Đang phát: Chương 471
Sưu! Mạnh Xuyên xé gió lướt qua bầu trời, hướng thẳng Phiêu Tuyết thành.Việc chạy đến Tịch Hà thành trước đó, thi triển thần thông ‘Lưu Sa’, dù tốn đến hai nhịp thở, vẫn còn khá nhẹ nhàng với hắn.Thần thông này gánh nặng lên Nguyên Thần rất lớn, trước đây Mạnh Xuyên chỉ trụ được năm nhịp thở, nay Nguyên Thần đạt tầng sáu, có thể duy trì đến tận ba mươi nhịp thở, xem ra có thể dùng thường xuyên chiêu này rồi.
“A Xuyên.” Liễu Thất Nguyệt đứng đợi trong hành lang.Mạnh Xuyên đáp xuống.”Tình hình sao rồi?” Nàng vội hỏi.
“Lại thêm một cái thế giới cửa vào cỡ lớn.” Mạnh Xuyên cau mày, “Cửa vào càng ngày càng nhiều, áp lực cho tam đại tông phái trấn thủ sẽ càng lúc càng lớn.”
“Chuyện này không tránh được.” Liễu Thất Nguyệt nói, “A Xuyên, theo ta.” Nói rồi bay về hướng bắc.
“Hả?” Mạnh Xuyên nghi hoặc theo sau.
Hai vợ chồng đến ‘Nội thành quan’ của Phiêu Tuyết thành, đứng trên tường thành, dễ dàng nhìn thấy cửa vào cỡ lớn dài chừng tám dặm phía dưới.Độ sâu trong cửa vào khoảng nửa dặm, nhìn xuyên qua đường hầm tám dặm có thể thấy rõ phong cảnh Yêu giới.Bên kia là một dãy núi mênh mông, có thể thấy lờ mờ rất nhiều Yêu tộc, cũng có kẻ ngóng về phía Nhân tộc.
“Cửa vào lại lớn ra?” Mạnh Xuyên nhận ra ngay sự thay đổi.
“Đúng vậy, lúc ngươi đến Đại Việt vương triều, cửa vào Phiêu Tuyết thành cũng biến đổi chút ít.” Liễu Thất Nguyệt nói, “Trước kia hơn bảy dặm, giờ tăng thêm nửa dặm, thành tám dặm rồi.”
“Ừm.” Mạnh Xuyên trịnh trọng gật đầu, “Thế giới Nhân tộc và Yêu giới đang dần xích lại gần, gây ra nhiều biến động.Bên Đại Việt vương triều thì nứt luôn một cái cửa vào lớn, những nơi khác cũng đều phình ra.”
Liễu Thất Nguyệt nói: “Ta trấn thủ Phiêu Tuyết thành mấy năm nay, cửa vào này cứ một thời gian lại lớn thêm một chút, gần bốn mươi năm, từ sáu dặm thành tám dặm.”
“Thiên hạ chỗ nào cũng vậy thôi.” Mạnh Xuyên gật đầu, “Cửa vào nhỏ, cửa vào vừa, cửa vào lớn…thậm chí cả cửa vào cực lớn, đều đang chậm rãi mở rộng.Đây là chiều hướng chung!”
Dựa theo dự đoán, hai thế giới sẽ dần tiến lại gần, đến một ngày nào đó, khi khoảng cách chạm ngưỡng, chúng sẽ lại chậm rãi tách ra.Đến lúc đó, những cửa vào ổn định sẽ thu nhỏ dần, thậm chí biến mất.
“A Xuyên,” Liễu Thất Nguyệt lo lắng, “Bây giờ thiên hạ đã có năm cửa vào cực lớn, cần đến năm vị Tạo Hóa Tôn Giả trấn giữ, sau này tình hình còn nghiêm trọng hơn nữa…”
“Đừng lo.” Mạnh Xuyên cười, “Thời gian khó khăn nhất cũng qua rồi, từ giờ sẽ tốt hơn thôi.”
“Ừm.” Liễu Thất Nguyệt nhìn chồng, lòng an định phần nào.Nàng hiểu rõ tốc độ tu hành kinh người của Mạnh Xuyên.Tự sáng tạo ra Vân Vụ Long Xà thân pháp còn hơn cả ‘Thiên Địa Du Long Đao’, Động Thiên cảnh hậu kỳ đã có thể sánh với Tần Ngũ, Lý Quan, Bạch Dao Nguyệt bọn họ Động Thiên cảnh viên mãn.Hơn nữa, người tự sáng tạo tuyệt học luôn mạnh hơn người học theo, bởi vì họ thấu triệt hơn, lại khai sáng cho riêng mình, vô cùng phù hợp bản thân.
