Chương 164 Hoàn hương

🎧 Đang phát: Chương 164

Tiềm Long đại lục rất đông dân.
Tần Vũ cùng đoàn người mấy chục người bay giữa không trung, xuyên qua những đám mây lúc ẩn lúc hiện.
Dưới mặt đất, khói bếp nghi ngút, bóng người tấp nập.So với biển cả mênh mông, số lượng người ở Tiềm Long đại lục quả thực quá lớn.Một thành trì nhỏ cũng có đến mấy vạn người, thành trì lớn còn lên đến mấy chục vạn.
“Đây là Minh vương triều, một trong ba vương triều lớn của Tiềm Long đại lục.” Tần Vũ hít sâu một hơi.Dù đang ở trên mây, khứu giác nhạy bén của hắn vẫn cảm nhận được mùi đất quen thuộc.Ở biển cả không thể có được mùi hương này, đây chính là mùi quê hương.
“Đại ca.” Đôi mắt sáng của Hắc Vũ cũng hướng về phía Tần Vũ, cậu bất giác mỉm cười.
Ngày xưa, Tần Vũ và Hắc Vũ quấn quýt lấy nhau, một đứa bé trai và một con chim ưng non.Cuối cùng cùng nhau bước đi, rời khỏi Tiềm Long đại lục, gây nên bao sóng gió trong giới tu yêu dưới đáy biển.Gần mười năm trôi qua, Tần Vũ và Hắc Vũ coi như đã trở về.
“Tần Vũ, ngươi sao vậy?” Lập Nhi dịu dàng hỏi nhỏ.
Tần Vũ cười đáp: “Đây là quê hương của ta, nhà của ta ở Tiềm Long đại lục.Nơi chúng ta đang đứng là Minh vương triều, một trong ba vương triều lớn.Nhà ta ở Tần vương triều.” Hắn không hề giấu giếm, cũng không ngại những người khác đang ở bên cạnh.
Người của Thanh Long cung, Bích Thủy phủ, Bồng Lai tiên vực đều nhìn Tần Vũ.
Thính lực của những người này rất tốt, tự nhiên nghe được những lời của Tần Vũ.Trong mắt họ, Tần Vũ là các chủ Tinh Thần Các, là một bá chủ trong giới tu yêu dưới đáy biển.Nhưng…Tần Vũ lại là người của Tiềm Long đại lục sao?
“Sao vậy? Mọi người tò mò lắm à? À, quên nói với mọi người, ta không phải yêu thú, ta là con người.” Tần Vũ nhìn mọi người, thản nhiên nói.
Hơn mấy chục người đang bay đều kinh ngạc.Lúc nãy nghe Tần Vũ nói nhà mình ở Tiềm Long đại lục, họ đã hơi nghi ngờ.Bây giờ Tần Vũ công khai thừa nhận, càng khẳng định suy đoán của họ, Tần Vũ chính là con người.
“Các ngươi nhìn ta làm gì? Lẽ nào con người không thể sống ở giới tu yêu dưới đáy biển? Huống chi nhị đệ Hầu Phí của ta là thần thú.Lẽ nào các ngươi nghi ngờ ta không có tư cách làm các chủ Tinh Thần Các?” Tần Vũ lướt mắt nhìn mọi người, ánh mắt có chút lạnh lẽo.
Thanh Long cười lớn: “Ha ha…Tần Vũ huynh đệ, ta bội phục huynh đệ đến chết.Một người phàm lại dám đến giới tu yêu dưới đáy biển.Bất quá, tu yêu giả, tu tiên giả hay tu ma giả, thật ra cũng không khác biệt nhiều.Không cần biết người đó thuộc loại tu chân giả nào, thực lực mới là quan trọng nhất.Ở đây ai dám nghi ngờ tư cách các chủ của huynh đệ?”
“Tam Nhãn, ngươi nghi ngờ sao?” Thanh Long nhìn về phía Tam Nhãn lão tổ.
Tam Nhãn lão tổ với mái tóc xanh bay phấp phới cười nói: “Nghi ngờ cái gì? Tần Vũ huynh đệ thực lực đã quá đủ, hơn nữa, không cần nói đến y, huynh đệ Hầu Phí của y cũng là thần thú.Việc họ làm các chủ Tinh Thần Các căn bản không cần nghi ngờ.”
