cũng mạnh hơn.
Nhẹ nhàng vuốt ve Tuyết Miêu, Duyên Mặc mỉm cười nói:
“Thực ra công lực của ta cũng không cao, chỉ mới Không Minh trung kỳ, so với Độ Kiếp kỳ vẫn còn một khoảng cách.”
Không Minh trung kỳ mà vẫn không cao?
Đám người Tần Vũ không nói nên lời, Duyên Mặc là thần thú Không Minh trung kỳ, mạnh hơn Thanh Long Không Minh tiền kỳ một bậc.Tuy nhiên, khoảng cách này không quá lớn, nếu mọi người liên thủ vẫn có thể đối phó được.
Y Đạt cười nói:
“Duyên Mặc huynh, ta muốn hỏi huynh một việc.”
Duyên Mặc gật đầu:
“Hóa ra là Tử Phát Ngục Vương của Tử Diễm ma vực! Y Đạt huynh, cứ hỏi.”
Nghe vậy, mọi người đều chấn động, người khống chế Hồng Hoang ngoại vi này hiểu rất rõ về Hải Ngoại tu chân giới, chỉ cần nhìn qua là có thể nhận ra mọi người.Địch nhân biết rõ về họ, còn họ thì không biết gì về địch nhân.
Y Đạt tiếp tục:
“Vừa rồi Duyên Mặc huynh nói mình là người sở hữu thanh ngọc kiếm thứ chín, lẽ nào thanh ngọc kiếm trong tay huynh chính là nó? Nhưng làm thế nào huynh biết được sự tình của Cửu Kiếm tiên phủ?”
Y Đạt rất muốn hỏi rõ điều này, vì bí mật về Cửu Kiếm tiên phủ chỉ có các thủ lĩnh tối cao của Hải Ngoại tu chân giới mới biết.Dù Duyên Mặc có thông hiểu về Hải Ngoại tu chân giới cũng không thể biết được, vậy mà hắn lại nắm rõ mọi chuyện.
Duyên Mặc cười:
“Nói đến việc này, ta thấy thật sự rất nguy hiểm.Khu vực vạn dặm xung quanh nơi này là Hắc Long vực của ta.Trước khi chư vị đến Hồng Hoang, ta là người nắm giữ khu vực ngoại vi, tất nhiên phải tiếp đãi chư vị.Vì vậy ta đã ra lệnh cho tu yêu giả đạt cảnh giới Kim Đan kỳ trở lên, tất cả phải tập trung tại Hắc Long thành trên Hắc Long lĩnh.”
Nghe đến đây, mọi người mới hiểu tại sao không gặp phải yêu thú lợi hại, vì chúng đã nhận lệnh của Duyên Mặc, toàn bộ tập trung tại Hắc Long lĩnh.
Nhìn Thanh Long, Duyên Mặc nói tiếp:
“Tuy nhiên sau đó hai bên lại va chạm với nhau, dù đã nhận được cảnh cáo nhưng gần đây có một nhóm người vẫn muốn tiến vào Hắc Long lĩnh.Ai da, thuộc hạ Long Nham của ta tính khí lại quá nóng nảy, đột nhiên ra tay tiêu diệt những người không nghe lời cảnh cáo.Không nghe lời cảnh cáo mà vẫn cứ tiến vào là sai, nhưng thuộc hạ của ta tàn sát quá nhiều thì cũng không được.”
Dù Duyên Mặc nói vậy nhưng mọi người đều không tin.
“Đại nhân, là do thuộc hạ lỗ mãng.”
Một âm thanh mạnh mẽ vang lên trong đại điện, mọi người đều nhìn về phía Long Nham Sư, đang ngồi im như một ngọn núi nhỏ.
Thanh Long thản nhiên cười:
“Duyên Mặc huynh không cần trách Long Nham, sự tình là do thuộc hạ của ta không đúng, dù sao thì cũng đã bị giết rồi, ta không có gì để oán trách.”
Y Đạt cau mày:
“Đừng đổi chủ đề!”
Duyên Mặc gật đầu nói tiếp:
“Người của ta đã phát hiện địa điểm đặc biệt này từ lâu rồi, động khẩu mà các vị đã tiến vào chính là U Thâm động.Các vị nghĩ nó chỉ có một động thôi sao?”
Mọi người đều kinh ngạc, lẽ nào U Thâm động không chỉ có một cái?
“Không phải chỉ có một, mà là tám cái! Toàn bộ nơi cất giấu thanh ngọc kiếm thứ chín nằm trong một trận pháp huyền ảo.Ta dẫn thuộc hạ từ bên ngoài tiến vào U Thâm động, cuối cùng cũng đến một cái huyệt trống không.Đối diện với việc phải lựa chọn một trong chín thông đạo, ta dùng cách ném đá dò đường, phái ra chín thuộc hạ trong số những người còn sống sót tiến vào mở đường, kết quả là tám tên chết, một tên sống.Ta tiến vào theo con đường sống đó, sau đó đến được chỗ này và lấy được thanh ngọc kiếm thứ chín.”
