Đang phát: Chương 2011
– Suối Thất Diệu Hoàng Cực!
Những tiếng kinh ngạc đồng loạt vang lên, rồi bốn bóng người đáp xuống.Ngay sau đó, thêm hai vệt sáng lao đến, đồng thanh thốt lên “Suối Thất Diệu Hoàng Cực”.
Diệp Mặc hạ xuống đất, vẫy tay ra hiệu cho Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm: “Đi thôi.”
Gã đàn ông tóc dài thấy Diệp Mặc định rời đi, vội vã bám theo.Gã đã lấy được suối Thất Diệu Hoàng Cực, ở lại đây một mình không phải là ý hay.
“Đợi đã.”
Ít nhất ba trong số sáu người đồng loạt chặn đường Diệp Mặc.
Diệp Mặc cau mày.Hắn biết mình đã lấy hết suối Thất Diệu Hoàng Cực, việc rời đi một cách êm thấm có lẽ sẽ rất khó khăn.
“Ồ, Băng Sâm Vương?”
Một người nhìn thấy Tiểu Băng Sâm, kinh ngạc thốt lên.
Diệp Mặc chỉ là Tiên Đế trung kỳ, không chỉ lấy được nhiều suối Thất Diệu Hoàng Cực mà còn có cả Băng Sâm Vương.Ngay cả con Long Mã bên cạnh Diệp Mặc kia có lẽ cũng không phải là thứ tầm thường.Quá nhiều thứ tốt khiến người ta đỏ mắt.
Diệp Mặc vẫy tay thu Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm vào, đồng thời Tử Đao lơ lửng trong không trung.Nếu không tránh được, vậy thì chiến thôi.Ở đây có sáu người, kẻ mạnh nhất cũng chỉ là Tiên Đế đỉnh cao, mà chỉ có một.Thậm chí có một người chỉ là Tiên Tôn đỉnh, đối mặt với thực lực này, Diệp Mặc không cần lo lắng, càng không cần Vô Ảnh hỗ trợ.
Thấy Diệp Mặc thu hồi Băng Sâm Vương và Vô Ảnh, những người vừa đến cười lạnh trong bụng.Đồ đã thấy rồi, dù có thu lại cũng vô ích.
Vừa lúc đó, ba vệt sáng nữa bay tới.Diệp Mặc cạn lời khi nhận ra hai trong số ba người này.Chính là hai kẻ trước đây chặn đường Nữu Như Nam và bị Diệp Mặc dạy cho một bài học.Nếu lúc đó Diệp Mặc không muốn giết người, chúng đã chết từ lâu rồi.
Ba người này vừa đến đã thấy cái hồ suối Thất Diệu Hoàng Cực đã bị Diệp Mặc vét sạch.Hai gã Tiên Đế từng bị Diệp Mặc tha mạng cũng nhận ra hắn, sắc mặt lập tức thay đổi.Tuy nhiên, cả hai không bỏ đi ngay mà lặng lẽ đứng ở nơi xa quan sát tình hình.
Thấy một trong ba người mới đến là Tiên Đế đỉnh cao, sáu người đến trước chắp tay chào.Kẻ mạnh nhất trong sáu người này cũng là một Tiên Đế đỉnh cao, da trắng bệch, ánh mắt gian tà, lúc nào cũng như có tia máu đỏ lẩn khuất.
Gã Tiên Đế hậu kỳ mắt tà sau khi chào hỏi ba người kia liền tiến đến trước mặt người đàn ông tóc dài, chắp tay nói: “Đạo hữu thật may mắn, hồ suối Thất Diệu Hoàng Cực lớn như vậy, chắc hẳn thu hoạch không nhỏ?”
Tu vi của người đàn ông tóc dài cao hơn Diệp Mặc, đã là Tiên Đế hậu kỳ.Việc y hỏi người đàn ông tóc dài trước cũng không có gì lạ.
Người đàn ông tóc dài không đổi sắc mặt, đáp: “Ta có lấy được một ít suối Thất Diệu Hoàng Cực, nhưng chỉ là ở mấy vũng nước rỉ ra bên cạnh.Hồ chính của suối Thất Diệu Hoàng Cực thì ta đến chậm một bước.”
Lời nói của người đàn ông tóc dài rất rõ ràng, ý nói mình đến chậm nên không phải là người lấy được suối.
Gã Tiên Đế đỉnh cao hơi ngớ người.Trong mắt y, suối Thất Diệu Hoàng Cực ở đây chắc chắn là do Diệp Mặc và gã Tiên Đế tóc dài chia nhau.Diệp Mặc tu vi thấp hơn nên chắc chắn được chia ít hơn, ai ngờ hỏi ra lại là kết quả này.
Tuy nhiên, y nhanh chóng phản ứng lại, cười nói với người đàn ông tóc dài: “Đạo hữu thật hào phóng, bội phục.”