Trong ba thế lực lớn của giới tu yêu dưới đáy biển, Thanh Long cung và Bích Thủy phủ đã lên tiếng, Cửu Sát điện còn dám chất vấn sao?
“Tần Vũ các chủ quả nhiên có đảm khí.Bội phục, bội phục.” Địch Long nói với giọng điệu khó phân biệt âm dương.Địch Tiến và những người khác lại không nói gì.
Tần Vũ dường như không nghe thấy ý châm chọc của Địch Long, gật đầu nói: “Tiềm Long đại lục là địa bàn của ta, ta coi như là địa chủ, tự nhiên phải làm tròn trách nhiệm.Đầu tiên, ta giới thiệu một chút về Tiềm Long đại lục cho mọi người.”
“Vậy thì cảm ơn Tần Vũ các chủ.” Ngôn Tự chân nhân cười nói.
Y Đạt cũng nhìn Tần Vũ, coi như là có chút hữu nghị.
Tần Vũ nói: “Tiềm Long đại lục chia làm ba vương triều lớn: Tần vương triều, Minh vương triều và Hán vương triều.Dân số của ba vương triều đều hơn mấy chục ức, cộng lại đạt đến con số kinh khủng, gần trăm ức.”
“Trăm ức!” Thanh Long kinh ngạc thốt lên, “Phàm nhân thật là nhiều.Hải ngoại tu chân giới diện tích lớn hơn Tiềm Long đại lục nhiều, nhưng dân số không đến ngàn vạn.Còn phàm nhân ở đây lại gần trăm ức.”
Ngôn Tự chân nhân cười nhạt nói: “Phàm nhân tuy nhiều nhưng thực lực quá yếu.So với tu chân giả chúng ta căn bản không cùng đẳng cấp.”
“Ngôn Tự chân nhân nói đúng.Trăm ức, hừ, nếu thật sự muốn đại khai sát giới, chỉ cần một trăm tu chân giả là có thể đồ sát sạch sẽ cả đại lục này.” Một đại hán tóc dài đỏ như máu của Tử Diễm Ma Ngục lên tiếng.
Y Đạt hừ lạnh nói: “Tiêu Cửu, nếu ngươi muốn Viêm Ma Môn của ngươi bị diệt môn thì cứ việc đồ sát.”
Lần này Y Đạt mang theo Tiêu Cửu và Tư Đồ Huyết.Hai người này đều đạt đến Không Minh tiền kỳ.Trước đây họ cũng là hai người bị Y Đạt nhốt trong lao ngục ba năm.
“Chỉ nói vậy thôi.” Tiêu Cửu hắng giọng nói.
Tần Vũ tiếp tục: “Tiềm Long đại lục phàm nhân nhiều, nhưng yêu thú cũng rất nhiều.Phía Đông Tiềm Long đại lục có một vùng hoang vu vô biên, bên trong có rất nhiều yêu thú.Càng đi sâu vào, yêu thú càng lợi hại.Nơi sâu thẳm có lẽ có cả yêu thú Độ Kiếp kỳ, Không Minh kỳ.”
Lời này của Tần Vũ không hề phóng đại.
Ngày xưa, Lôi Vệ từng để lại thư tịch miêu tả về vùng hoang vu này.Nơi sâu thẳm của nó, ngay cả Lôi Vệ cũng không dám tiến vào.Từ điều này có thể phán đoán sự lợi hại của yêu thú ở sâu trong vùng hoang vu, dù sao Lôi Vệ có thể giết cao thủ Đại Thành kỳ của tu tiên giả.
“Độ Kiếp kỳ, Đại Thành kỳ?”
Thanh Long, Tam Nhãn lão tổ, Ngôn Tự chân nhân, Y Đạt đều biến sắc.
Nếu là yêu thú Độ Kiếp kỳ và Đại Thành kỳ, bọn họ căn bản không thể đối địch.
