Chương 108 Truyền thụ thủ ấn luyện đan, cái gì? Thượng đẳng (hạ)

🎧 Đang phát: Chương 108

Nghe xong câu chuyện, Sở Vân khẽ thở dài.Hắn hiểu rằng sự “trung lập” là nền tảng sống còn của Thiên Ca Thư Viện.Một khi mất đi điều này, thư viện khó mà tự bảo vệ mình, thậm chí có thể đối mặt với tình cảnh hiểm nghèo hơn cả Thư gia đảo hiện tại.
Dù thư viện đã đào tạo ra vô số nhân tài, nay đều là những thủ lĩnh có thế lực, nhưng khi đối diện với lợi ích riêng, tình cảm thầy trò năm xưa dường như trở nên mong manh.Sở Vân cố nén sự thất vọng trong lòng, không gượng ép.
Bạch Mi Đan Sư thở dài nói:
– Cố gắng lên, Sở Vân, con có thiên phú.Tương lai nhất định sẽ trở thành cường giả một phương, Thư gia đảo nhờ con mà hưng thịnh.Tiếp theo, ta sẽ truyền cho con thủ ấn gia truyền do viện chủ đời thứ ba sáng tạo ra: Bát Đoạn Cẩm – thủ ấn luyện đan thượng đẳng!
– Thủ ấn luyện đan thượng đẳng? – Sở Vân kinh ngạc.
Giá trị của thủ ấn luyện đan thượng đẳng sánh ngang với một quả trứng yêu thú tuyệt phẩm.Thật không ngờ viện chủ đời thứ ba lại lợi hại đến vậy, sáng tạo ra thủ ấn luyện đan cấp bậc này, quả là một nhân tài kiệt xuất.
So với thủ ấn luyện đan cơ bản thuộc cấp bậc hạ đẳng, thủ ấn Bát Đoạn Cẩm thượng đẳng có nội dung nhiều hơn gấp mười lần! Thủ ấn cơ bản chỉ có tám, nhưng lại tổ hợp thành vô số biến hóa phức tạp, khiến người khác hoa mắt chóng mặt.
Sau một canh giờ, Sở Vân tập trung toàn bộ tinh thần, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng ghi nhớ được một phần tám thủ ấn.
Bạch Mi Đan Sư khẽ gật đầu, vui mừng nói:
– Tốt lắm, năm xưa ta học còn kém xa con.Thiên phú luyện đan của con rất tốt, đừng để lãng phí.Mỗi thủ ấn luyện đan thượng đẳng đều có công hiệu đặc thù.Công hiệu đặc biệt của thủ ấn Bát Đoạn Cẩm chính là mã hóa.
– Mã hóa?
– Đúng vậy, đây là công trình nghiên cứu cả đời của viện chủ đời thứ ba.Một viên đan dược luyện chế ra, nếu rơi vào tay các cao thủ, họ có thể dễ dàng phân tích thành phần chi tiết, thậm chí suy đoán cả thủ pháp luyện đan.Điều này rất bất lợi cho người giữ gìn bí quyết luyện đan.Khi thủ ấn Bát Đoạn Cẩm của con đạt tới cảnh giới cao nhất, bề mặt đan dược sẽ ngưng kết tám đạo vận, các đạo vận liên kết với nhau tạo thành đan y.Nếu phá vỡ đan y, đan dược sẽ bị hủy.Như vậy, con không cần lo lắng người ngoài chiếm đoạt thành quả của mình.
Lời giải thích của Bạch Mi Đan Sư khiến Sở Vân mở mang tầm mắt.
– Ngày mai con lại đến đây, ta sẽ dạy con thủ ấn tiếp theo.Thủ ấn này là bí truyền, chớ tùy tiện truyền cho người khác.- Bạch Mi Đan Sư dặn dò trước khi Sở Vân rời đi.
– Sở Vân hiểu ạ! – Sở Vân đáp, xoay người rời đi, chợt dừng bước, quay đầu bái tạ Bạch Mi Đan Sư:
– Tiểu tử xin bái tạ ân tình dạy dỗ của đan sư!
Tuy Bạch Mi Đan Sư từ chối yêu cầu của mình, nhưng Sở Vân hiểu rõ rằng trung lập là nền tảng của Thiên Ca Thư Viện, nếu là hắn, hắn cũng sẽ không đồng ý.
