Đang phát: Chương 172
“Tần Vũ các chủ, ta có chuyện này muốn nhắc nhở ngươi.” Ngôn Tự chân nhân đột nhiên nghiêm túc nhìn Tần Vũ nói.
Tần Vũ nghe vậy, biết có chuyện quan trọng nên nén giận hỏi: “Không biết Ngôn Tự chân nhân muốn nhắc nhở ta điều gì, xin cứ nói.”
Ngôn Tự chân nhân gật đầu: “Nghe ngươi nói, người thân của ngươi ở Tần vương triều.Vậy ta hỏi, phụ thân ngươi là ai? Ngươi có quan hệ thế nào với hoàng đế đương triều?” Ngôn Tự chân nhân không đi thẳng vào vấn đề mà hỏi ngược lại.
“Hoàng đế đương triều là nhị ca ta, vậy ngươi nói phụ thân ta là ai?” Tần Vũ đáp.
Ngôn Tự chân nhân cười: “Quả nhiên.”
Thanh Long cũng chen vào: “Ngôn Tự, ta biết ngươi muốn nói gì.Tần Vũ huynh đệ, chuyện này cần phải nhắc nhở huynh đệ, ta lại quên mất.”
Tần Vũ nhíu mày.Thanh Long và Ngôn Tự chân nhân đều nói vậy, rốt cuộc có chuyện gì lớn?
“Thanh Long cung chủ, Ngôn Tự chân nhân, có việc gì mau nói, đừng úp mở như vậy.Rốt cuộc là chuyện gì mà hai vị thận trọng, dường như rất quan trọng?” Tần Vũ nghi hoặc hỏi.
Ngôn Tự chân nhân hỏi: “Tần Vũ, nếu sau này Tần vương triều tranh đấu với các vương triều khác, ngươi có phái đại quân Tinh Thần Các giúp đỡ không?”
Tần Vũ cười: “Đương nhiên, nếu nguy cấp, giúp đỡ là chuyện thường tình.Ta không thể đứng nhìn người thân lo lắng mà không động lòng.Đừng nói Tinh Thần Các, bản thân ta có thực lực, đương nhiên phải giúp đỡ người thân.”
“Huynh đệ tự tìm đường chết.” Thanh Long nói.
Tần Vũ sững người, nghi hoặc nhìn hai người.
Thanh Long giải thích: “Tần Vũ huynh đệ, để ta nói rõ.Bạo loạn tinh hải, chắc huynh đệ đã nghe qua.Các tán tiên ở đó có một mệnh lệnh, Tiềm Long đại lục là đại lục của phàm nhân, tu chân giả không được can thiệp vào tranh bá giữa các quốc gia phàm nhân.”
“Một khi quốc gia phàm nhân bị tu chân giả thao túng, một khi bị phát hiện…kết cục chắc chắn phải chết.” Ngôn Tự chân nhân nghiêm túc nói.
Thanh Long gật đầu: “Tần Vũ, vị thúc thúc của huynh đệ rất mạnh, nhưng mệnh lệnh này đã có từ vô số năm trước.Đây là quy định do toàn bộ tán tiên đưa ra, Lan thúc của huynh đệ cũng phải tuân thủ.”
Tần Vũ ngẩn người.
“Vậy thượng tiên của các quốc gia hiện tại thì sao?” Tần Vũ nghi hoặc hỏi.
Ngôn Tự chân nhân cười: “Những kẻ gọi là thượng tiên bất quá chỉ là tu chân giả Kim đan kỳ.Bọn họ làm sao biết việc này.Hơn nữa, một, hai tu chân giả không ảnh hưởng lớn đến đại cục thế giới phàm nhân.”
Thanh Long nói tiếp: “Tần Vũ, hãy nghe cho rõ.Mệnh lệnh của các tán tiên là không hy vọng quốc gia của phàm nhân bị tu chân giả can thiệp, thao túng.Ý của họ rất rõ ràng, Tiềm Long đại lục là đại lục của phàm nhân, phải do phàm nhân làm chủ.Huynh đệ chỉ cần không làm sai là được.”
Tần Vũ hiểu ra.
“Thì ra là vậy.Nếu ta phái một số ít thủ hạ bảo hộ người thân, chỉ có tác dụng bảo tiêu, có phạm quy không?” Tần Vũ hỏi.
Thanh Long cười: “Đương nhiên không.Hãy nhớ đừng trắng trợn giết hoàng đế hoặc thống lĩnh đạo quân tu yêu giả giết đại quân phàm nhân, đừng khống chế đế vương của phàm nhân, như thế không có chuyện gì.”
Tần Vũ hiểu rõ ý đồ của các tán tiên trong Bạo loạn tinh hải.
Các tán tiên muốn Tiềm Long đại lục chỉ đơn thuần là đại lục của phàm nhân.Ai phá vỡ quy định này sẽ bị trừng phạt.
“Chân nhân, hoàng đế Chu Nham của Minh vương triều xin cầu kiến.” Một đệ tử thông báo.
“Chu Nham, cho hắn vào.” Ngôn Tự chân nhân cười.
Tần Vũ cũng quay người: “Ngôn Tự chân nhân, Thanh Long cung chủ, ta đi trước.” Xong chuyện rồi, ở lại làm gì?
