Đang phát: Chương 110
Nhan Khuyết loạng choạng, lùi lại vài bước.
Ngay cả Kim Bích Hàm cũng thấy tiếng cười này đáng sợ, rụt rè tránh xa Sở Vân.
Nhan Khuyết lau mồ hôi lạnh trên trán, cố gắng giữ bình tĩnh:
– Đừng vội đắc ý, kết quả chưa ngã ngũ.Ta không tin với lợi thế lớn như vậy mà lại thua ngươi.
– Không, ngươi chắc chắn thua!
Sở Vân nói, giọng đầy tự tin.
Kim Bích Hàm ngạc nhiên:
– Sở huynh, chẳng lẽ huynh đã giải được câu đố cuối cùng?
– Không thể nào! Ta đã nghiên cứu câu đố này hơn hai tháng.Ngươi chỉ thoáng nhìn mà đã hiểu được? Ai tin?
Nhan Khuyết cũng sửng sốt, không tin Sở Vân có thể giải được câu đố nhanh như vậy.
Thực ra, Sở Vân không giải được câu đố, hắn hoàn toàn mù mờ.
Nhưng hắn biết đáp án!
Truyền thừa của viện chủ đời thứ ba, người sáng tạo ra luyện đan pháp Bát Đoạn Cẩm, câu đố cuối cùng? Kiếp trước Nhan Khuyết đã để lại đáp án ở Lưu Ngôn Phong Ngữ Đằng, hắn vô tình biết được, những manh mối này dần hình thành chân tướng trong đầu Sở Vân.
Chính xác!
Vật truyền thừa của viện chủ đời thứ ba là hạt giống Hoàn Chuyển Đan Nguyên Thụ.
Hạt giống này được chôn ở đỉnh Thanh Sơn, ngay dưới Lưu Ngôn Phong Ngữ Đằng.
Nếu chỉ có câu đố, với khả năng của Sở Vân, việc giải đáp chỉ là vấn đề thời gian.
Nhưng để thắng được “toán kế vô khuyết” Nhan Khuyết, người đang chiếm ưu thế lớn, thì quá khó khăn.Khả năng thành công chỉ dưới 10%.
Nhưng không ai ngờ Sở Vân là người trọng sinh.
Ký ức kiếp trước cho hắn đáp án.Kết hợp với những manh mối vô tình có được, nếu không đoán ra kết quả thì thật hổ thẹn với danh xưng “tham u khách” của hắn!
– Sự thật sẽ chứng minh tất cả, tận mắt chứng kiến ta mở ra truyền thừa, Nhan Khuyết!
Sở Vân cười toe toét, quay người rời khỏi sơn cốc.
Nhan Khuyết nheo mắt, nửa tin nửa ngờ, bước theo Sở Vân.
Kim Bích Hàm cũng đi theo sau.
Ba người lên đỉnh núi, dừng lại trước Lưu Ngôn Phong Ngữ Đằng.
Nhan Khuyết có chút xấu hổ, địa điểm này trùng khớp với suy đoán của hắn.
– Huynh nói là ở đây?
Kim Bích Hàm ngạc nhiên, rồi mắt sáng lên, nắm tay phấn khích:
– Ta hiểu rồi, “nguyệt quang như thủy quyến như hoa” là chữ “đằng”.”Khẩu nhược huyền hà” là “lưu ngôn”.Vậy câu đầu tiên chỉ Lưu Ngôn Phong Ngữ Đằng.
Đôi mắt đẹp của Kim Bích Hàm mở to, nhìn bầu trời xanh, ánh lên vẻ tán thưởng:
– Huynh thực sự đã nhìn thấu câu đố? Giỏi quá, Sở Vân! Huynh lợi hại thật!
Nàng nhảy nhót, không tiếc lời khen ngợi, tất cả đều là cảm nhận của nàng, nên càng thêm kinh ngạc.