Y cũng thấy mấy vũng nước rỉ ra, chỉ bé bằng cái chậu rửa mặt, chưa bằng một phần mười cái hồ lớn.Vậy mà người đàn ông tóc dài kia lại không cướp đoạt suối Thất Diệu Hoàng Cực của Diệp Mặc, có thể thấy y rất tốt tính, thậm chí là một người tốt.
Người đàn ông tóc dài cười trừ, không nói gì.Gã tốt tính ư? Ngược lại, gã thấy Diệp Mặc mới là người tốt tính.Nếu đổi lại là người khác, có lẽ gã chẳng có gì mà húp.
Gã Tiên Đế đỉnh cao gian tà biết dòng chính của suối Thất Diệu Hoàng Cực đều ở chỗ Diệp Mặc, lúc này mới quay sang nhìn hắn, chắp tay hời hợt: “Vị đạo hữu này lấy được cả một hồ suối Thất Diệu Hoàng Cực, thật là may mắn.Ta là Thù Khang của Hoành Khích Thần Giác.Suối Thất Diệu Hoàng Cực là thứ khó thấy, đã gặp được thì không biết đạo hữu có thể chia sẻ cho mọi người một chút không?”
Diệp Mặc cười nhạt: “Đương nhiên không vấn đề gì.Nhiều suối Thất Diệu Hoàng Cực như vậy, một mình ta dùng không hết.”
Gã Tiên Đế Thù Khang mắt gian tà lập tức cười ha hả: “Đạo hữu thật rộng lượng.Vậy thế này đi, đạo hữu cứ lấy suối Thất Diệu Hoàng Cực ra, ta sẽ làm chủ phân chia cho mọi người, thế nào?”
Y nghe Diệp Mặc bằng lòng chia sẻ suối Thất Diệu Hoàng Cực thì biết hắn sợ hãi.Đối mặt với chín Tiên Đế, Diệp Mặc chỉ là một Tiên Đế trung kỳ, sao có thể không sợ?
Chỉ có hai gã Tiên Đế từng bị Diệp Mặc dạy cho một bài học mới biết hắn không dễ nói chuyện như vậy.Chúng thấy người khác xông lên nhưng không hề nhúc nhích, ngược lại đứng ở nơi xa.Kẻ đồng hành với chúng cũng đã tiến lên chuẩn bị chia chác suối Thất Diệu Hoàng Cực của Diệp Mặc.
“Đồ của ta, tại sao phải để ngươi phân chia?” Diệp Mặc thản nhiên nói, sát khí đã tụ lại quanh Tử Đao.Hắn biết mình lại phải động thủ rồi.
Cảm nhận được sát khí nhàn nhạt trên người Diệp Mặc, Thù Khang cau mày, lạnh giọng nói: “Vừa rồi chính ngươi nói một mình dùng không hết suối Thất Diệu Hoàng Cực, muốn phân chia, chẳng lẽ lại muốn đổi ý?”
Diệp Mặc cười khẩy: “Ta đương nhiên sẽ không đổi ý.Muốn lấy suối Thất Diệu Hoàng Cực của ta, đương nhiên phải mang đồ vật đến đổi chứ.Đồ của các ngươi còn chưa lấy ra mà đã muốn ta chia suối Thất Diệu Hoàng Cực cho các ngươi, chẳng lẽ các ngươi muốn cướp?”
Thù Khang nghe Diệp Mặc nói xong thì vô cùng tức giận: “Hóa ra ngươi đang trêu chọc ta!”
Nói rồi, khí thế trên người y tăng vọt, trở nên mạnh mẽ ác liệt, sát ý bành trướng.Nhưng chưa kịp động thủ, gã Tiên Đế hậu kỳ mặc áo nâu bên cạnh đã tiến lên một bước, đồng thời phóng ra một cây Quỷ Tác loang lổ, cuộn về phía Diệp Mặc: “Khang sư huynh, loại hung đồ ngang ngược này đâu cần huynh động thủ, mình Quản Duệ Tư ta là đủ rồi…”
Quỷ Tác loang lổ vừa phóng ra, trong cốc lập tức trở nên u ám, như thể vô số ác quỷ sống lại từ hư không.Tiếng quỷ gào thét xen lẫn khói đen cuồn cuộn muốn bao phủ và xé nát Diệp Mặc.
Đứng cách Diệp Mặc không xa, người đàn ông tóc dài cảm thấy tinh thần bất ổn, vội lùi lại mấy chục thước, đồng thời phóng ra pháp bảo phòng ngự.
“Cái Quỷ Tác này không tệ.”
Diệp Mặc vừa nói xong, Tử Đao đã xé gió bổ ra.Hắn cảm nhận được Quỷ Tác này là một món pháp bảo tốt, chỉ là gã Tiên Đế hậu kỳ này hình như vẫn chưa thể hoàn toàn kích phát nó.
