Đang phát: Chương 408
– Ngươi nói đúng!
Cơn giận của Tử Thứu dịu đi một chút, nhưng ngay lập tức lại bùng lên:
– Thằng nhãi ranh chết tiệt! Chắc chắn là ngươi đã trộm yêu tinh của ta.Mau ra đây!
Ngươi mau ra đây…
Mau ra đây…
Mau ra…
Đây…
Tiếng của Tử Thứu vang vọng núi rừng như sấm rền, khiến muôn thú ngủ đông im bặt, chim chóc nín tiếng, uy thế cực kỳ đáng sợ.
– Đi ra mới là ngu!
Sở Vân nghe tiếng hét, giật bắn mình.Trong lòng thầm rủa một tiếng rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
– A a a…
Thấy không ai xuất hiện, Tử Thứu tức điên lên.Hắn điên cuồng vung vẩy cánh, giận dữ ngút trời, như muốn thiêu đốt cả chín tầng mây:
– Dám trộm yêu tinh của ta, ta sẽ khiến ngươi chết không toàn thây!
Chết không toàn thây…
Chết…
Không toàn thây…
Chết…
A…
Tiếng vọng lại làm rung chuyển cả thung lũng, đá vụn rơi xuống lả tả, ngọn núi cũng run rẩy dưới cơn giận của Yêu Vương.
– Uy thế này…!
Sở Vân kinh hãi không thôi, đồng thời cảm thấy vô cùng sảng khoái và kích thích.Hắn run rẩy vì phấn khích, dám trộm đồ trước mặt Yêu Vương, chuyện này xưa nay chưa từng có.
– Ngươi tưởng trốn thoát dễ dàng vậy sao? Nằm mơ đi! Xem Ưng Nhãn Tứ Phía của ta đây!
Hai mắt Tử Thứu bùng nổ ánh sáng tím, tạo thành hai cột sáng quét ngang mọi nơi.
Nơi cột sáng đi qua, khí thế cuộn trào, núi đá nổ tung, nước bắn tung tóe.
– Không ổn rồi!
Sở Vân biến sắc, mắt đảo liên tục, nhưng cột sáng di chuyển quá nhanh.
Dù có Hồng Yêu Vô Sắc, Sở Vân cũng không kịp phản ứng, bị cột sáng quét trúng.
Chỉ lướt qua một chút, Hồng Yêu Vô Sắc cấp bậc Đại Yêu lập tức bị vô hiệu hóa.Ẩn thân thuật bị phá giải thô bạo, Sở Vân lộ thân hình.
– Là ngươi, chính là ngươi đã trộm yêu tinh của ta.Thằng trộm ranh ma!
Tử Thứu thấy Sở Vân, mắt lóe lên, lao thẳng tới.
– To chuyện rồi!
Sở Vân thấy Tử Thứu lao đến, biết rằng sinh tử của mình chỉ trong gang tấc.
Hắn suy nghĩ nhanh như chớp, chợt lấy quyển trục bản đồ ra, hét lớn:
– Dừng tay! Ta là người thừa kế của Vạn Thú Vương!
– Quyển trục này là…
Tử Thứu khựng lại, nhưng rồi hừ lạnh một tiếng, tiếp tục lao tới:
– Dù ngươi là người thừa kế, cũng vô dụng thôi.Chủ nhân trước khi chết đã dặn dò phải “chăm sóc” đặc biệt những kẻ thừa kế như các ngươi!
– Chết tiệt!
Sở Vân đành lấy Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi ra.Trên cành chi chít quả, gần trăm quả long tình liên tục nhấp nháy, hương thơm ngào ngạt.
– Long tình quả!
Không chỉ Tử Thứu, mà ngay cả Hủ Độc Bích Hổ đang đứng xem kịch cũng sáng mắt, nuốt nước bọt.
Long tình quả, con người còn dùng được, huống chi là yêu thú.Nó có thể tăng cường thể chất, đề thăng khí lực cho yêu thú.
– Thằng nhãi kia, không ngờ ngươi lại có Long Tình quả, đưa đây!
– Đám Long Tình quả này mà cho các ngươi ăn thì phí phạm.Tất cả phải là của ta!
Hai Yêu Vương đồng thời lao về phía Sở Vân.
Sở Vân cười nhạt, bỗng lấy ra Yêu Tinh.
– Hút!
Hắn cắm yêu tinh lên Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi.Ngay lập tức, hoa chi rung động, long tình liên tục nhấp nháy, tu vi tăng vọt!
