Đang phát: Chương 2266
**Chương 2264: Thực lực của Đông Phương Vượng**
Giữa đại điện tiếp khách là một khu vực trống trải.Khi Gia Cát Thiên Hoa bước lên đó, Diệp Mặc nhận ra ngay đây là một cấm chế không gian.Thoạt nhìn, nó chỉ rộng hơn mười trượng, nhưng thực tế có thể lên đến mấy ngàn trượng.
Sau khi tấn cấp Hỗn Nguyên, đạo vận của Gia Cát Thiên Hoa càng thêm mạnh mẽ.Chỉ vừa đứng lên, y đã thu hút mọi ánh nhìn.Các vị khách mời đều âm thầm tán thưởng phong thái của y.
Đông Phương Vượng đứng lên, chắp tay chào xung quanh, sau đó hướng Đạm Đài Y chào một cái rồi chậm rãi đi về phía khu vực giữa đại điện.
So với Gia Cát Thiên Hoa, Đông Phương Vượng có vẻ bình tĩnh hơn, nhưng phong thái của y lại kém xa.So sánh hai người như “túi da” so với tiên nhân, thật không đáng nhắc đến.
Gia Cát Thiên Hoa thấy Đông Phương Vượng đến thì vung tay lên, một chiếc tiêu bằng bạch ngọc trong suốt hiện ra.
“Lạc Bảo Bạch Ngọc Tiêu!”
Nhiều khách mời trong đại điện kinh ngạc thốt lên.Diệp Mặc cũng từng nghe về pháp bảo này.Lạc Bảo Bạch Ngọc Tiêu là Ngụy Tiên Thiên Linh Bảo, uy lực không kém Tiên Thiên Linh Bảo thông thường.Nó có thể phát ra âm thanh tiêu điều phá vỡ Giới Vực của đối phương, và khi phối hợp với thần thức thần thông, uy lực còn mạnh hơn.Nhưng điều lợi hại nhất của nó là có thể trực tiếp cắt đứt liên hệ giữa thần thức và pháp bảo của đối phương.
Trong khi giao chiến, nếu ai mất liên hệ thần thức với pháp bảo, thì pháp bảo đó chẳng khác nào cục sắt.So với “Dung thuật” thần thông của Diệp Mặc, nó còn trực quan hơn.”Dung thuật” đánh lén thức hải, khiến thần thức và pháp bảo mất liên hệ, còn Lạc Bảo Bạch Ngọc Tiêu trực tiếp cắt đứt liên hệ đó.
Mọi người đều hiểu rằng Đông Phương Vượng gặp bất lợi.Gia Cát Thiên Hoa và Đông Phương Vượng đều là Hỗn Nguyên Thánh Đế, vừa tấn cấp.Trong tình huống này, pháp bảo của ai lợi hại hơn sẽ chiếm ưu thế.Hơn nữa, Gia Cát Thiên Hoa từng xếp thứ hai trên Thánh bảng Đạo Nguyên Thánh Đế, nên xét về mọi mặt, Đông Phương Vượng đều không có nhiều cơ hội thắng.
Đông Phương Vượng thấy Lạc Bảo Bạch Ngọc Tiêu thì cười khinh thường: “Thiên Hoa tiên hữu cứ ra tay trước, nếu không khi thua lại có người nói ta đánh lén.”
Gia Cát Thiên Hoa vẫn giữ phong độ, không để ý đến lời nói của Đông Phương Vượng.Y từ từ thổi Lạc Bảo Bạch Ngọc Tiêu.
Dù đại điện có cấm chế, nhưng mọi người vẫn nghe rõ âm thanh tiêu điều chói tai.Âm thanh như muốn rót thẳng vào thức hải, đánh nát linh hồn.Đây là đã có mấy lớp cấm chế ngăn cách rồi, có thể tưởng tượng Đông Phương Vượng bên trong đang như thế nào.
Âm thanh tiêu điều hóa thành một mảng âm mang lớn, biến thành ánh sáng trắng bao vây Đông Phương Vượng.
Gần như đồng thời, Đông Phương Vượng ném ra một cái bóng đen, lập tức biến thành một ngọn núi khổng lồ.Dù sân khấu có cấm chế, nhưng dưới uy áp của ngọn núi đen, nó cũng phát ra âm thanh ken két, như thể sắp vỡ tan.
Ánh mắt Diệp Mặc ngưng tụ.Đây tuyệt đối là Thế Giới Sơn ở Vẫn Chân Cấm Địa.Hắn không ngờ nó lại rơi vào tay Đông Phương Vượng.
“Là Thế Giới Sơn!”
