Chương 1778 Vào Tiểu Thiên vực như thế nào

🎧 Đang phát: Chương 1778

Nhưng điều làm Diệp Mặc đau đầu là làm sao để vào được Tiểu Thiên vực.Việc trộm ngọc bài là không thể, bây giờ mỗi tấm ngọc bài đều vô cùng quý giá, các môn phái canh giữ rất nghiêm ngặt.Ngay cả người như Sở Di cũng tự giác nộp ngọc bài từ lâu để tránh rước họa vào thân.
Hơn nữa, dù có trộm được ngọc bài, hắn cũng không thể trà trộn vào được.Hơn một nghìn người, ai cũng có lai lịch rõ ràng.Nếu là người của tông môn thì dễ, còn hắn đơn độc một mình thì kiếm đâu ra lai lịch? Lỡ bị Tiên đế Táp Không phát hiện thì không phải đi kiếm chác mà là tự tìm đường chết.
Diệp Mặc bực bội trở về chỗ ở.Dù hắn có nhiều bí mật đến đâu cũng không nghĩ ra cách nào để vào Tiểu Thiên vực.
Diệp Mặc muốn tìm Kế Khôn bàn bạc nhưng biết Kế Khôn đang được bảo vệ nghiêm ngặt.
Một ngày sau, Diệp Mặc không muốn ngồi yên nữa, có ngồi cũng không nghĩ ra cách.Lúc hắn định ra ngoài thì cấm chế ở cửa rung lên.
Diệp Mặc mở cấm chế, kinh ngạc nhìn tiên nữ áo tím che mặt ở cửa:
– Thánh nữ Mịch Vân, sao cô ra được đây?
Mịch Vân vào phòng Diệp Mặc rồi giúp hắn đóng cấm chế lại, nói:
– Sao tôi lại không ra được? Phiêu Miểu Tiên Trì lần này có hai tấm ngọc bài, mà tôi không mang theo ngọc bài, ai dám động đến người của Phiêu Miểu Tiên Trì chứ?
Diệp Mặc nghĩ cũng phải, Phiêu Miểu Tiên Trì là đế tông, có chỗ dựa vững chắc nên ngọc bài chắc chắn không để trên người, khác hẳn với người không có chỗ dựa như Sở Di.
– Không biết Thánh nữ Mịch Vân tìm tôi có việc gì? Các Tiên Tôn tiền bối của Phiêu Miểu Tiên Trì đều ở đây, cô mà cứ đến chỗ tôi…
Diệp Mặc nói bóng gió nhưng Mịch Vân hiểu ngay.Trên tiên thuyền, Phiêu Miểu Tiên Trì không có Tiên Tôn trưởng bối nào.Còn ở đây thì có, Mịch Vân là thánh nữ mà lại một mình đến phòng một người đàn ông thì sẽ ảnh hưởng không tốt.
Thánh nữ Mịch Vân cười:
– Vì có người tố cáo nên chuyện tôi tìm anh trên tiên thuyền sư phụ tôi đã biết.Bây giờ tôi dứt khoát cho xong, không cần rụt rè sợ hãi nữa.Đúng rồi, sư phụ tôi có vẻ rất hứng thú với anh, không biết anh có muốn gặp sư phụ tôi không?
Diệp Mặc giật mình.Sư phụ của Thánh nữ Mịch Vân muốn gặp hắn làm gì? Sư phụ của Mịch Vân ít nhất cũng là Tiên Tôn, hắn đâu dám một mình đi gặp Tiên Tôn?
Nghĩ vậy, Diệp Mặc vội xua tay:
– Tôi quen sống phóng túng rồi, gặp tiền bối sẽ thất lễ, thôi không gặp thì hơn.
Mịch Vân biết Diệp Mặc không muốn gặp sư phụ cô nên lơ đễnh nói:
– Diệp sư huynh, sau khi tu luyện công pháp ẩn giấu mà anh cho, tôi mới biết mình là ếch ngồi đáy giếng.Lại có công pháp kỳ diệu như vậy, chắc phải đến tiên cấp đỉnh cao ấy chứ?
Diệp Mặc sầm mặt, Mịch Vân có ý gì?
Mịch Vân làm như không thấy sắc mặt của Diệp Mặc, nói tiếp:
– Đúng rồi, Diệp sư huynh, tôi nghe nói tiên thành Hồng Vũ tối nay có đại hội đấu giá lớn.Anh có nhớ vị Tiên Tôn bán tảng đá ngũ hành trên tiên thuyền không? Nghe nói ông ta lại tham gia đại hội đấu giá lần này…
Diệp Mặc kinh hãi, Thánh nữ Mịch Vân có ý gì? Chẳng lẽ cô ta biết hắn quan tâm đến tảng đá kia? Nhưng trước kia hắn hỏi thăm về tảng đá cũng không hề lộ tin tức gì mà?