Vừa cười vừa chỉ về phía sau mọi người, Duyên Mặc nói tiếp:
“Phía sau chư vị chính là bát sinh thông đạo.”
Tám U Thâm động, tự nhiên có tám động huyệt.Có bảy hai thông đạo, tất sẽ có bát sinh thông đạo.
Địch Long lên tiếng:
“Ồ, ném đá dò đường, tám đường chết, một đường sống?”
Ngừng một lát, hắn lại nói:
“Duyên Mặc huynh, huynh nói có một tên thuộc hạ còn sống ư? Chúng tôi cũng dùng cách ném đá dò đường nhưng chín người tiến vào các thông đạo đều chết cả, vậy là sao?”
Duyên Mặc cười đáp:
“Tiến vào cửa sinh, theo lý thì phải còn sống.Chỉ là kẻ tu chân tiến vào cửa sinh đó bị chết, là do người của ta giết.”
Khuôn mặt mọi người dường như đóng băng lại, cuối cùng họ đã hiểu tại sao tất cả những người tiến vào chín thông đạo đều chết, là do người của Duyên Mặc ra tay.Nhưng Duyên Mặc này có phần hơi quá tay, giết tất cả những người tiến vào sinh đạo, chẳng phải là muốn đẩy mọi người vào tử lộ hay sao? Nếu như họ không có phương pháp thăm dò ngọc kiếm thì phải lựa chọn bừa thông đạo để tiến vào, như vậy sẽ tổn thất ít nhất hơn nửa nhân mã.
Tam Nhãn lão tổ cười lạnh:
“Duyên Mặc, ngươi làm vậy thật quá đáng.Chẳng phải là muốn mượn tử vong thông đạo giết chúng ta hay sao? Ngươi còn dám nói ra, lại còn dám trực tiếp gặp mặt chúng ta ở đây, lẽ nào ngươi không sợ chúng ta hợp lực tấn công ngươi?”
Thanh Long, Y Đạt, Ngôn Tự chân nhân đều nhìn về phía Duyên Mặc dò hỏi.
Những người còn lại, bao gồm cả các cao thủ như Hầu Phí, Tần Vũ, Hắc Vũ, Địch Long, Địch Tiến, Ti Đồ Huyết, Hỏa Điền chân nhân và Địch Phong chân nhân, đều có lực công kích đạt tới cấp Không Minh tiền kỳ.Lúc này, những người đến từ Hải Ngoại tu chân giới hiển nhiên đứng chung một chiến tuyến.
“Ha ha…! Muốn động thủ sao?”
Duyên Mặc ngửa mặt lên trời cười lớn, sau đó nói:
“Phải, nếu các vị liên thủ thì chắc chắn có thể khống chế được ta.Nhưng các vị hãy nghĩ xem, ta dám ngồi ở đây, chẳng lẽ lại không có phương pháp đối phó nào hay sao?”
Đồng tử mọi người đều co lại.
“Dát…dát! Duyên Mặc, ta thấy kỳ quái quá.Ngươi giết người của chúng ta tiến vào cửa sinh làm chúng ta không biết đâu là cửa sinh, đâu là cửa tử.Nếu chúng ta thực sự chết tại cửa tử, tám thanh ngọc kiếm tất nhiên sẽ ở trong đó.Bản thân ngươi có thanh ngọc kiếm thứ chín, lẽ nào ngươi lại đứng nhìn những thanh ngọc kiếm khác ở mãi trong cửa tử hay sao? Ngươi không tiếc Cửu Kiếm tiên phủ hả?”
Dù Hầu Phí hỏi ngược lại nhưng mọi người đều hiểu ý tứ trong câu hỏi đó.
Hiển nhiên Duyên Mặc phải có phương pháp tiến vào tử thông đạo.
Duyên Mặc mắt sáng lên, tán thưởng nhìn Hầu Phí:
“Hầu tử, ngươi thật thông minh! Không sai, sau khi ta lấy được thanh ngọc kiếm thứ chín thì cũng nắm được đại trận, do đó dù là sanh thông đạo hay tử thông đạo cũng đều chịu sự khống chế của ta.Người khác không thể tiến vào tử thông đạo nhưng ta thì có thể.”
Khống chế đại trận?
Thanh Long nhìn nhau, tất cả đều cảm thấy bất an.Không ai trong số họ biết uy lực của đại trận này như thế nào.Vốn dĩ trận pháp này là do tiên nhân lưu lại, nếu nó có những công kích đặc thù để Duyên Mặc lợi dụng tấn công họ thì sẽ cực kỳ nguy hiểm.