Tử Đao bổ ra, đồng thời lĩnh vực của Diệp Mặc mở rộng.Lĩnh vực của Tiên Đế áo nâu dưới lĩnh vực của Diệp Mặc chẳng khác nào vỏ trứng, bị nghiền ép nứt toác.Ngay khi Tiên Đế áo nâu nhận ra mình đã đánh giá sai tu vi của Diệp Mặc, Tử Đao đã mang theo sát thế không gian đánh lên Quỷ Tác.
Ầm!
Không gian nổ tung, nguyên khí chấn động, mấy Tiên Đế đứng gần vội phóng pháp bảo ra, đồng thời cấp tốc lùi về phía sau.Không gian trong huyền cốc như biến thành mảnh vụn.
Sắc mặt Thù Khang đại biến, y hiểu ra Quản Duệ Tư không phải là đối thủ của Diệp Mặc.Y lập tức phóng ra pháp bảo của mình, nhưng lúc này đao mang tím đỏ đã hoàn toàn bổ lên Quỷ Tác của Quản Duệ Tư.
Tiếng “Xuy xuy” vang lên liên miên, bóng quỷ vô tận trong chớp mắt bị ánh đao tím hòa tan thành hư vô.Khi Quản Duệ Tư cảm thấy Quỷ Tác của mình run rẩy, lưỡi đao tím đỏ bổ tới thì Quỷ Tác tự động vỡ ra, biến thành những mảnh vỡ màu tím bao vây gã lại.Lúc này Quản Duệ Tư hoàn toàn tuyệt vọng, gã hiểu rằng dù không coi thường đối phương thì với tu vi này, Diệp Mặc vẫn có thể dễ dàng chém chết gã.
Phụt phụt phụt…
Từng đám huyết vụ phun ra, gã Tiên Đế hậu kỳ vừa còn muốn chém giết Diệp Mặc đã biến thành mảnh vụn dưới một đao của hắn.
Mãi đến lúc này Ngũ Hỏa Càn Khôn Luân của Thù Khang mới hoàn toàn phóng ra.Diệp Mặc không thu Tử Đao về mà phi thân lên, đồng thời tung ra một quyền.
Diệp Mặc cảm thấy khoan khoái dễ chịu.Thần thông Liệt Ngân của hắn cuối cùng đã có đột phá, hình thành Liệt Ngân Toái Mang vô tận.Đây là hắn dựa vào lĩnh vực của Huyễn Vân Cửu Đao và Chấn Thiên Đăng để diễn hóa ra.Sau Liệt Ngân Toái Mang, vô số lưỡi đao có thể hình thành một phạm vi giết chóc.Chỉ cần bao lấy đối thủ, chắc chắn sẽ phải chết.Đây là thủ đoạn dùng cái giá thấp nhất để tiêu diệt công kích của đối thủ.
Ngũ Hỏa Càn Khôn Luân mang theo năm bánh xe tròn như mặt trời cực mạnh vẫn chưa hoàn toàn khuếch tán ra đã bị vòng xoáy quyền thế của Diệp Mặc cuốn trúng.
Ầm ầm ầm ầm…
Sau năm tiếng nổ vang kịch liệt, lửa văng tứ phía, không gian và mặt đất khu vực đánh nhau bị hủy diệt thành hạt bụi.Ngay cả vách đá hai bên cũng bị công kích đáng sợ này hóa thành bột phấn.
Năm bánh xe mặt trời chưa thành hình bị Diệp Mặc đánh nát bét.Thù Khang bay ngược ra ngoài, khóe miệng tràn ra máu, trong lòng hoảng sợ.Tuy y ra tay vội vàng, nhưng Diệp Mặc sau khi giết một Tiên Đế mới phản kích, hiển nhiên cũng vội vàng, thậm chí chuẩn bị còn chưa đầy đủ bằng y.
Nghĩ vậy, Thù Khang hiểu rõ, y không phải là đối thủ của Diệp Mặc.Y bay ngược ra ngoài nhưng không đâm vào vách đá dựng đứng bên mép huyền cốc vì vách đá đã bị quyền phong của Diệp Mặc đánh nát vụn.
Lảo đảo vài bước mới đứng vững, Thù Khang sắc mặt hơi trắng bệch.Lúc này y đã hiểu vì sao Diệp Mặc không thèm để ý đến bọn họ.Hắn không cần phải để ý.Với thực lực này, đừng nói sáu người bọn họ, dù có thêm sáu người nữa thì hắn cũng chỉ bỏ đi mà thôi.Nếu hắn muốn đi, ai ở đây có thể ngăn cản?
Người đàn ông tóc dài hít vào một ngụm khí lạnh.Lúc trước Diệp Mặc giết lão già áo xám chỉ trong nháy mắt.Bây giờ Diệp Mặc tung ra hai đạo thần thông, gã biết Diệp Mặc còn lợi hại hơn gã tưởng.