…
Hắc Sa Động Thiên.
“Thư của Mạnh Xuyên, các ngươi thấy sao?” Bạch Dao Nguyệt nhìn Mông Thiên Qua và Mị Ngọc.
“Mấy năm nay, hễ có tình huống khẩn cấp, Đông Ninh Vương đều nhanh chóng đến cứu viện.” Mông Thiên Qua nói, “Hai mươi hai năm qua, Hắc Sa vương triều ta nhờ hắn mà sống sót được mấy ngàn vạn phàm nhân, mấy chục Thần Ma, phá hủy bao nhiêu âm mưu của Yêu tộc.Thiếu hắn ân tình lớn như vậy, không thể làm ngơ được.”
“Ừm.” Bạch Dao Nguyệt và Mị Ngọc đều gật đầu.Mạnh Xuyên giờ là đệ nhất tuần tra Thần Ma trong thiên hạ, những lúc then chốt đều cần đến hắn.
“Hơn nữa, cũng đến lúc phải thay đổi rồi.” Mông Thiên Qua cười, “Trước kia từ bỏ phủ thành huyện thành, khiến cho quản lý dân chúng suy giảm.Thêm vào đó, gần bốn mươi năm, dân số tăng gấp đôi…Quản lý càng khó, ngược lại, các Thần Ma gia tộc, ít thì mấy vạn, nhiều thì mấy chục vạn tộc nhân, lại thêm thực lực mạnh, thẩm thấu càng triệt để.Ở ngoài thành, nhiều chỗ Thần Ma gia tộc chính là thổ hoàng đế.”
“Trấn thủ nhiều thành lớn áp lực rất lớn, Yêu tộc có thể phản công bất cứ lúc nào, không thích hợp xây lại phủ thành huyện thành.” Mông Thiên Qua tiếp tục, “Lúc này, cần dùng luật pháp ước thúc các Thần Ma gia tộc này.”
“Ta đồng ý.” Mị Ngọc nói, “Thư của Đông Ninh Vương, chính là thời cơ tốt.”
…
Lưỡng Giới đảo.
“Thư của Đông Ninh Vương, thấy sao?” Từ Ứng Vật hỏi Chương Thuần.
“Mặt mũi của Đông Ninh Vương, phải nể.” Chương Thuần gật đầu, “Nhưng Đại Việt vương triều ta tình huống đặc thù, nhiều nơi là lãnh địa của Phong Vương Thần Ma, thậm chí vẫn còn nô lệ.Lưỡng Giới đảo ta không tiện nhúng tay vào chuyện nội bộ lãnh địa của Phong Vương Thần Ma.”
Từ Ứng Vật nói: “Một, dân số giờ đông hơn xưa, số dân mà Phong Vương Thần Ma khống chế cũng nhiều hơn trước nhiều.Hai, gần năm mươi năm, tam đại tông phái đều không ngừng mở rộng, hàng năm chúng ta cũng tuyển năm mươi đệ tử như Nguyên Sơ sơn, Hắc Sa Động Thiên.Dồn tài nguyên vào, dẫn đến số Phong Hầu Thần Ma hiện nay cũng nhiều nhất trong lịch sử, dù không bằng hai tông phái kia, cũng có đến bảy mươi lăm vị.’Phong Hầu lãnh địa’ bây giờ không đủ chia.”
Một hai trăm năm tới, là thời gian rất quan trọng.Thêm vào việc thế giới xích lại gần nên nhận được nhiều tài nguyên.Tam đại tông phái cũng mở rộng chiêu mộ, toàn lực bồi dưỡng, khiến cho số Phong Hầu Thần Ma sinh ra nhiều hơn trước.
“Đúng vậy, Phong Hầu lãnh địa không đủ.Dân số trong Phong Vương lãnh địa lại nhiều hơn.” Chương Thuần gật đầu, “Dù Phong Vương Thần Ma có công lớn, nhưng cũng phải công bằng, phải để Phong Hầu Thần Ma có chút lãnh địa.”