“Tần Vũ huynh đệ, ngươi xác định chứ? Chuyện này không thể nói đùa được.” Thanh Long nghiêm túc nhìn Tần Vũ nói.Thanh Long từng nghe qua trong vùng hoang vu của Tiềm Long đại lục có yêu thú, nhưng Hải ngoại tu chân giới trước giờ đều xem thường Tiềm Long đại lục của phàm nhân, họ cho rằng vùng hoang vu chỉ có một số yêu thú bình thường.
Ai ngờ hôm nay Tần Vũ lại nói trong vùng hoang vu có yêu thú Độ Kiếp kỳ, Đại Thành kỳ.
“Đương nhiên chắc chắn.” Tần Vũ nghiêm túc đáp, “Chuyện này có miêu tả trong thư tịch sư môn ta để lại.”
Điều này xác thực có ghi lại trong thư tịch sư môn Tần Vũ, bất quá, Thanh Long và những người khác lại liên hệ sư môn Tần Vũ với Lan thúc.
“Nếu là như vậy thì mười phần có tám, chín là thật.” Thanh Long trịnh trọng nói.
Trong Hải ngoại tu chân giới, người mạnh nhất là Thanh Long, thần thú Không Minh tiền kỳ tương đương với tu tiên giả Độ Kiếp kỳ tiền kỳ.Tuy nhiên, trong vùng hoang vu có yêu thú Độ Kiếp kỳ, Đại Thành kỳ, mà cao nhất trong yêu thú thông thường đều là thần thú.
“Nếu như là thần thú Độ Kiếp kỳ, Đại Thành kỳ, vậy…” Nghĩ đến đây, trong lòng Thanh Long cảm thấy khiếp đảm.
Lập tức, những người đến từ Hải ngoại tu chân giới đều bắt đầu lo lắng.
“Ha ha, chư vị, đừng quá lo lắng.Vùng hoang vu này càng vào sâu, yêu thú càng mạnh.Chỉ cần chúng ta không vào sâu, không đụng chạm đến những yêu thú lợi hại, thì mọi chuyện sẽ ổn thôi, đúng không? Cần gì phải lo lắng như vậy.” Tần Vũ lên tiếng khuyên giải.
“Một đám nhát gan.” Y Đạt hừ lạnh nói.
Thanh Long lạnh lùng liếc Y Đạt: “Y Đạt, cái dũng của thất phu chỉ là chuyện một thằng ngốc làm thôi.”
Dù Thanh Long là đệ nhất cao thủ trong Hải ngoại tu chân giới, nhưng Y Đạt là Không Minh hậu kỳ tu ma giả, thực lực so với Thanh Long cũng không kém bao nhiêu.Hơn nữa, thủ đoạn công kích của Y Đạt cũng hết sức quỷ dị, hắn không hề e sợ Thanh Long.
“Chư vị đừng làm ồn nữa.Chúng ta đến đây để tìm Đệ Cửu ngọc kiếm, chứ không phải đánh nhau với yêu thú trong vùng hoang vu.” Ngôn Tự chân nhân cười nói.
Vừa dứt lời, ai nấy đều cảm thấy nhẹ nhõm.
“Ha ha, không sai, các ngươi lo lắng làm gì.Chúng ta bất quá chỉ tìm kiếm Đệ Cửu ngọc kiếm mà thôi.Yêu thú trong vùng hoang vu có lợi hại thế nào thì liên quan gì đến chúng ta?” Lâu Kha đứng cạnh Tam Nhãn lão tổ cười ha hả nói.
Mọi người vừa bàn luận vừa phi hành thật nhanh.
“Tần vương triều, đã đến Tần vương triều.”
Trong mắt Tần Vũ lấp lánh ánh sáng.
“Tần Vũ, ngươi nói nhà ngươi ở Tần vương triều, đến nhà rồi phải không?” Lập Nhi cười nói, “Nếu đã đến nhà, trước tiên trở về thăm nhà đi.Chắc người nhà ngươi gặp ngươi nhất định sẽ rất vui mừng.”
Tần Vũ nhìn từng thành trấn, lắc đầu nói: “Phụ vương ta thật sự ở Tần vương triều, nhưng lúc này họ rốt cuộc ở đâu ta lại không biết.Có lẽ ta chỉ biết nhị ca đang ở đâu thôi.”