– Không…Yêu tinh của ta!
Tử Thứu nhìn cảnh tượng trước mắt, xót xa kêu lên.
– Thằng nhãi này quá xảo quyệt, mau ngăn hắn lại!
Hủ Độc Bích Hổ nhận ra ý định của Sở Vân, chấn động, muốn xông lên nhưng lại do dự.
Khí tức của Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi điên cuồng tăng lên.Nó vốn là Đại Yêu hơn chín trăm năm, nay hấp thu yêu linh, nhất thời đột phá cực hạn, đạt tới cấp Linh Yêu.
Ầm!
Thiên địa giao cảm, kiếp vân kéo đến.
– Ghê tởm! Ghê tởm!
Tử Thứu chửi bới liên hồi nhưng không thể làm gì Sở Vân, chỉ kiêng kỵ lùi lại.Hắn là Yêu Vương, sợ nhất là thiên kiếp.Nếu bị liên lụy thì quả thực xui xẻo.
– A, là Bách Long kiếp! Cứ chờ ở đây xem hắn bị thiên kiếp đánh chết!
Hủ Độc Bích Hổ vô cùng hiểm ác, lùi về sau một khoảng, đứng trên đỉnh núi, hung hăng nhìn Sở Vân.
– Bách Long kiếp!
Sở Vân nhìn kiếp vân trên đầu thì biến sắc.Kế hoạch ban đầu của hắn là dựa vào đạo pháp trong mấy hóa đạo để chống lại thiên kiếp, trốn thoát.Nhưng lần này rõ ràng là Bách Long kiếp, không nằm trong phạm vi hóa đạo.
Gào…
Trong kiếp vân, vô số cự long xuất hiện.Hàng trăm con rồng điên cuồng gầm thét, trời đất rung chuyển, long uy lẫm liệt, ánh mắt giận dữ, đều tập trung vào Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi.
– Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi!
– Nỗi đau của long tộc ta!
– Kẻ đáng chết, ngươi đã giết bao nhiêu long tộc!
Trong số đó có ba con long ảnh cực lớn, dài hơn mười trượng, uốn lượn trong kiếp vân, lộ ra cái đầu lớn như ngọn núi nhỏ, ánh mắt như muốn phun ra lửa giận.
– Vạn Tái Thanh Long! Cực Địa Băng Long! Thương Mãng Địa Long!
Sở Vân nhìn kiếp vân, sắc mặt trắng bệch.
Nghe đồn, long tộc cực kỳ căm hận Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi.Mà Bách Long kiếp chính là Long Hồn từ trong hoàng tuyền u ám triệu hồi ra, lấy kiếp vân làm thân thể, không thuộc ngũ hành.Bởi vậy không thể dùng hóa đạo để tiêu diệt.
– Thiên kiếp mà thôi, cứ việc đến đây! Ta không chỉ giết mấy trăm long thú, sau này vượt qua thiên kiếp, ta còn muốn giết sạch rồng trong thiên hạ!
Sở Vân cười lớn, không hề sợ hãi, khí thế bùng nổ, tràn ngập tinh thần bất khuất.
Hắn ngẩng đầu nhìn, ánh mắt chiến ý hừng hực nhìn trăm con cự long trong kiếp vân, khiêu khích.
Cự long phẫn nộ, ba con trường long cực đại nhất điên cuồng gầm thét, thanh âm chấn động trời đất, thề sẽ nghiền nát con kiến hôi Sở Vân.
– Thằng nhãi này, ngươi có khí chất của chủ nhân chúng ta ngày xưa, dũng cảm không sợ hãi!
Tử Thứu bắt đầu có cái nhìn khác về Sở Vân.
Nhưng ngay sau đó, ấn tượng của hắn lại thay đổi, Sở Vân trong mắt hắn lại biến thành kẻ vô lại vô liêm sỉ.
Chỉ nghe Sở Vân hô lớn:
– Ta sợ gì chứ? Ta có hai Yêu Vương giúp ta chém giết long thú, lại có Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi lớn mạnh.Các ngươi chỉ là Linh Yêu Thiên Kiếp mà thôi.
Ma Thiên Tử Thứu, Hủ Độc Bích Hổ, chúng ta cùng nhau xuất thủ, oanh phá thiên kiếp này!
Gào…
Sở Vân đổ thêm dầu vào lửa, đàn rồng càng thêm bạo nộ.
