Đang phát: Chương 41
Tại ngự thư phòng trong hoàng cung ở kinh thành.
“Ha ha.”
Hạng Nghiễm nắm chặt hai phong thư, cười lớn đầy cuồng dại.
“Chân Từ quả nhiên không làm ta thất vọng, tàng binh hai mươi vạn, một đạo quân hùng hậu như vậy, chi tiêu mua bán thôi cũng là con số khổng lồ.Nếu Tần Đức không có ý tạo phản, thì xây dựng quân đội lớn như vậy để làm gì? Thừa tiền sao?”
Hạng Nghiễm cười lạnh.
Chân Từ phụ trách điều tra tình báo ở ba quận Đông vực gần nửa năm, đã thu thập được nhiều tin tức quan trọng.
“Bẩm Hoàng thượng, Tần Đức đã âm thầm chiêu binh được hai mươi vạn, nhưng để kiềm chế bọn Hắc Thủy sơn tặc, hắn ta sẽ không dám điều động toàn bộ quân.Nếu bọn sơn tặc quấy phá, hắn ta sẽ không ứng phó kịp.”
Một người đàn ông mũi ưng đứng khuất trong góc nói.
Hạng Nghiễm vứt phong thư xuống, nói:
“Ngươi biết gì? Hắc Thủy sơn tặc tuy không yếu, nhưng dù sao cũng chỉ là sơn tặc.Chỉ cần cho chúng một địa bàn tốt, chúng sẽ không gây loạn.Lúc đó, Tần Đức có thể đem tám mươi vạn đại quân khai chiến với ta.”
“Hoàng thượng anh minh.”
Người đàn ông mũi ưng cung kính nói.
“Chân Từ đã điều tra, lương thảo vật chất tại ba quận Đông vực đang được tích trữ rất nhiều, lại bí mật điều thêm hai mươi vạn đại quân.Hai mươi vạn quân này đã được huấn luyện trên năm năm, còn trước cả tinh binh của kinh thành.Không cần nói cũng biết, Tần Đức thực sự muốn tạo phản!”
Mắt Hạng Nghiễm lóe lên vẻ hung ác.
Người đàn ông mũi ưng im lặng.
“Tốt lắm, tạo phản rồi.”
Sắc mặt Hạng Nghiễm có chút đắc ý:
“Truyền lệnh, lập tức phái người đi giao thiệp với Hắc Thủy sơn tặc, ban cho chúng vô số vàng bạc châu báu…để chúng tấn công, làm rung chuyển sào huyệt của Tần Đức!”
Người đàn ông mũi ưng suy nghĩ:
“Nhỡ bọn sơn tặc tham lam vô đáy thì sao?”
“Ngu ngốc!”
Hạng Nghiễm đột ngột quay lại nhìn người đàn ông mũi ưng:
“Tốn kém bao nhiêu cũng không tiếc, nhất định phải đáp ứng yêu cầu của chúng, thậm chí nếu chúng thắng, sẽ ban cho một quận.”
“Ban cho một quận?”
Người đàn ông mũi ưng rùng mình, rồi hiểu ra:
“Thuộc hạ hiểu, dù có ban cho, cũng phải xem chúng có phúc để hưởng thụ hay không.”
Đi theo Hạng Nghiễm nhiều năm, ông ta hiểu rõ tính cách của y.
Hạng Nghiễm gật đầu hài lòng:
“Thông minh, sau khi diệt trừ Tần Đức, ta sẽ diệt tận gốc bọn Hắc Thủy sơn tặc.Hiện tại, chúng ta cần sự giúp đỡ của chúng.”
“Hoàng thượng anh minh, thuộc hạ biết phải làm gì.”
Người đàn ông mũi ưng đáp.
Hạng Nghiễm đọc phong thư khác, nói:
“Thư của Thượng Quan thúc thúc đã xác nhận những gì Chân Từ điều tra.”
Người đàn ông mũi ưng đảo mắt, chợt nói:
“Bẩm Hoàng thượng, hay là, bắt giặc bắt vua, chúng ta âm thầm phái người ám sát Tần Đức.Đến lúc đó, chúng sẽ như rắn mất đầu, chúng ta phái quân đến, dễ dàng tiêu diệt Tần gia.”
“Ngu xuẩn!”
