Đang phát: Chương 517
– Cái gì? Hắn vẫn còn giấu bài!
Cuồng Nho Tướng Quân kinh ngạc, nhưng rồi lại cười khẩy:
– Vô ích thôi! Chỉ là thêm mười tám người nữa cũng vậy.Cố gắng vùng vẫy chỉ kéo dài thêm thời gian thất bại thôi.Ngươi hoành hành đến giờ là quá đủ rồi!
Một cấm vệ quân hét lớn, xông lên chém giết:
– Quy Lưu Đàn!
Hắn giơ cao một kiện yêu binh, có vẻ như làm từ bạch ngọc, từ miệng đàn phun ra dòng nước pháp thuật như sông lớn vỡ bờ.
Một cấm vệ quân khác vung tay, ném ra một kiện yêu binh hình dáng như ngọn núi:
– Chúng ta ra tay thì ngươi chỉ có chết! Phi Lai Phong!
Vốn dĩ Phi Lai Phong chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, nhưng khi được thúc giục bằng một loại đạo pháp đặc biệt, nó nhanh chóng phình to thành một ngọn núi nhỏ, nghiền nát mọi yêu vật cản đường, rồi chụp xuống chỗ Sở Vân.
Người thứ ba vung gốc cây cổ thụ rậm rạp:
– Đầu hàng đi, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây! Đào Nguyên Thụ!
Lá cây tỏa ra ánh sáng huyền ảo, kỳ hoa lưu chuyển.Thân cây xoay tròn, các loại đạo pháp mộc hệ bùng nổ như pháo hoa, cuốn phăng mọi thứ về phía Sở Vân.
Quy Lưu Đàn, Phi Lai Phong và Đào Nguyên Thụ là những yêu vật số mệnh của Thủy gia, Sơn gia và Sâm gia, tượng trưng cho thủy, thổ và mộc.Tất cả đều có phẩm chất tuyệt hảo, ẩn chứa huyền cơ vô cùng ảo diệu.
Ba vị cấm vệ quân này đều là thủ lĩnh trong quân, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, tuổi đời đều trên trăm.Mỗi người đều có chiến lực ngang ngửa Sở Vân, nay hợp sức tấn công khiến áp lực của Sở Vân tăng lên gấp bội!
Sở Vân định hợp thành bát quái trận, nhưng ba người kia đã biết trước bài tẩy này của hắn, nên không cho hắn cơ hội, luôn có một hai người thay nhau tấn công.
– Bất Tận Mộc!
Không còn cách nào khác, Sở Vân đành phải lấy ra Linh Yêu đỉnh phong thứ chín.
Đây là một loại cây yêu sinh trưởng trong lòng núi lửa, từng bị thiên kiếp tàn phá, hiện tại chỉ còn là Linh Yêu đỉnh phong.Sở Vân vận dụng đạo pháp hỏa hệ, dùng công thay thủ.
Một mình Sở Vân chống lại ba người, lập tức rơi vào thế khổ chiến.
– Ai dám ức hiếp con ta!
Một tiếng long ngâm vang vọng, Thư Thiên Hào cưỡi Thương Lam Hải Long từ trên trời giáng xuống, xông vào chiến trận.
– Lão cha!
Tinh thần chiến đấu của Sở Vân tăng vọt, vung Túy Tuyết Đao, kề vai chiến đấu cùng Thư Thiên Hào.
Cha con cùng ra trận đánh giặc!
Ba vị thủ lĩnh cấm vệ quân liên tục bị đánh cho tơi bời, chỉ còn đường tháo chạy.
– Sao lại thế này? Bọn chúng có hai thanh đao xuất thần nhập hóa!
Một thủ lĩnh kinh hãi hét lớn.
– Cái gì? Ngay cả ba vị thống lĩnh cấm vệ quân cũng không thắng nổi cha con Thư gia sao?
– Rõ ràng ba vị đều có yêu vật số mệnh của các vị Vương giả truyền lại, cũng không thể chống đỡ nổi hai thanh chiến đao!
Tướng sĩ Thủy gia trợn mắt há hốc mồm, không thể tin vào cảnh tượng trên chiến trường, thân thể mềm nhũn ra.
– Tên này thật khó xơi!
– Một khi bọn chúng liên thủ thì không thể xem thường…
Vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo trên khuôn mặt ba vị thống lĩnh cấm vệ quân đã biến mất, thay vào đó là sự ngưng trọng và kinh hãi!
Đối mặt với cha con Thư Thiên Hào và Sở Vân, bọn họ giống như hàng rào gỗ yếu ớt, bên trong là hai con mãnh thú hung hãn đang tấn công.
Cha hổ con rồng!
Hai thanh chiến đao phối hợp ăn ý, mỗi chiêu thức đều huyền ảo khó lường, lạnh lùng sắc bén, tung hoành khắp nơi!
– Sắp không chống đỡ được nữa rồi…
Sắc mặt ba vị thống lĩnh tối sầm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
– Ai bảo Thư Thiên Hào ta là kẻ cụt tay? Nhìn đây! Cánh tay trái của ta đã lớn lên theo thời gian, bây giờ đã trở thành như thế này!
Thấy dáng vẻ chiến đấu dũng mãnh của Sở Vân, Thư Thiên Hào tràn ngập niềm vui, tim đập thình thịch như sóng biển.
– Sở Vân, xông lên phía trước! Để nghĩa phụ mở đường, san bằng tất cả!
Thư Thiên Hào hét lớn một tiếng, mạnh mẽ lao ra, chiến đao bổ thẳng vào một vị thống lĩnh cấm vệ quân.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả hai bên đều lảo đảo lùi lại.
– Cơ hội tốt!
Trong mắt Sở Vân lóe lên một tia sáng, thúc dục Túy Tuyết Đao, đao mang rực rỡ như được tích tụ từ lâu, từ trên trời giáng xuống.
Ầm!
Ánh đao trực tiếp phá tan lớp phòng ngự mỏng manh của vị thống lĩnh cấm vệ quân, xé hắn thành từng mảnh nhỏ!
– Chết tiệt!
Hai vị thống lĩnh còn lại biến sắc, sát khí bốc lên ngùn ngụt, vây công Sở Vân.
– Dám động vào con ta!
Thư Thiên Hào gầm lên như mãnh hổ, ra tay đẩy lùi hai người, tiếp tục điên cuồng chém về phía một vị thống lĩnh cấm vệ quân.
– Lão già này điên rồi sao?
Vị thống lĩnh cấm vệ quân bị chém liên tục lùi về phía sau, không thể nào chống đỡ được lối đánh điên cuồng này.
– Ăn thêm một chiêu của ta nữa!
Thư Thiên Hào lại tung ra một chiêu mạnh, lấy thương đổi thương.
Lập tức lực phòng ngự của vị thống lĩnh kia giảm xuống.Khi hắn còn chưa kịp nghỉ ngơi, tuyết quang bỗng nhiên sáng ngời trước mắt!
Thân ảnh Sở Vân lập lòe trong tầm mắt hắn, hai mắt căng ra cố nhìn rõ.Nhưng càng nhìn lại càng thấy mờ ảo.
Chỉ trong chốc lát, Sở Vân đã chém chết hai vị đại tướng!
Ba vị thống lĩnh cấm vệ quân, giờ chỉ còn lại một người.