“Hừm!”
Sắc mặt Duyên Mặc chợt biến, giọng nói trở nên lạnh lùng:
“Chư vị không phải muốn giết ta đoạt ngọc kiếm đấy chứ?”
Đám người Thanh Long, Ngôn Tự chân nhân, Tần Vũ tức thì nhăn mày, lúc trước Duyên Mặc còn vui vẻ cười nói, tại sao lại đột nhiên thay đổi thái độ như vậy.
Duyên Mặc lại vui vẻ cười nói:
“Ha…ha! Vậy là có tật giật mình rồi! Nói thật với các vị, nếu ở trong đại điện này thì tuyệt đối an toàn.Ta có thể khống chế trận pháp nhưng không thể gây hại cho các vị trong đại điện được, chỉ khiến cho các vị thấy sợ hãi mà thôi.Tuy các vị có thể hợp lực tấn công ta, nhưng dù cho ta có bị trọng thương thì việc giết vài người trong số các vị, sau đó chạy thoát cũng không phải là việc quá khó khăn.”
Thần thú Không Minh trung kỳ, trọng thương liều mạng giết vài người rồi bỏ chạy, đích xác rất có khả năng.Nếu Duyên Mặc liều mạng đến cùng, thậm chí còn có thể cùng họ đồng quy vu tận.
Duyên Mặc cười:
“Ngoài ra đừng quên thân phận của ta, ta chỉ là người nắm giữ Hồng Hoang ngoại vi mà thôi.Các vị nên biết, trong Hồng Hoang, trừ ngoại vi chưởng khống giả và nội vi chưởng khống giả, còn có hạch tâm chưởng khống giả.”
Mọi người đồng thời thu liễm thần sắc giận dữ.
Nội vi chưởng khống giả là thần thú Đại Thành kỳ.
Lời của Duyên Mặc khiến mọi người sắc mặt đại biến.Đại Thành kỳ, hơn nữa còn là thần thú.Đạt tới cảnh giới này có thể so sánh với thiên tiên cấp hai, còn vượt quá tứ kiếp, ngũ kiếp tán yêu.
Duyên Mặc tiếp tục:
“Trong Hồng Hoang hạch tâm dường như đều là tán yêu, như vậy hạch tâm chưởng khống giả cũng là Vương giả của toàn bộ Hồng Hoang.Theo truyền thuyết thì có thập nhị kiếp tán yêu, đáng tiếc đó chỉ là truyền thuyết mà thôi, bằng vào địa vị của ta cũng mới chỉ gặp qua nội vi chưởng khống giả.”
Mắt mọi người mở to, không nói nên lời.
Tần Vũ cũng kinh hãi.Trong Bạo Loạn tinh hải có tán tiên, tán yêu, tán ma, ai ngờ trong hạch tâm của Hồng Hoang cũng có một lượng lớn tán yêu, thậm chí chưởng khống giả mạnh nhất là thập nhị kiếp tán yêu.Dù đó chỉ là truyền thuyết, nhưng dù không có thập nhị kiếp thì có lẽ cũng đạt đến bát kiếp, thập kiếp.Trong hạch tâm chỉ cần tùy tiện đưa ra vài tán yêu thì muốn giết họ chỉ như giết kiến.
Duyên Mặc tiếp tục:
“Hoặc là chư vị cùng ta bình tĩnh đàm luận, sau đó chúng ta hợp tác đến Cửu Kiếm tiên phủ, còn nếu như chư vị quá đáng thì ta cũng không nghĩ ra biện pháp gì hoàn mỹ.Ta vẫn sẽ đối đãi tốt với mọi người.Vì không muốn động thủ với các vị, ta đành đem thanh ngọc kiếm thứ chín và ngọc giản trong hắc sắc ngọc hạp đưa cho nội vi chưởng khống giả.Ta tin rằng thần thú Đại Thành kỳ sẽ rất cao hứng.”
Mọi người sắc mặt đại biến.
Cùng Duyên Mặc mở tiên phủ, họ còn có cơ hội thương lượng.Nếu thanh ngọc kiếm thứ chín rơi vào tay thần thú Đại Thành kỳ, e rằng siêu cấp cao thủ đó căn bản không cùng họ bàn luận, mà sẽ trực tiếp tiêu diệt họ để đoạt lấy tám thanh ngọc còn lại.Duyên Mặc hiển nhiên đang uy hiếp họ.
Duyên Mặc vuốt ve Tuyết Miêu hỏi:
“Ta đãi người thành khẩn và hữu hảo, điều đó ai cũng biết.Tiểu Tuyết, ngươi nói có phải không?”
“Meo!”
Tuyết Miêu nhẹ nhàng kêu lên, thanh âm vang vọng giữa đại điện.

☀️ 🌙