– Khụ khụ…
Sở Vân ho khan, mỉm cười bí hiểm.Trong lòng lại có chút kinh ngạc:
– Ra là câu đầu tiên có thể hiểu như vậy.Nhan Khuyết chắc cũng đã hiểu đến đây?
Hắn nhìn Nhan Khuyết.Nhan Khuyết mặt mày cau có, ánh mắt lóe lên, rõ ràng lòng tin đã dao động, nhưng vẫn phản bác:
– Cho dù biết nơi truyền thừa thì sao? Ta đã sớm đoán ra, tiếp theo thì sao? Nhan Khuyết ta chờ đây!
– Tiếp theo mới là trọng điểm!
Sắc mặt Sở Vân nghiêm lại, hướng về Lưu Ngôn Phong Ngữ Đằng, giơ hai tay, bắt đầu thi triển thủ ấn.
Hai tay kết ấn!
Hiện tại Sở Vân chỉ luyện thành một tay chính, một tay phụ.Hai tay kết ấn vượt quá khả năng của hắn.Nhưng đây không phải luyện đan, chậm một chút cũng không sao.Tốc độ kết ấn của hắn rất chậm, nhưng rất ổn định.
Một thủ ấn, hai thủ ấn…
Lưu Ngôn Phong Ngữ Đằng không động tĩnh.
Ba thủ ấn, bốn thủ ấn…
Gió bắt đầu nổi lên, thổi những phiến lá lớn xào xạc.
Năm thủ ấn, sáu thủ ấn…
Gió lớn gào thét, mây kéo đến.Mây chín màu xoay quanh trên bầu trời, tạo thành một vòng xoáy rực rỡ.Trung tâm vòng xoáy đối diện với đỉnh Thanh Sơn.
Một cỗ uy thế cường đại phát ra, toàn bộ Thanh Sơn rung chuyển.
Dưới cảnh tượng kỳ lạ, toàn bộ Thiên Ca Thư Viện xôn xao! Vô số người kinh ngạc nhìn lên bầu trời, vô số bóng người vụt qua, nhanh chóng chạy lên đỉnh núi.
Bảy thủ ấn, tám thủ ấn…
Sở Vân mồ hôi nhễ nhại, hai tay run rẩy, càng về sau càng khó khăn.Linh quang trong cơ thể chấn động, sau khi kết thúc tất cả thủ ấn, hắn cảm thấy toàn thân kiệt sức, tinh thần khí đều cạn kiệt.
Xoạt xoạt xoạt…
Cành lá của Lưu Ngôn Phong Ngữ Đằng tách ra hai bên như thủy triều.
Thân cây to lớn như mãng xà giãy dụa, đâm sâu vào tảng đá lớn, tạo ra một khe hở lớn, phát ra âm thanh kỳ quái.
Kim Bích Hàm và Nhan Khuyết đều trợn mắt há mồm.
– Thì ra vật truyền thừa của viện chủ đời thứ ba được giấu trong tảng đá này, trách sao ta tìm mãi không thấy.
Sở Vân thầm nghĩ, cảm thấy bừng tỉnh ngộ ra.
Ầm!
Đúng lúc này, trong vòng xoáy ánh mây, dần hình thành một cột sáng vàng chói mắt, cao hơn mười trượng, bao phủ toàn bộ đỉnh núi, có thể nhìn thấy từ xa hơn mười dặm, vô cùng rộng lớn và tráng lệ.
Được dẫn dắt bởi ánh sáng vàng, hai vật thể từ khe hở trong tảng đá chui ra.
Một vật to bằng nắm tay, hình tròn, giống như hạt châu làm từ ngọc bích, phát ra ánh sáng xanh dịu mát.
Một vật thể giống như đồng xu, bao phủ một lớp ánh sáng màu rám nắng, thần bí khó lường, không nhìn rõ.
Sở Vân kinh ngạc, viên cầu phát sáng màu xanh là hạt giống của Hoàn Chuyển Đan Nguyên Thụ.Nhưng tại sao lại có thứ kỳ lạ kia, rốt cuộc là gì?