Tiêu Đát hòa thượng sáng mắt, nhưng nói tiếp: “Đây là một mảnh đã biến mất của Thế Giới Sơn.”
Hiển nhiên, Tiêu Đát hòa thượng biết rõ Thế Giới Sơn ở U Minh Giới, nên biết đây chỉ là một mảnh nhỏ.
“Xem ra người này có thể còn có một loại linh căn.”
Giọng Thang Tòng Hạm trở nên ngưng trọng, ánh mắt sáng lên nhìn Đông Phương Vượng.
Diệp Mặc bình tĩnh trở lại.Hắn hiểu ý Thang Tòng Hạm, sau này hắn mới biết Thế Giới Sơn hấp dẫn linh căn.Sau khi thoát khỏi U Minh Giới, nó sẽ hấp dẫn một loại linh căn sinh trưởng trên đó.Vì đặc tính này, nó có thể luyện chế thành Kinh Mạch Giới Vực cho Thánh Đạo Tàn Giới, khiến Thánh Đạo Giới vững chắc hơn và thần linh vật tươi tốt hơn.
Lúc trước ở Vẫn Chân Cấm Địa, hắn thấy Khổ Trúc sinh trưởng trên Thế Giới Sơn.Chỉ là Khổ Trúc đã nhận hắn làm chủ, còn Thế Giới Sơn thì biến mất.
Lúc này, một tiếng nổ vang lên, xuyên thấu cả cấm chế.
Âm mang trắng từ Lạc Bảo Bạch Ngọc Tiêu của Gia Cát Thiên Hoa bị Thế Giới Sơn phá tan.Thế Giới Sơn quá nặng, dù chỉ là một góc cũng cực kỳ trầm trọng.Lạc Bảo Bạch Ngọc Tiêu không thể nào chống lại nó.
Gia Cát Thiên Hoa cảm giác Giới Vực và âm mang của mình vỡ vụn, vô cùng kinh hãi.Y vốn tung hoành trong cùng cấp bậc, chưa từng gặp đối thủ nào khiến y rơi vào thế hạ phong ngay từ đầu.Đông Phương Vượng thật đáng sợ, nếu y tranh đoạt Thánh Đạo bảng, thì dù không xếp thứ nhất cũng phải xếp thứ ba.
Nhưng Gia Cát Thiên Hoa không hề sợ hãi, lập tức đánh ra một đạo Loa Toàn không gian, muốn áp chế uy thế của Thế Giới Sơn.
Một vầng ô mang Phật Quang nhàn nhạt lóe lên từ phía sau Thế Giới Sơn.
Gia Cát Thiên Hoa ngẩn ngơ khi thấy Phật Quang này.Y cảm thấy một loại sát ý mang theo ma tính, lại đồng thời cảm nhận được ánh sáng giống như Phật Quang Phổ Chiếu.Một ý niệm dâng lên trong đầu y, rằng phải dừng lại, để cho sát ý ma tính kia đánh vào người, như vậy y có thể chân chính trở thành Phật.
Cảm giác này quá quái dị, Gia Cát Thiên Hoa biết ngay là không đúng.Y mạnh mẽ phá mở không gian trước mặt, tránh thoát đạo Phật Quang mang theo sát ý khiến tâm thần mê muội kia.Nhưng Thế Giới Sơn như thiên quân vạn mã đánh xuống, Loa Toàn không gian của y chỉ có thể bị phá tan.
“Phụt!”
Một màn sương máu tràn ra, Gia Cát Thiên Hoa thần hồn câu diệt.
Đông Phương Vượng thu lại Thế Giới Sơn và tất cả đồ vật của Gia Cát Thiên Hoa, trên mặt vẫn mang theo nụ cười tủm tỉm vui vẻ.
Nhiều khách mời trong đại điện kinh hãi.Thực lực của Gia Cát Thiên Hoa mạnh mẽ như vậy, mà chỉ trong chốc lát đã bị một kẻ vô danh giết chết.Thật khó tin, không hợp lẽ thường.
Phiềm Cao bốc hỏa đứng lên, hận không thể lập tức xông lên giết Đông Phương Vượng.Nhưng y biết mình không phải là đối thủ của y.
Không chỉ Phiền Cao, mà tất cả các Hỗn Nguyên Thánh Đế còn lại đều khiếp sợ nhìn Đông Phương Vượng.Bọn họ không rõ từ đâu lại xuất hiện một Hỗn Nguyên Thánh Đế cường đại như vậy.
Ngay cả Tiêu Đát hòa thượng vốn không sợ trời không sợ đất cũng lộ ra vẻ kiêng kỵ.Thang Tòng Hạm càng trầm lặng không nói vì cô cũng hiểu mình không phải là đối thủ của Đông Phương Vượng.