Tần Chính hiện là hoàng đế của Tần vương triều, nếu không có chuyện gì lớn, tự nhiên phải ở trong hoàng cung.
“Tần Vũ huynh đệ đừng gấp, trước tiên cứ tìm Đệ Cửu ngọc kiếm, rất nhanh sẽ có kết quả thôi, khoảng một hai ngày gì đó.Sau một hai ngày này, huynh đệ trở về đoàn tụ với gia đình cũng không muộn.” Thanh Long cười ha hả nói, đột nhiên nhíu mày hỏi: “Tần Vũ, huynh đệ gia nhập sư môn tu luyện rốt cuộc đã bao nhiêu năm, phụ mẫu phàm nhân liệu còn tại thế không?”
Tần Vũ chợt ngẩn người.
“Thanh Long cung chủ, ngươi nhầm rồi, cha ta cũng là tu chân giả.” Tần Vũ giải thích.
Thanh Long tức thì hiểu ra.
Mọi người phi hành theo hướng Đông mà tiến.
“Bây giờ đã qua Đông vực tam quận, vẫn còn tiến về phía Đông, không lẽ Đệ Cửu ngọc kiếm lại nằm trong vùng hoang vu?” Tần Vũ nhíu mày nói.
Nghe Tần Vũ nói, ai nấy đều nhíu mày lại.Tất cả đều nhìn theo tám thanh ngọc kiếm, thấy cả tám thanh đều bay theo hướng Đông, căn bản không hề dừng lại.Thời gian cứ trôi qua, mọi người đã bay qua Đông vực tam quận.
Vừa tiến vào biên giới vùng hoang vu, họ cảm nhận được nồng độ linh khí tăng lên rõ rệt.
“Vùng hoang vu này xem ra cũng là một nơi thật tốt.” Thanh Long tán thưởng.
Tần Vũ lập tức lớn tiếng: “Các vị, thực lực yêu thú trong vùng hoang vu không thể xem thường.Lần trước ta từng gặp hai con thần thú ở bên ngoài.Vì vậy, mọi người cần phải cẩn thận.”
“Hai con thần thú?” Thanh Long nhíu mày.Thần thú thiên phú dị bẩm, tốc độ tu luyện cực nhanh.”Ngoại vi đã có hai con thần thú, vùng hoang vu này rốt cuộc có bao nhiêu thần thú? Từ khi nào thần thú dễ gặp như thế?”
Hầu Phí nói: “Hê hê, Thanh Long, ngươi sợ rồi sao? Bất quá, mật độ yêu thú trong vùng hoang vu cao hơn nhiều so với Hải ngoại tu chân giới.Mọi người bay chậm lại, cẩn thận chút.”
Mọi người bất giác đều bắt đầu giảm tốc độ, dẫu sao nơi đây là vùng hoang vu.
“Ủa?”
Tần Vũ phát hiện một vùng thảo nguyên.Khi xưa, tại thảo nguyên này, Tần Vũ đã gặp Long Nham sư, cách chỗ Long Nham sư không xa là thần thú Hồng Loan.
Nhưng lúc này, Tần Vũ không hề phát hiện sự tồn tại của thần thú.Vùng thảo nguyên cũng không giống như trước, không hề có yêu thú khác.
Lúc này, trên thảo nguyên rải rác các mãnh thú, yêu thú.
“Long Nham sư đi đâu rồi?” Tần Vũ cực kỳ nghi hoặc.Thời gian chỉ mới mười năm, Long Nham sư lẫn Hồng Loan đều không thấy đâu.
Đột nhiên…
“Ngọc kiếm sao vậy?” Mọi người đều phát hiện tám thanh ngọc kiếm bắt đầu rung động, dường như đang chịu ảnh hưởng gì đó.Tám thanh ngọc kiếm như muốn bay theo các hướng khác nhau, đồng thời, âm thanh rung động càng lúc càng lớn.
Ngôn Tự chân nhân lập tức hét lớn: “Các vị, vùng hoang vu này hết sức thần bí, bí pháp của ta mất công hiệu.Mọi người mau thu lại phi kiếm của mình.”