“Thư của Đông Ninh Vương, là cơ hội tốt.Lấy lý do bảo vệ dân chúng, thu hẹp lãnh địa, để nhiều Phong Hầu Thần Ma có lãnh địa.Đồng thời có thêm nhiều nơi thuộc về triều đình trực quản.” Từ Ứng Vật nói, vì đối phó chiến tranh, quyền lực của Phong Vương Thần Ma trong Lưỡng Giới đảo ngày càng lớn, bắt đầu ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát của Lưỡng Giới đảo.
…
Thế là, ngoài Đại Chu vương triều, Lưỡng Giới đảo, Hắc Sa Động Thiên cũng đồng loạt tung ra ‘Bộ Giám Sát’.
Nếu nói Hắc Sa vương triều tình hình tương tự Đại Chu, thì trong Lưỡng Giới đảo, mọi chuyện loạn hơn nhiều, càng thiên về phân chia lại quyền lực.Trong cuộc đấu tranh quyền lực này, vì mượn danh nghĩa Đông Ninh Vương để phổ biến chính lệnh, nên bề ngoài vẫn phải làm, cũng khiến cho địa vị của dân chúng được nâng cao.Trước kia họ là tài sản của lãnh chúa, sinh tử do người khác nắm giữ.Giờ đây, ‘sinh mệnh’ ít nhất cũng được luật pháp bảo vệ, được bộ giám sát bảo hộ, địa vị tăng lên đáng kể.
Hai đại tông phái nể mặt Mạnh Xuyên như vậy, ngoài việc thiếu ân tình, Mạnh Xuyên có công lớn với Nhân tộc…Quan trọng hơn là, các bên đều dự liệu được Mạnh Xuyên chẳng bao lâu nữa sẽ là đệ nhất thiên hạ, mà khả năng vô địch mấy ngàn năm, thậm chí lâu hơn.
“Xong rồi xong rồi, bao năm tâm huyết của ta đổ sông đổ bể.”
“Đông Ninh Vương quản rộng quá, một Phong Vương Thần Ma của Đại Chu vương triều mà nhúng tay vào việc quản lý của Hắc Sa vương triều ta, Hắc Sa Động Thiên lại còn ngoan ngoãn nghe theo?”
“Gia tộc ban cho ta trăm dặm quanh ‘Băng Thủy sơn’, giờ muốn tước đoạt?”
“Đừng trách gia tộc, vốn toàn bộ đại đảo đều là lãnh địa của Phong Hải gia.Giờ bị thu hẹp lại thành ‘Phong Hải thành’ và năm trăm dặm quanh thành, chỗ khác đều bị lấy đi, vùng Băng Thủy sơn giờ không thuộc về gia tộc, đương nhiên cũng không thuộc về ngươi.”
“Đông Ninh Vương, hại ta rồi!!!”
Không biết bao nhiêu người thầm nguyền rủa sau lưng.Những kẻ từng hô mưa gọi gió, những thổ hoàng đế, trước đại thế cuồn cuộn đều sụp đổ.Họ tức giận Đông Ninh Vương, nhưng cũng chỉ dám lén lút oán thầm, không dám công khai nói ra.
Mạnh Xuyên dĩ nhiên không quan tâm, hắn xem những hồ sơ tình báo ghi lại từng phần biến động của thiên hạ, tâm tình rất tốt.
Thời gian thấm thoắt trôi qua.
Mạnh Xuyên cùng vợ Liễu Thất Nguyệt ẩn cư trong một trạch viện bình thường ở Phiêu Tuyết thành, trải qua cuộc sống bình dị, đảo mắt đã sang thu.
…
Cuối thu, cảnh sắc thế giới xích lại gần vẫn bốn mùa như một.
Trong một khu vực có vẻ yên bình, bỗng nhiên hư không vặn vẹo, “Oanh” hai lớp vách tường thế giới bị oanh phá trực tiếp, một bóng người thản nhiên bay vào, chính là Khổng Tước Quân Chủ.
Khổng Tước Quân Chủ liếc nhìn xung quanh.
“Ta vừa vào thế giới xích lại gần, không bao lâu nữa, Đông Ninh Vương Mạnh Xuyên kia nhất định sẽ đến.” Khổng Tước Quân Chủ rất quen thuộc, hai mươi hai năm qua, nó giao thủ với Mạnh Xuyên quá nhiều lần.Cả hai đều thường xuyên đến thế giới xích lại gần tu luyện.