Hạng Nghiễm cười lạnh.
Người đàn ông mũi ưng run lên.
“Nếu ta phái người đi ám sát, chưa nói đến thành công hay không, dù thành công, Tần gia có thể đổi chủ ngay.Ba con trai của hắn, trừ đứa thứ ba không rõ thế nào, hai đứa còn lại đều là người tài.Đến lúc đó, Tần gia điên cuồng tấn công, thì tám mươi vạn quân Tần gia không phải chuyện đùa.”
Hạng Nghiễm lại cười lạnh.
“Hơn nữa, chỉ cần chúng ta phái người ám sát một lần, Tần gia sẽ đoán ra Thượng Quan Hồng phản bội.Lúc đó, chúng ta được không bằng mất.Ngươi hiểu chứ?”
Hạng Nghiễm trừng mắt hỏi.
“Thuộc hạ ngu dốt!”
Người đàn ông mũi ưng vội đáp.
Hạng Nghiễm đắc ý:
“Chúng ta không ám sát, đến lúc Tần gia tạo phản, sẽ nhờ Thượng Quan gia giúp đỡ.Đợi lúc Tần gia không phòng bị, trong lúc đại chiến, Thượng Quan gia quay lại, đâm sau lưng Tần gia một đao, xem Tần gia có trụ nổi không!”
Mắt người đàn ông mũi ưng sáng lên, vội nói:
“Hoàng thượng anh minh, trong lúc đại chiến, bị đâm sau lưng, trước mặt lại bị thiết kỵ của ta tấn công, chắc chắn dễ dàng tiêu diệt Tần gia.”
Hạng Nghiễm hài lòng với kế hoạch của mình, gật đầu, lạnh lùng nói:
“Tốt, ngươi đi lo việc đi, dùng mọi cách lôi kéo bọn sơn tặc Hắc Thủy sơn, vàng bạc, châu báu, tài vật và mỹ nữ, nhất thiết đều phải cung ứng, phải khiến chúng làm loạn hậu phương Tần gia trong lúc đại chiến.Còn chuyện giữa Tần gia và Thượng Quan gia, chúng ta coi như không biết.”
“Thuộc hạ đã rõ, thuộc hạ xin cáo lui.”
Người đàn ông mũi ưng chắp tay, rồi nhanh chóng biến mất.
Một lúc sau, người đàn ông mũi ưng xuất hiện trong một trang viên.
“Tướng công đã về.”
Một người phụ nữ xinh đẹp bước tới.
“Phụ thân.”
Một đứa trẻ đáng yêu cũng chạy tới, người đàn ông mũi ưng ôm chặt con mình, rồi ôm vợ nói:
“Nàng về phòng đi, kẻo nhiễm sương gió sẽ bị cảm lạnh.”
Gia nhân trong trang viên rất mực cung kính với chủ nhân.
Vừa vào phòng, người phụ nữ khẽ hỏi:
“Tướng công, có phải hoàng thượng giao việc gì khó khăn cho chàng không? Chàng đi lúc nào, thiếp thấy lo lắng.”
Người đàn ông mũi ưng ôm chặt vợ, yêu thương vỗ về nói:
“Nàng cứ yên tâm, chẳng lẽ tướng công của nàng lại không biết việc này nguy hiểm sao? Nhưng ta biết quá nhiều bí mật của Hoàng thượng, ông ta chưa đến lúc thì tuyệt đối không ra tay.Yên tâm đi, dù Hạng Nghiễm có chút trí tuệ, tướng công nàng vẫn có thể ứng phó được.”
Người đàn ông mũi ưng cau mày, thầm nghĩ:
“Với tính cách của Hạng Nghiễm, nếu biết Tần Đức thực sự tạo phản, sẽ tính đến việc sai người ám sát hắn ta, nhưng tại sao ông ta đột nhiên lại bình tĩnh như vậy, còn giả bộ như không hề hay biết, để cho Thượng Quan gia lúc tối hậu mới phản lại Tần gia.”
Người đàn ông mũi ưng thân là thủ lĩnh mật thám của Hạng Nghiễm, sao có thể là kẻ ngốc.