Hơn nữa, Tiên Tôn kia dám ngang nhiên đấu giá tảng đá ngũ hành ở tiên thành Hồng Vũ, không muốn sống nữa sao? Tảng đá ngũ hành ở Hạ Thiên Vực có lẽ chỉ là món đồ quý giá, nhưng ở tiên thành Hồng Vũ này có nhiều tiên đế như vậy, ai lại không biết tảng đá ngũ hành liên quan đến Thế Giới Hỗn Độn?
Diệp Mặc không tin một Tiên Tôn lại không biết điều này, nếu biết mà vẫn làm vậy thì chứng tỏ người này không sợ tiên đế, chắc chắn không phải Tiên Tôn đơn giản.
– Tôi muốn đi đại hội đấu giá xem sao, anh có muốn đi không? Nếu anh đồng ý thì chúng ta cùng đi.
Mịch Vân nhìn Diệp Mặc rồi hỏi.
Diệp Mặc không biết Mịch Vân có ý gì nhưng lập tức lắc đầu:
– Tôi không có tư cách vào Tiểu Thiên vực, ngày mai tôi định rời khỏi đây.Còn chuyện đi đại hội đấu giá, tôi không hứng thú, cũng không muốn đi.
Khi Diệp Mặc nghe Mịch Vân nhắc lại chuyện tảng đá trước mặt mình, thậm chí sư phụ của Mịch Vân cũng muốn gặp hắn, hắn đã quyết định, một khi Mịch Vân rời đi, hắn sẽ báo tin cho Kế Khôn rồi lập tức rời khỏi, nơi này không phải chỗ có thể ở lâu.
Thánh nữ Mịch Vân im lặng một lúc rồi nói:
– Tôi còn tưởng anh hứng thú với tảng đá ngũ hành kia, xem ra tôi nghĩ sai rồi.Nhưng tôi có thể nói cho anh biết, người bán tảng đá ngũ hành kia dù là tiên đế cũng không thể mang đồ thật ra bán đâu.Tảng đá ngũ hành kia chắc chắn là giả, người lấy tảng đá ngũ hành ra cũng biết người khác sẽ nghĩ đến điều này.Nhưng người này rất to gan, mục đích của ông ta là muốn mọi người biết đồ thật ở trên người ông ta.
– Vì sao?
Diệp Mặc hỏi theo bản năng rồi hiểu ra ngay.
– Sư phụ tôi nói, người này rất có thể sắp chứng đạo Bán Thánh, có lẽ đang rất cần chứng đạo.Nếu có đủ toàn bộ tảng đá ngũ hành, dù không có Thế Giới Hỗn Độn, chỉ cần có một Thế Giới Chân Linh, ông ta cũng có thể thông qua ngũ hành mà chứng đạo.Chứng đạo bằng ngũ hành đơn giản hơn nhiều so với các cách khác.
Mịch Vân giải thích.
Diệp Mặc giật mình, sư phụ của Mịch Vân hiểu rõ điều này, các tiên đế khác chắc chắn cũng vậy.Trừ khi tiên đế nào đó chán sống, nếu không sẽ không ai dám đi tìm người bán tảng đá ngũ hành để câu cá.
Một khi có người tìm được, người này chắc chắn sẽ cho rằng tảng đá còn lại ở trên người kẻ tìm và sẽ liều mạng cướp đoạt.Cho nên người không có tảng đá không những không đi tìm mà còn phải tỏ ra không hứng thú với tảng đá.Kẻ có tảng đá, vì biết rõ sự lợi hại của người kia nên có thể sẽ ám toán hoặc chú ý đến người đó.
Ví dụ như hắn, dù biết tảng đá kia không thể có được nhưng sau khi nghe tin này cũng có thể sẽ đến xem.Có lẽ chỉ cần hắn đến xem thôi cũng sẽ bị người kia chú ý.
Hiểu rõ điều này rồi, bây giờ Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không đi tìm người kia, cũng không thể ngu ngốc đi ám toán.Dù tướng mạo của đối phương hắn cũng không muốn biết.Ít nhất bây giờ hắn chưa có khả năng ám toán một người có thể là Bán Thánh.
– Nghe nói trong đại hội đấu giá lần này còn có một thần khí hạ phẩm và một bán thần khí.
Lời của Thánh nữ Mịch Vân khiến Diệp Mặc càng cẩn thận, hắn đã có một lò đan là thần khí hạ phẩm, Hoa Như Tuyết có lẽ đã nhìn ra rồi.Nếu Hoa Như Tuyết biết lò đan hắn lấy được là thần khí, hơn nữa hắn giết tiên vương của tông môn cô ta, cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn.Nhưng Diệp Mặc tin Hoa Như Tuyết biết lò đan kia không tệ nhưng chắc không ngờ đó là thần khí hạ phẩm.
Xem ra phải nhanh chóng rời đi, không thể kéo dài thêm nữa.
Thấy vẻ mặt của Diệp Mặc, Thánh nữ Mịch Vân biết Diệp Mặc càng muốn đi rồi, cô mím môi nói:
– Diệp sư huynh, nếu tôi có thể dẫn anh vào Tiểu Thiên vực, anh…
– Cái gì?