Nhưng việc Bạch Mi Đan Sư truyền dạy thủ ấn quan trọng như vậy cho mình, rõ ràng là thật lòng muốn bồi dưỡng hắn, khai sáng cho hắn.Sở Vân không phải là một thiếu niên ngốc nghếch, tâm tính hắn đã trưởng thành, nhớ lại những gì đã trải qua ở kiếp trước, Sở Vân vô cùng cảm kích Bạch Mi Đan Sư.
– Về luyện tâm cho tốt! – Bạch Mi Đan Sư phất tay, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như trước.Đến khi Sở Vân rời khỏi học đường, khóe miệng hắn mới khẽ nhếch lên.
Vừa bước ra khỏi cửa học đường, Sở Vân đã thấy Kim Bích Hàm hớt hải chạy tới, nắm lấy tay hắn kéo mạnh đi:
– Đi mau! Ta đã giải được tất cả bí ẩn, tìm thấy truyền thừa của viện chủ đời thứ ba rồi!
Viện chủ Thiên Ca Thư Viện đời thứ ba bị coi là nỗi ô nhục, thực chất là một vị anh hùng chịu nhục, hy sinh rất nhiều vì đại cục.Ông không chỉ bảo vệ an toàn cho Thiên Ca Thư Viện, truyền lại phương châm trung lập, mà còn là một kỳ tài luyện đan, sáng tạo ra thủ ấn Bát Đoạn Cẩm độc đáo, có công hiệu mã hóa, là thủ ấn cấp bậc thượng đẳng.
Một nhân vật như vậy, trước khi qua đời đã để lại một nhiệm vụ truyền thừa, nhiệm vụ này luôn đứng đầu trong tạp vụ đường, phần thưởng học phân lên tới một trăm.
Bao nhiêu năm qua, vô số người tài giỏi đã thất bại trước nhiệm vụ này.Sự thất vọng và phẫn hận dần hình thành nên một quan điểm chung, cho rằng đây là nhiệm vụ vô dụng nhất, khó hoàn thành nhất trong lịch sử Thiên Ca Thư Viện, chỉ là một trò đùa dai của viện chủ.
Sở Vân vừa rời khỏi học đường, Kim Bích Hàm đã vội vã chạy tới, vẻ mặt vô cùng sốt sắng.
– Đừng nóng vội, truyền thừa của viện chủ đời thứ ba rốt cuộc là gì? – Sở Vân tò mò hỏi.
– Chưa thấy vật truyền thừa đâu, khu vực then chốt đã bị lực lượng thư sinh bình dân phong tỏa hoàn toàn rồi.Ai, sao có thể không sốt ruột? Ta vất vả lắm mới tìm ra, nếu không xong, một trăm học phân kia sẽ toi công mất!
Câu trả lời của Kim Bích Hàm càng khiến Sở Vân khó hiểu.
– Chờ một chút, huynh nói có liên quan đến lực lượng thư sinh bình dân, rốt cuộc là sao? – Sở Vân vừa chạy theo Kim Bích Hàm, vừa hỏi.
– Ta đã tìm đến địa điểm cuối cùng, đó là một sơn cốc bí mật.Ta vừa định vào xem thì xuất hiện rất nhiều thư sinh bình dân, bọn họ đã ẩn nấp ở đó từ trước, chặn đường ta.Ta không tiện ra tay, nên đành phải mời huynh ra mặt! – Kim Bích Hàm nói rất nhanh.
Cuối cùng Sở Vân cũng hiểu ra, an ủi:
– Bình tĩnh nào, Thạch huynh! Đối phương chắc chắn cũng đã tiến đến bước cuối cùng này, xem ra vẫn chưa nhận được truyền thừa, nếu không đã không cần phải làm nhiều chuyện như vậy, lập trạm canh gác để làm gì? Bọn họ cản trở chúng ta hoàn thành nhiệm vụ, bản thân đã vi phạm quy định của học viện, không cần phải e ngại, chúng ta có quyền chủ động tuyệt đối.
Kim Bích Hàm thông minh, nghe vậy lập tức bình tĩnh lại, đôi mắt đẹp nhìn Sở Vân, ánh lên vẻ kỳ lạ:
– Huynh nói rất đúng, vừa rồi ta quá nóng vội rồi, đúng là như vậy.Sở huynh quả là đáng tin, trong tình huống này vẫn giữ được bình tĩnh! – Trong lời nói không giấu được sự tán thưởng.

☀️ 🌙