Chuyện diễn ra trong thư phòng đều là giả vờ, muốn Hạng Nghiễm yên tâm với ông ta, phải để Hạng Nghiễm phát hiện ra nhược điểm của ông ta, nhưng không thể để Hoàng đế nắm được nhược điểm thật sự, nên cách tốt nhất là cố ý bộc lộ một vài nhược điểm giả tạo.
Người đàn ông mũi ưng tính toán không sai, đúng là có người đứng sau lưng Hạng Nghiễm, nếu Hạng Nghiễm thực sự thông minh, thì đã không phạm sai lầm năm đó.
oOo
Trong trang viên trước đó, Tần Đức chắp tay sau lưng, ngẩng mặt nhìn trời.
“Với tính cách của Hạng Nghiễm, sẽ tính đến việc trực tiếp ra tay với ta.”
Tần Đức cười nhạt, ông không hề coi trọng Hạng Nghiễm, dù Hạng Nghiễm không phải kẻ u mê, nhưng mưu lược còn kém xa.
Từ Nguyên nói:
“Vương gia, nếu Hạng Nghiễm phái người đi ám sát, cũng không chứng minh được Thượng Quan gia không đáng tin.Chân Từ có thể điều tra mọi chuyện, thì Hạng Nghiễm cũng có thể từ những gì Chân Từ điều tra được mà xác định rõ chúng ta muốn tạo phản, để phái người đi hành thích vương gia.”
Chính xác.
Dù có thích khách đến ám sát, cũng không chứng minh được Thượng Quan gia đã phản bội họ.
“Chúng ta có cần làm rõ xem Thượng Quan gia có phản bội chúng ta không?”
Tần Đức cười lớn.
Từ Nguyên cũng cười.
Phải, chúng ta có cần biết rõ không?
Mục đích của cuộc hội đàm này, không phải để lôi kéo Thượng Quan gia, mà chỉ là tung hỏa mù, miễn là đạt được kết quả như mong đợi.
Từ Nguyên gật đầu:
“Chính xác, lúc này chúng ta chỉ tung hỏa mù, không cần biết Thượng Quan gia có phản bội hay không, kết cục của chúng cũng đã được định đoạt.Nếu chúng ta giả vờ hợp tác với Thượng Quan gia trên chiến trường, cũng là tạo cơ hội cho chúng đâm sau lưng ta.”
Điều đó không cần lo, Tần gia chưa từng mắc sai lầm, sẽ không cho Thượng Quan gia một cơ hội nào.
“Theo ta dự đoán, Hạng Nghiễm sẽ ban cho bọn Hắc Thủy sơn tặc vô số tài vật.”
Tần Đức cười lớn.
Từ Nguyên cũng cười lớn.
“Bẩm báo, ở biên giới vương phủ có mật thư đưa tới.”
Một người chạy vào trong viện, trình mật thư lên, Từ Nguyên nhận lấy, rồi trình cho Tần Đức.
“Vương phủ có việc gì?”
Tần Đức mở mật thư ra xem, mắt sáng lên.
“Ha ha, trời giúp ta rồi, Vũ nhi đã lập đại công, ta lo lắng về hai tên thượng tiên của Hạng gia, giờ có trọng bảo rồi, ta tự tin hơn.Ha ha, quá tốt rồi.”
Tần Đức hưng phấn không tả nổi.
“Có hỷ sự gì?”
Từ Nguyên tò mò hỏi, Tần Đức đưa mật thư cho ông ta xem, Từ Nguyên xem xong cũng vui mừng khôn xiết, liền nói:
“Chúc mừng vương gia, chúc mừng vương gia.”
Tần Đức cười ha hả:
“Vũ nhi đã lập đại công, khi nào về phải trọng thưởng cho nó.Từ Nguyên, mau phái người, chúng ta lập tức lên đường về vương phủ!”
“Vâng!”
Từ Nguyên cung kính đáp, Tần Đức mỉm cười, ông không ngờ con trai Tần Vũ lại dâng lên một món quà bất ngờ như vậy, vốn chỉ nghĩ là khoáng thạch thượng phẩm, giờ xem ra, rất có khả năng luyện chế bảo bối linh khí.Linh khí!
Từ Nguyên hoàn toàn hiểu tầm quan trọng của Thạch Trung Diễm Sí Thiết đối với Tần Đức, thậm chí còn quan trọng hơn cả hai mươi vạn quân, chẳng trách Tần Đức lại hưng phấn như vậy.