Diệp Mặc ngây người, dưới mắt mấy tiên đế mà mang hắn vào Tiểu Thiên vực?
– Cô nói cô có thể dẫn tôi vào Tiểu Thiên vực?
Sau kinh ngạc, Diệp Mặc bình tĩnh lại.
– Đúng vậy, tôi có thể dẫn anh vào Tiểu Thiên vực.
Thánh nữ Mịch Vân nói.
Diệp Mặc ôn hòa hỏi:
– Không nói đến chuyện cô có thể dẫn tôi vào Tiểu Thiên vực hay không, tôi và cô không thân quen, tại sao cô phải giúp tôi?
– Nếu tôi nói tôi đột nhiên thích anh rồi muốn giúp anh, anh có tin không?
Thánh nữ Mịch Vân lạnh nhạt nói.
Diệp Mặc cười:
– Không tin.
Thánh nữ Mịch Vân không để bụng, lấy ngọc giản Diệp Mặc cho cô lần trước ra xem rồi nói:
– Lần trước anh nói công pháp ẩn giấu anh cho tôi và cái anh dùng có chút khác biệt, tôi muốn…
Thấy Thánh nữ Mịch Vân nhìn mình, Diệp Mặc hừ lạnh:
– Cho nên cô muốn công pháp ẩn giấu của tôi?
– Phải, thật ra tôi cũng không biết công pháp ẩn giấu của anh có lợi hại hơn không, nhưng tôi thật sự cần một công pháp ẩn giấu lợi hại như vậy, dù không được làm thánh nữ, trả giá tất cả tôi cũng không tiếc.
Thánh nữ Mịch Vân nhìn Diệp Mặc nói.
Diệp Mặc đoán việc cô gái này muốn làm cần công pháp ẩn giấu chắc chắn không nhỏ, nhưng chuyện đó không liên quan đến hắn.Hắn nghĩ nếu Thánh nữ Mịch Vân thật sự có cách dẫn hắn vào Tiểu Thiên vực, hắn đưa công pháp ẩn giấu cũng không sao.
– Tôi còn biết anh có một công pháp luyện thể không tệ…
– Vậy cô không cần nghĩ nữa, tôi không đồng ý.
Thánh nữ Mịch Vân chưa nói hết lời đã bị Diệp Mặc cắt ngang.
– Nói thử xem cô có cách gì dẫn tôi vào Tiểu Thiên vực.
Diệp Mặc không đồng ý ngay, hắn muốn biết Thánh nữ Mịch Vân dùng cách gì đưa hắn vào Tiểu Thiên vực.
– Tôi có một tiểu thế giới…
Thánh nữ Mịch Vân vừa nói mấy chữ Diệp Mặc đã thất vọng lắc đầu.Nếu chỉ có tiểu thế giới mà nghĩ có thể mang hắn vào Tiểu Thiên vực thì Thánh nữ Mịch Vân quá ngây thơ rồi.
Tiểu thế giới, thế giới chân linh và thế giới hỗn độn hoàn toàn khác nhau.Thế giới hỗn độn có thể ẩn giấu vào chỗ sâu nhất trong thức hải, chỉ cần thần thức của người khác không xâm nhập vào chỗ sâu nhất trong thức hải thì không thể phát hiện.Nhưng tiểu thế giới và thế giới chân linh thì không như vậy, tối đa chỉ có thể luyện hóa thành các loại như vòng đeo tay hoặc nhẫn đeo trên người, loại thế giới này muốn giấu diếm thần thức của tiên đế thì đúng là chuyện ngu ngốc.
Thánh nữ Mịch Vân thấy ánh mắt thất vọng của Diệp Mặc thì biết hắn đang nghĩ gì, nói tiếp:
– Tôi đeo tiểu thế giới trước ngực, tiên đế dù phát hiện cũng sẽ không bảo tôi lấy ra đâu.Hơn nữa dùng tiểu thế giới dẫn anh vào Tiểu Thiên vực, tôi nghĩ không chỉ có mình tôi làm vậy.Tiên đế Táp Không há có thể không nghĩ đến? Họ không nói ra trước là đã chấp nhận rồi.Dù thất bại, tôi lại thả anh ra, anh cũng không tổn thất gì, lúc trước tiên đế Táp Không không nói gì nghĩa là sẽ không trách phạt.
Diệp Mặc cười lạnh trong lòng, không tổn thất gì? Một khi hắn từ bên trong tiểu thế giới của Thánh nữ Mịch Vân đi ra, mấy tiên đế sẽ dùng thần thức xem xét hắn ngay.
– Hơn nữa, tiểu thế giới của tôi còn chưa luyện hóa…
Lời này của Thánh nữ Mịch Vân khiến trong đầu Diệp Mặc bỗng lóe lên một tia sáng, hắn đột nhiên nhớ ra một biện pháp gian lận.

☀️ 🌙