Lập tức, ai nấy đều thu lại ngọc kiếm của mình.
“Ngôn Tự, có chuyện gì xảy ra vậy?” Thanh Long nói lớn.
Ngôn Tự chân nhân cũng nghi hoặc lắc đầu nói: “Thực tế ta cũng không biết chuyện gì.Theo đạo lý, tám thanh ngọc kiếm phải cùng bay theo một hướng, cuối cùng đến nơi chôn giấu Đệ Cửu ngọc kiếm.Nhưng lúc nãy…tám thanh ngọc kiếm lại mưu toan bay theo các hướng khác nhau.Điều này không hiểu nổi, Đệ Cửu ngọc kiếm chỉ có một, khẳng định ở một nơi, vì sao tám thanh ngọc kiếm lại muốn bay theo các hướng khác nhau?”
Mọi người vừa nghe cũng hiểu được chỗ không bình thường.
Đệ Cửu ngọc kiếm nhất định chỉ ở một hướng.Tại sao tám thanh ngọc kiếm lại muốn bay theo các hướng khác nhau?
“Hiện tại, chỉ còn duy nhất một cách, đó là…triệu tập tu chân giả của mỗi phe, mau chóng đến nơi này, rồi sử dụng linh thức lục soát, lục soát từng vùng.” Tam Nhãn lão tổ lạnh lùng nói.
Lúc này, Tam Nhãn lão tổ và Thanh Long đều rất thất vọng.
Bởi vì Tinh Thần Các gần Tiềm Long đại lục nhất, cho nên khi xưa, Thanh Long và Tam Nhãn lão tổ mỗi người tự tặng cho Tần Vũ hai động phủ, đều gần với Tinh Thần Các, đồng thời cũng gần Tiềm Long đại lục nhất.
Vùng hoang vu mênh mông, rừng sâu núi thẳm.
Muốn dựa vào mấy chục người tự thân tìm, ai biết phải đợi đến khi nào, chỉ có thể dựa vào thủ hạ.
Chỉ thấy Thanh Long, Tam Nhãn lão tổ, Địch Long, Y Đạt, Ngôn Tự chân nhân gần như đồng thời lấy ra truyền tấn lệnh, mỗi người bắt đầu hạ lệnh cho thủ hạ điều động nhân mã tập trung tại Tiềm Long đại lục.
Từ thời điểm này, một lực lượng lớn nhân mã của Hải ngoại tu chân giới tập trung tại Tiềm Long đại lục, tự nhiên làm dậy lên một trường phong ba.
“Các vị, ta trở về nhà trước đây.Tần vương triều là nhà của ta, nếu ai muốn tham quan, ta có thể sắp xếp người giúp đỡ.”
Tần Vũ cười nhìn mọi người nói.
Tức thì, những nhân vật đầu não trong đám Hải ngoại tu chân giới nói lời từ biệt và đều nói có thời gian nhất định sẽ đến tìm Tần Vũ, du ngoạn Tiềm Long đại lục một phen.Sau đó, Tần Vũ cùng Lập Nhi, Hầu Phí, Hắc Vũ bay thẳng tới Tần vương triều.
“Phụ vương, con đã trở về.” Trên mặt Tần Vũ khó kìm chế sự kích động.
Lập Nhi cười nói: “Tần Vũ, nhìn bộ dạng cười tươi như hoa nở của ngươi kìa.Đúng rồi, khi gặp phụ thân của ngươi, ngươi tính giới thiệu bọn ta như thế nào đây?”
“Phí Phí và Tiểu Vũ đương nhiên là huynh đệ của ta, còn cô à, đại muội tử? Không ổn, hay là…Điều này phụ vương ta rất thông minh, chắc không cần ta nói, da mặt ta hơi mỏng.” Tần Vũ cố ý nói, sau đó hắn lập tức gia tăng tốc độ, người như một đạo lưu quang vẽ một đường cực nhanh trên bầu trời.
Lập Nhi vừa ngượng vừa giận, chân vừa động sát na liền đuổi theo.
“Thả tay ra, đau quá.” Tiếng Tần Vũ đau đớn truyền lại….

☀️ 🌙