“Tham kiến chân nhân.” Chu Nham vừa vào đã thấy Tần Vũ, sắc mặt kinh hãi: “Ngươi, ngươi là…hắc bào…”
Tần Vũ nhìn Chu Nham thản nhiên: “Không sai, ta là hắc bào nhân.Hắc bào nhân bắt ngươi hỏi Đông Phương Dụ ở đâu.”
Chu Nham kinh hãi khi gặp Tần Vũ, hít sâu để trấn tĩnh, cung kính nói: “Tại hạ Chu Nham, hoàng đế Minh vương triều, không biết tiền bối là ai?”
“Ta?” Tần Vũ cười.
“Tần Chính là nhị ca của ta!”
Tiếng Tần Vũ còn vang vọng, người đã biến mất.
“Tần Chính…nhị ca….” Chu Nham trợn tròn mắt, sắc mặt kinh ngạc.Một nửa sự kinh ngạc là giả vờ, nhưng một nửa là thật.
Chu Nham không ngờ hắc bào nhân lại là huynh đệ của hoàng đế Tần vương triều.
Chu Nham bừng tỉnh, nhìn quanh hỏi: “Người đâu?”
……
Vũ vương phủ.
Sáng sớm, Lập Nhi cẩn thận tưới hoa, trên môi nở nụ cười tươi tắn.
“Lập Nhi, mới sáng sớm đã dậy tưới hoa, sao không nghỉ ngơi thêm chút?” Tần Vũ đi đến nằm lên võng mây chợp mắt, rồi lại ngồi dậy.
Lập Nhi cười cảm thán: “Hoa ở Tiềm Long đại lục có nhiều loại đặc biệt, những nơi khác không có.Hơn nữa không khí buổi sáng rất tốt.Nơi phàm nhân ở cũng rất tuyệt.”
“Vậy ở lại đây với ta, dù sao ta cũng không đuổi muội đi.” Tần Vũ cười.
“Được rồi, đừng đùa nữa.Tối qua huynh đi đâu mà cả đêm không về?” Lập Nhi nghiêm túc hỏi.
Tần Vũ ngẩn người, đáp: “Chuyện này, nam nhân ban đêm ra ngoài làm gì, còn phải hỏi sao? Thanh lâu ở đây làm ăn rất phát đạt.Các tài tử phàm nhân đều tung hô ‘yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu’, rồi ai cũng chui vào thanh lâu.Đây gọi là thời thượng, tối qua ta cũng đi mở mang.”
Lập Nhi che miệng cười: “Huynh còn là ‘quân tử hảo cầu’ sao?”
“Thế nào, không giống sao?”
“Được rồi, đừng ba hoa nữa.Đêm qua nhiều tu yêu giả xuất hiện bên ngoài, huynh tưởng ta là phàm nhân không cảm giác được sao? Nói mau, rốt cuộc ra ngoài làm gì?” Lập Nhi hỏi.
Tần Vũ ngồi dậy vươn vai: “Ta không giấu muội nữa.Tối qua ta đi thăm lão sư.Chẳng qua….Lão sư đã bị giết, phụ thân và Phong bá bá đều bị chặt đứt một tay.Đêm qua ta đi báo thù.” Giọng Tần Vũ trầm xuống.
“Báo thù, kết quả thế nào?” Lập Nhi hỏi.
“Diệt tông.” Lệ mang trong mắt Tần Vũ chợt lóe.
Lập Nhi nhíu mày, có vẻ không vui nhưng rồi thở dài: “Được rồi, đã diệt tông phái người ta, thù cũng xem như đã báo.Về đến vương phủ, sao huynh còn mang bộ dạng dọa người đó?”
Tần Vũ bừng tỉnh: “Xin lỗi.”
Ban nãy hắn nhớ lại cừu hận, không khống chế được cảm xúc.
Lập Nhi cười: “Không sao, Tần Vũ, phụ vương và Phong bá bá ở đâu? Lúc nào rảnh dẫn ta đi thăm họ.”
“Để làm gì?” Tần Vũ nghi hoặc.
“Trị bệnh.”
“Trị bệnh? Phụ vương và Phong bá bá đều là tu chân giả, thân thể khỏe mạnh.Muội trị bệnh gì?”
Lập Nhi bực mình: “Đồ ngốc, tay bị đứt không phải là bệnh sao? Tuy đã lâu rồi, người khác không trị được, nhưng ta có chút hy vọng.”
Tần Vũ ngẩn người.
“Muội, ý của muội là….tay bị đứt có thể mọc lại?” Tần Vũ không tin.
Lập Nhi cười: “Đương nhiên rồi, huynh không thấy dạo trước Yên tỷ bị trọng thương cũng do ta trị sao? Đây là thần thông của ta.Ủa, Tần Vũ lẽ nào huynh không muốn phụ vương và Phong bá bá hồi phục? Vậy thôi bỏ đi.”
“Không, không.” Tần Vũ vội nói, thấy vậy, trong mắt Lập Nhi chợt lóe lên một tia tinh ranh.
Tần Vũ nắm chặt tay Lập Nhi bay thẳng về hoàng cung: “Đi, theo huynh đến hoàng cung.Lập Nhi, cánh tay của phụ vương và Phong bá bá trông cậy vào muội trị liệu.” Tần Vũ nói, tốc độ phi hành cực nhanh.
Lập Nhi sững sờ, nhìn Tần Vũ nắm chặt tay mình.
Đây….lần đầu tiên Tần Vũ nắm tay Lập Nhi!