Đông Phương Vượng làm như không thấy ánh mắt của mọi người, vẫn đứng trên sân khấu nói với Diệp Mặc: “Diệp thành chủ, hôm nay bản thánh vì Đạm Đài Y mà xuất chiến, nên muốn lĩnh giáo thần thông của Diệp thành chủ một chút.”
Diệp Mặc bình tĩnh đứng lên: “Như ngươi mong muốn.”
Mọi người càng khiếp sợ nhìn Diệp Mặc.Đông Phương Vượng thể hiện thần thông cường đại như vậy, mà Diệp Mặc còn dám ứng chiến, cần phải có lá gan lớn đến mức nào? Chẳng lẽ lời đồn là sự thật? Diệp Mặc thật sự giết được tứ đại Hỗn Nguyên Thánh Đế kia?
Đông Phương Vượng không biết suy nghĩ của người khác, vẫn bình tĩnh nói: “Chúng ta đều quen biết Thánh Nữ Đạm Đài Y, nên nếu giao chiến thì bất luận ai thắng ai thua đều sẽ làm tổn thương đến trái tim của Thánh Nữ Đạm Đài Y.Hơn nữa cấm chế ở nơi này không thể thi triển toàn bộ thực lực, vậy thì không bằng chúng ta ra ngoài hư không quyết đấu, thế nào?”
“Rất tốt, ta cũng mong muốn như ngươi.”
Diệp Mặc biết Đông Phương Vượng đang suy tính gì.Hắn đoán trên người Đông Phương Vượng có thứ tốt, và không chỉ là một khối Thế Giới Sơn.
Đông Phương Vượng cũng có suy nghĩ giống như hắn, cũng đoán trên người hắn có thứ tốt.Tên Đông Phương Vượng này tuy càn rỡ, nhưng cũng không dám nói rằng mình không hề cố kỵ Hỗn Nguyên Thánh Đế của các tộc khác.
“Thánh Nữ Y Y, cô hãy ở đây đợi tôi, chẳng mấy chốc tôi sẽ trở về.”
Đông Phương Vượng đi ra khỏi sân khấu giữa đại điện liền cười nói với Đạm Đài Y.
Mọi người đều biết y cố ý làm vậy, nhưng không ai cho rằng y không có tư cách nói câu đó.Với những gì y vừa làm để chém giết Gia Cát Thiên Hoa, thì việc nhanh chóng trở lại cũng không phải là khoác lác.
Đạm Đài Y mỉm cười, không nói lời nào.
Diệp Mặc quay đầu lại, vừa muốn nói chuyện với Chân Băng Du thì Chân Băng Du đã mỉm cười nói với hắn: “Diệp Mặc, anh đi đi, em chờ anh ở chỗ này, anh về sớm một chút là được.”
Diệp Mặc hiểu ý của Chân Băng Du, cô muốn đánh vào mặt Đông Phương Vượng.Đông Phương Vượng nói với Đạm Đài Y, nhưng Đạm Đài Y không để ý đến y.Còn Chân Băng Du thì chủ động nói như vậy với Diệp Mặc, chủ động ở lại chờ hắn, hiển nhiên là không coi Đông Phương Vượng ra gì.Chân Băng Du đã ở bên Diệp Mặc một thời gian dài, nên cô hiểu hắn vô cùng, cũng không hề lo lắng cho hắn.
Đông Phương Vượng vừa rồi còn mỉm cười, nhưng lúc này mặt đã trở nên âm trầm hẳn.Y không hiểu Chân Băng Du tự tin vào điều gì mà dám khẳng định Diệp Mặc sẽ không bị y giết chết?
Vốn Diệp Mặc muốn đưa Chân Băng Du đi theo vì không muốn để cô một mình ở đây lo lắng.Nhưng Chân Băng Du đã nói như vậy thì hiển nhiên là đã cho hắn một chỗ dựa tinh thần.
Thang Tòng Hạm dường như đã nhìn ra suy nghĩ của Diệp Mặc nên mở lời: “Diệp Đan Thánh cứ đi đi, Băng Du muội xinh đẹp tốt tính như vậy, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.”
Lời nói này hiển nhiên là lời hứa với Diệp Mặc.Có Thang Tòng Hạm ở đây, sẽ không ai dám động đến Chân Băng Du.
Tiêu Đát hòa thượng cảm giác Diệp Mặc rất hợp tính với y nên cũng nhẹ gật đầu với Diệp Mặc.Tuy y không nói gì, nhưng ý tứ đã hết sức rõ ràng.
