Đang phát: Chương 163
Thấy thời cơ đến, Hoa Anh cuối cùng cũng bắt chuyện:
– Ta đã khổ luyện ba năm, muốn giúp mọi người đạt đỉnh cao.Ai muốn về đội ta, xin mời.
Nói rồi, Hoa Anh nhìn Sở Vân cười khẩy, rõ ràng là muốn làm bẽ mặt, phá tan đội của Sở Vân và giành người.
– Tiễn thuật của Hoa Anh khiến người ta an tâm.Hội trưởng, xin lỗi, ta cũng đã học ba năm, phải lo cho tương lai.
Một người bước ra, xin lỗi Sở Vân rồi đi về phía Hoa Anh.
– Xin lỗi, có tiễn thuật cao siêu, cơ hội thắng sẽ lớn hơn.
– Ta cũng chọn về đội Hoa Anh.
Người này đến người khác, chẳng mấy chốc Hoa Anh đã có gần mười thành viên, phần lớn là sinh viên năm ba, kỹ năng vững vàng hơn tân sinh viên nhiều.
– Đáng ghét! Hắn dám cướp người ngay trước mặt! – Nhan Khuyết tức giận, nhưng không tìm ra được điểm yếu của đối phương.Về khả năng nắm bắt lòng người, hắn không bằng Hoa Anh.Về phân tích tình hình, Hoa Anh lại không bằng hắn.
Sở Vân mỉm cười, đứng lên:
– Hoa Anh, mới ba ngày mà đã khác xưa.Chúc mừng ngươi đã đạt thành tựu lớn trong tiễn thuật.Về khoản này, ngươi là số một ở Thiên Ca Thư Viện.Chắc chắn sẽ tỏa sáng ở đại hội.Nhưng tiếc là ngươi lại là thiếu gia của Hoa gia.Hoa gia có cơ nghiệp đồ sộ, dù được quốc chủ coi trọng, với ngươi cũng chẳng quan trọng.
Nụ cười trên mặt Hoa Anh cứng lại.
Sắc mặt những người đứng cạnh Hoa Anh cũng thay đổi.Những người còn do dự bỗng trở nên bình tĩnh hơn.
Sở Vân nói rất khéo.
Ngoài mặt, anh khen tiễn thuật của Hoa Anh, nhưng thực chất chỉ ra rằng đội của Hoa Anh sẽ bị che lấp bởi hào quang của anh ta.Vậy thì làm sao thể hiện được giá trị bản thân?
Ngược lại, ở đội của Sở Vân, mọi người đều có cơ hội thể hiện mình.
Nhan Khuyết nghe xong, suýt chút nữa đã reo lên.Lời của Sở Vân như một đòn phản công, biến ưu thế của Hoa Anh thành bất lợi.
– Ha ha, ngươi nói còn giỏi hơn bắn cung.Cứ chờ xem, Sở Vân.
Hoa Anh cười lạnh, thấy không thu hoạch được gì, liền bỏ đi.
Tin tức Hoa Anh đạt thành tựu lớn trong tiễn thuật lan truyền khắp thư viện.
Không nghi ngờ gì, anh trở thành ứng cử viên số một cho chức vô địch.Uy tín của Sở Vân cũng giảm sút, nhưng Tinh Thánh Đại Xạ Lễ không chỉ là một cuộc thi, mà còn là kỳ thi kỹ năng bắn cung.
Hoa Anh có tiễn thuật cao siêu, còn Sở Vân chỉ có chút thành tựu.Hơn nữa, màn trình diễn ấn tượng của Hoa Anh ở bãi tập bắn bia cũng được người khác truyền bá khắp thư viện.
– Đáng ghét, hôm nay lại có hai người rời đi rồi!
Sáng sớm trong buổi tập, Nhan Khuyết nghiến răng báo cáo.
Sở Vân thản nhiên, dường như đã đoán trước được.Anh bất lực lắc đầu:
– Hoa Anh giỏi nắm bắt lòng người, lại có thực lực.Các sinh viên năm cuối phải lo cho tương lai.Với tư cách là hội trưởng, ta không trách họ.
Anh dừng lại rồi nói:
– Tập hợp thành viên, bổ sung đội hình.Mỗi đội phải có hai mươi người mới được tham gia.
Nhan Khuyết thở dài:
– Chỉ còn cách đó thôi.
– Sở dĩ Hoa Anh làm được vậy, suy cho cùng là do ta chưa đủ mạnh.Nếu ta đạt được thành tựu lớn trong tiễn thuật, sao phải sợ hắn?
Ngoài mặt Sở Vân không nói gì, nhưng trong lòng thầm thở dài.
Trong thời gian ngắn, việc đạt được thành tựu lớn trong tiễn thuật là bất khả thi.
Điều này cần thiên phú và kinh nghiệm thực tế.Sở Vân có được thành tựu lớn trong đao pháp chủ yếu nhờ hơn hai mươi năm tôi luyện trong kiếp trước.
– Không đạt được thành tựu lớn, nhưng ta có thể nâng cao kỹ năng của mình.Nếu luyện thành Lưu Tinh Tiễn Thuật, có thể san bằng khoảng cách với Hoa Anh!
Bị Hoa Anh kích động, Sở Vân luyện tập càng thêm chăm chỉ.Nhưng việc nắm giữ Lưu Tinh Tiễn Thuật trong truyền thuyết còn khó hơn cả đạt thành tựu lớn trong tiễn thuật.
Chiều đến, khi Sở Vân trở về phòng, hai tay đã tím bầm vì sử dụng Định Tinh Cung liên tục, bị hàn khí trên dây cung làm cho cóng.
– Sao huynh phải khổ sở vậy?
Kim Bích Hàm nhìn tay Sở Vân, đôi mắt buồn bã.
– Dù sao ta cũng sẽ rời đội.Ta không muốn tiếp xúc với cung tên, không muốn tham gia Tinh Thánh Đại Xạ Lễ.
Sở Vân cười:
– Danh sách đã có tên huynh rồi.Huynh cứ tham gia thử xem sao? Cảm nhận không khí cũng tốt.
Gió đêm gào thét, lay động cửa sổ.Kim Bích Hàm khẽ thở dài, co mình trong chăn mỏng, giọng nói yếu ớt:
– Ta không làm được, thật sự không muốn liên lụy đến các ngươi.
– Có được hay không phải cố gắng mới biết.- Sở Vân nói.
Kim Bích Hàm im lặng.Một đêm bình yên trôi qua.
– Ôi, hôm nay lại có ba người rời đi.Trữ Y Y, Mã Hữu Tài, Vệ Khiếp đều gia nhập đội của Hoa Anh.Đội của hắn đủ người rồi, phần lớn là sinh viên năm cuối, thực lực rất mạnh.
Sáng sớm, Nhan Khuyết lo lắng nói với Sở Vân.
Sở Vân cười, vỗ vai hắn:
– Đội của hắn đủ hai mươi người rồi.Không phải là vừa kịp lúc sao? Chúng ta cứ tuyển người thôi.
Nhan Khuyết gật đầu.Hôm sau, họ đã tập hợp đủ hai mươi người.
Chỉ là trình độ tổng thể có chút chênh lệch so với trước.
– Mục tiêu của ta vẫn là vị trí đứng đầu, chưa từng thay đổi.Dù Hoa Anh có cản trở, ta cũng không từ bỏ.
